Thoạt Nhìn...

Giống Như Rượu Đế Mà Mỗi Buổi Tối Ăn Cơm Nguyễn Bân Sẽ Nhấp Hai Ngụm.

“Nguyễn Thừa Xuyên, anh muốn làm gì?” Nhiễm Nguyệt theo bản năng lùi lại một chút.

“Sát trùng vết thương cho em...” Nguyễn Thừa Xuyên nói xong, ngồi xổm xuống.

“Đừng... đừng...” Nhiễm Nguyệt còn chưa tiếp xúc, đã bắt đầu run rẩy giọng nói rồi.

Lông mày Nguyễn Thừa Xuyên lại nhíu c.h.ặ.t, nắm lấy bắp chân Nhiễm Nguyệt, “Nguyệt Nguyệt ngoan, dùng cái này sẽ tốt hơn rất nhiều.”

Nhiễm Nguyệt lùi lại một chút, không muốn nghe Nguyễn Thừa Xuyên nói những lời đó.

Nguyễn Thừa Xuyên cũng không do dự, trong thôn không có bác sĩ, muốn tìm bác sĩ phải đến công xã bên kia, quá muộn rồi, vết thương của Nhiễm Nguyệt nhìn có vẻ dữ tợn, phải xử lý đơn giản một chút.

Anh không phải bác sĩ, nhưng cơ hội tự mình xử lý vết thương cũng không ít, xử lý đơn giản một chút không phải là chuyện khó.

Nói xong, Nguyễn Thừa Xuyên đã bắt đầu hành động.

Nước mắt Nhiễm Nguyệt đều ứa ra rồi.

Rượu trên tay Nguyễn Thừa Xuyên vừa bôi một chút lên vết thương, Nhiễm Nguyệt đã rơi nước mắt rồi.

Động tác trên tay không dừng lại, Nguyễn Thừa Xuyên lại thay đổi động tác, cả người đứng dậy ngồi xuống bên cạnh Nhiễm Nguyệt.

Ôm Nhiễm Nguyệt vào lòng, Nhiễm Nguyệt nhìn về phía Nguyễn Thừa Xuyên, cả người đều vì đau đớn mà phát run.

Liền nhìn thấy Nguyễn Thừa Xuyên cả người xáp lại gần, sau đó... hôn lên môi cô.

Nhiễm Nguyệt trừng lớn hai mắt, không dám tin, trên đầu gối còn truyền đến cơn đau rát, rượu trắng lạnh buốt tưới lên làn da ấm áp, sự kích thích một lạnh một nóng, Nhiễm Nguyệt không kìm được run rẩy...

Cũng không biết là vì đau đớn, hay là vì sự kích thích hiện tại.

Nguyễn Thừa Xuyên rất rõ ràng là không biết hôn, hai môi dán c.h.ặ.t, anh giống như chuồn chuồn lướt nước, thưởng thức ấn ép nghiền qua trên cánh môi cô, hết lần này đến lần khác, không có động tác tiến thêm một bước.

Đèn dầu lờ mờ, căn nhà đất tối tăm, ngoài cánh cửa khép hờ thỉnh thoảng có gió lạnh thấu xương lùa vào, ánh đèn leo lét, lay động bóng dáng hai người giao nhau trên tường.

Mọi thứ, dường như đang chuyển động, lại dường như không có gì thay đổi...

Nhiễm Nguyệt nghe rõ ràng 2 tiếng tim đập thình thịch, đập rất nhanh, dường như đang nói cho cô biết, mọi thứ đang diễn ra.

“Nguyễn Thừa Xuyên!” Nhiễm Nguyệt đẩy người đàn ông ra, cô rõ ràng là không ngờ Nguyễn Thừa Xuyên sẽ dùng chiêu này!

Người đàn ông bị một đôi tay mềm mại không xương đẩy ra, một khuôn mặt đã sớm đỏ bừng đến tận mang tai, anh căng da đầu liếc nhìn Nhiễm Nguyệt một cái, phát hiện Nhiễm Nguyệt đỏ mặt, trừng mắt nhìn anh.

Không hề hung dữ chút nào, ngược lại rất đáng yêu.

Anh vươn tay ra, nhẹ nhàng xoa đầu Nhiễm Nguyệt, nhẹ giọng nói: “Được rồi, anh rửa chân cho em, sau đó chúng ta ngủ sớm đi.”

Tim Nguyễn Thừa Xuyên đập đến tận cổ họng, yết hầu lên xuống lăn lộn mấy lần, cố gắng hết sức để giọng nói của mình bình tĩnh hơn một chút.

