“Người Xấu Có Viết Hai Chữ Người Xấu Lên Mặt Không?”
Nhiễm Nguyệt lạnh lùng mở miệng, “Nhưng tôi thấy hai người các người không giống người tốt đẹp gì, giữa thanh thiên bạch nhật lại dám cướp em gái tôi?”
Người đàn ông cười khẽ một tiếng: “Đây rõ ràng là vợ tôi, sao lại thành em gái cô rồi?”
Nói xong, móc móc trong túi, lấy ra một bức ảnh, bức ảnh rõ ràng là thường xuyên bị người ta vuốt ve, bức ảnh đen trắng ở giữa đã có một số nếp gấp và ngả màu trắng.
“Nhìn xem, ảnh của vợ tôi! Không phải cô cứ la hét đòi ảnh sao?” Người đàn ông quả quyết nhóm người Nhiễm Nguyệt không lấy ra được bằng chứng.
Nhiễm Nguyệt tiến lại gần một chút xem ảnh, trên ảnh là một cô gái tóc dài mặc áo sơ mi hoa nhí, mày ngài mắt phượng, trên mặt mang theo nụ cười rạng rỡ, nhan sắc khó giấu bộc lộ ra, khiến người ta nhịn không được nhìn thêm vài lần.
Thoạt nhìn, hoàn toàn là một mỹ nhân khỏe mạnh.
Nhiễm Nguyệt nhìn người trên ảnh, có chút không dám tin vào mắt mình, cô xoay người, ra hiệu cho Nguyễn Thừa Xuyên qua đây.
Nguyễn Thừa Xuyên nhận được lệnh của vợ, qua xem ảnh.
Hai người liếc nhau, người trên ảnh, không phải Vương Giai Tuệ thì là ai?
Vương Giai Tuệ điên rồi?
Không thể nào, nhìn cô gái trước mặt, và người trên ảnh đã khác nhau một trời một vực rồi, cô gái trên ảnh rạng rỡ ánh mặt trời, còn người trong n.g.ự.c bây giờ, nói năng lảm nhảm, gầy gò ốm yếu…
E là Vương Kiến Quốc có qua đây nhìn, cũng không thể nhận ra được.
Hơn nữa, lần trước gặp Vương Giai Tuệ, vẫn là ở bệnh viện, cho dù là có người hành hạ, cũng không thể trong thời gian ngắn như vậy biến thành thế này được.
Rất rõ ràng, người trước mặt không phải Vương Giai Tuệ.
Nhưng mà…
Người này nếu nói không có chút quan hệ nào với Vương Giai Tuệ, cô không tin.
Nguyễn Thừa Xuyên cũng không tin.
“Nếu anh nói đây là em gái anh, vậy thì lấy bằng chứng ra đây!” Người phụ nữ ở bên cạnh thúc giục.
Nhiễm Nguyệt và Nguyễn Thừa Xuyên lại liếc nhau, trực tiếp mở miệng: “Không có bằng chứng.”
Người đàn ông vừa nghe lời này, lập tức bật cười thành tiếng, hướng về phía những người đang vây xem xung quanh mở miệng: “Mọi người cũng nghe thấy rồi đấy, nhóm người này không lấy ra được bằng chứng, lại còn muốn cướp vợ tôi!”
Những người xung quanh nháy mắt bắt đầu xì xào bàn tán, chỉ trỏ vào cảnh tượng này.
“Người ta đã lấy ra bằng chứng rồi, chắc chắn là người một nhà, sao vừa đến đã cướp người thế?”
“Cũng chưa chắc đâu, vừa nãy mọi người cũng nhìn thấy rồi đấy, người phụ nữ kia vừa gọi cô ta, cô ta liền ngoan ngoãn qua đó, nếu thật sự không quen biết, sẽ nghe lời như vậy sao?”
“Cũng đúng a, trước đó khuyên thế nào cũng không đi, bây giờ mấy người này vừa đến, liền ngoan ngoãn qua đó, chắc chắn là chị em ruột!”
“Vậy bọn họ đều không lấy ra được bằng chứng, nếu thật sự là người một nhà, tại sao một chút bằng chứng cũng không lấy ra được?”
“Còn nói nữa, làm gì có người một nhà nào lại mang theo bằng chứng bên người chứ?”
“Đúng vậy a, tôi dẫn con gái tôi ra ngoài là ra ngoài, làm sao lại mang theo ảnh của nó chứ?”
Những người xung quanh anh nói một câu tôi nói một câu, công nói công có lý, bà nói bà có lý.
“Tôi chính là không có bằng chứng!” Nhiễm Nguyệt rõ ràng không ăn bộ bắt cóc đạo đức đó, “Có bản lĩnh thì anh báo cảnh sát đi?”
“Đúng vậy, báo cảnh sát đi!”
“Có việc thì tìm cảnh sát a!”
Những người xung quanh nháy mắt đứng về phía Nhiễm Nguyệt, hướng về phía người đàn ông nói một trận.
Người đàn ông vừa nghe thấy hai chữ báo cảnh sát đã sửng sốt rồi, cộng thêm những người xung quanh bắt đầu hùa theo, hai người liếc nhau, lập tức chuẩn bị rời đi.
Hai anh em Nguyễn Thừa An Nguyễn Thừa Hải tiến lên, mỗi người tóm lấy một người không cho đi.
Người phụ nữ bị kẹp c.h.ặ.t, liền giãy giụa vài cái, phát hiện mình căn bản không nhúc nhích được, từ bỏ giãy giụa, nhưng lại đổi sang một phong cách khác, bắt đầu khóc lóc.
Người đàn ông sức lực lớn, muốn phản kháng, Nguyễn Thừa Xuyên tiến lên một bước, đá một cước vào bụng người đàn ông, người đàn ông ăn đau lại bị hạn chế, trực tiếp quỳ rạp xuống đất.
“Cứu mạng a, g.i.ế.c người rồi!” Người đàn ông rất biết cách thu hút sự chú ý của người khác, trực tiếp la hét ầm ĩ.
“Cứu mạng a, ức h.i.ế.p người ta rồi! Cướp người rồi!” Người phụ nữ cũng không màng đến việc khóc lóc, lập tức học theo y như đúc.
Mấy người Nhiễm Nguyệt cũng không rảnh rỗi, tính toán thời gian, chắc là sắp đến rồi.
Quả nhiên, hai người trên mặt đất gào thét 2 tiếng, liền nghe thấy trong đám đông có người hét lên một tiếng.
“Cảnh sát đến rồi!” Có người hét lên một tiếng.
Người đàn ông và người phụ nữ liếc nhau, lập tức giãy giụa muốn chạy.
Vừa nãy không muốn chạy, hoàn toàn là nghĩ muốn tranh thủ thêm một chút, suy cho cùng bên kia đã giao tiền cọc rồi, tiền đến tay rồi liền muốn thử xem sao.
Kết quả bây giờ thì hay rồi, đừng nói là tiền, cái mạng nhỏ cũng chưa chắc đã giữ được…
Trương Thúy Nga chen chúc trong đám đông mở đường cho cảnh sát phía sau, qua đây nhìn thấy Nhiễm Nguyệt, lập tức chạy lại, “Nguyệt Nguyệt, mẹ dẫn cảnh sát đến rồi!”
Cái dáng vẻ đắc ý đó, nếu không phải hoàn cảnh không đúng, Nhiễm Nguyệt đều có thể cười đến đau bụng.
【Nói với mẹ con, con không phải là kẻ hèn nhát!】
Cái meme này, cứ lảng vảng trong đầu Nhiễm Nguyệt không xua đi được.
“Là ai phát hiện ra?” Giọng nói của cảnh sát vang lên, phân tán sự chú ý của Nhiễm Nguyệt.
Nhiễm Nguyệt bóp bóp tay Nguyễn Thừa Xuyên, Nguyễn Thừa Xuyên nhận ý, lập tức tiến lên, “Là tôi!”
Nguyễn Thừa Xuyên lấy giấy tờ tùy thân của mình ra, kể lại sự việc một cách đơn giản.
Cảnh sát gật đầu, nói một tiếng với người phía sau, để Nguyễn Thừa An Nguyễn Thừa Hải đi cùng một cảnh sát viên khác về đồn cảnh sát, những người còn lại đi theo đội của họ.