Nhưng vẫn không che giấu được một tia khàn khàn trong giọng nói.

Nhiễm Nguyệt nghe mà tai đều nóng lên, cô không lên tiếng, cũng không nhúc nhích, mặc cho Nguyễn Thừa Xuyên rửa chân cho mình.

Chỉ là trong lòng không tránh khỏi căng thẳng, chuyện vừa nãy có thể miễn cưỡng cho qua, vậy tối nay thì sao?

Nguyễn Thừa Xuyên cúi đầu, chuyên tâm rửa chân cho Nhiễm Nguyệt.

Nhiễm Nguyệt chỉ có thể nhìn thấy đỉnh đầu của Nguyễn Thừa Xuyên, vốn dĩ còn vì chuyện vừa nãy mà tim đập loạn nhịp, kết quả thấy dáng vẻ bình tĩnh vô cùng của Nguyễn Thừa Xuyên, tâm trạng cũng dần bình phục.

Tuy nhiên Nguyễn Thừa Xuyên đang cúi đầu, đang cố gắng hết sức điều chỉnh nhịp thở của mình.

Vừa nãy, Nhiễm Nguyệt nửa nằm trong n.g.ự.c mình run rẩy, cánh môi mềm mại, trên người mang theo mùi hương thoang thoảng...

Mọi thứ đều khiến anh tâm viên ý mã, nếu không phải anh phản ứng nhanh ngồi xổm xuống, chắc chắn sẽ bị Nhiễm Nguyệt nhìn ra điều gì đó.

Trớ trêu thay lúc này một tay đang nắm lấy bàn chân trắng trẻo của Nhiễm Nguyệt, sự khô nóng trong cơ thể thế nào cũng không hạ xuống được.

Nguyễn Thừa Xuyên toàn bộ quá trình đều không nói chuyện, thu dọn xong cho Nhiễm Nguyệt, lại đem nước đổ đi.

Lúc quay lại đã là vài phút sau, vừa ra khỏi cửa bị gió lạnh thổi qua, lúc Nguyễn Thừa Xuyên quay lại đã bình tĩnh như nước rồi.

Nhiễm Nguyệt vẫn ngồi bên mép giường, không nhúc nhích.

Nguyễn Thừa Xuyên lại lôi chiếc chăn đó ra, gấp thành một 'khối đậu phụ' hình chữ nhật, đặt ở phía trong giường, đặt ở khoảng vị trí bắp chân.

May mà Nhiễm Nguyệt bị thương ở chân trái, cho dù là lộ ra ngoài, cũng sẽ không ảnh hưởng đến việc đắp chăn.

Làm xong mới bế Nhiễm Nguyệt lên, nhẹ nhàng đặt xuống, liếc mắt một cái, ừm, quả nhiên giống như anh dự đoán.

Nhiễm Nguyệt còn tưởng Nguyễn Thừa Xuyên tức giận rồi, nhìn Nguyễn Thừa Xuyên nằm viện, lại không khỏi ấm áp trong lòng.

“Nguyễn Thừa Xuyên, lần sau em sẽ không như vậy nữa.” Nhiễm Nguyệt nhẹ giọng mở miệng.

Nguyễn Thừa Xuyên nhìn về phía Nhiễm Nguyệt, vốn dĩ là Nguyễn Thừa Xuyên bế Nhiễm Nguyệt đặt xuống, khoảng cách giữa hai người rất gần.

Anh cảm giác, lúc Nhiễm Nguyệt nói chuyện, hơi nóng đều phả vào vành tai, tai có chút ngứa ngáy, tim cũng ngứa ngáy.

Nguyễn Thừa Xuyên ngồi xuống, nhẹ nhàng lắc đầu, “Nguyệt Nguyệt, anh không tức giận, càng không có tư cách vì chuyện hôm nay mà tức giận với em, vốn dĩ em cũng là lo lắng cho Tiểu Mai.”

“Anh là giận chính mình, giận anh không thể luôn ở bên cạnh em nhìn em, bảo vệ em, yêu thương em thật tốt.” Nguyễn Thừa Xuyên nói xong, vén lọn tóc xõa trên mặt Nhiễm Nguyệt ra sau tai.

Hai má Nhiễm Nguyệt mang theo chút màu hồng nhạt, thần sắc cũng nghiêm túc hơn vài phần, “Nguyễn Thừa Xuyên, em biết, em biết tâm ý anh dành cho em, anh cứ việc đi làm chuyện của anh, em không làm lỡ anh, cũng sẽ không vì anh mà làm lỡ bản thân mình.”