Dần dần trong thành lại bắt đầu lan truyền lời đồn.

Các cô nương Xuân Phong Lâu không hề phát điên.

Chỉ là những đóa hoa dịu dàng biết nói năm xưa nay đã biến thành từng con cọp cái.

Truyền qua truyền lại, lời đồn lại thành các cô nương ở Xuân Phong Lâu không chỉ giấu d.a.o trong bếp mà ban đêm còn luyện quyền trong sân, mỗi quyền tung ra đều hổ hổ sinh phong.

Dao Nương nghe được thì cười đến suýt làm cháy nồi sữa đậu.

“Chỉ mấy cánh tay cẳng chân của chúng ta mà còn luyện quyền sao? Hôm qua Quế Nương bê đậu còn trẹo cả eo kìa.”

Giữa tiếng cười nói, việc buôn bán của Hà Ký càng ngày càng tốt.

Không chỉ Dao Nương.

Cửa hàng thêu của Hà Nương tuy chưa mở hẳn, nhưng đồ nàng thêu quả thật rất đẹp, sinh động như thật, bởi vậy người tới tìm nàng đặt nữ công ngày càng nhiều.

Rồi tới quán ăn của Quế Nương, cửa hàng son phấn của Mi Nương.

Thỉnh thoảng vẫn gặp khó khăn, vẫn có những ngày mưa gió khiến người ta muốn khóc, nhưng chỉ cần lau nước mắt rồi mọi người ngồi lại cùng nhau bàn bạc, cuối cùng vẫn luôn tìm được cách tiếp tục đi về phía trước.

Ngày qua ngày, xuân đi thu tới.

Ta dần dần thích cùng Dao Nương xay đậu.

Cửa hàng thêu của Hà Nương mở rồi, ta cũng thích ngồi bên cạnh lúc nàng thêu hoa, giúp nàng đưa những cuộn chỉ màu rực rỡ.

Quán ăn của Quế Nương ngày càng đông khách, trong cửa hàng son phấn của Mi Nương thì mỹ nhân ra vào không ngớt.

Học đường của Phượng Nương cũng được mở.

Những cô nương khác cũng đều chạy về phía hy vọng của riêng mình.

Ta nhìn các nàng, dần dần quên mất chuyện phải tìm một bộ da cho bản thân.

Thế nhưng Dao Nương cùng mọi người nhìn ta lại nói:

“A Hồng tuy là bì thi, nhưng càng ngày càng có hơi người rồi.”

Hơi người sao?

Ban đêm, sao giăng đầy trời.

Ta chống cằm nhìn những mỹ nhân đang bận rộn với cuộc sống của riêng mình, lần đầu tiên sinh ra một nghi hoặc mà trước đây chưa từng nghĩ tới.

Nếu con người sống trên đời đều phải có một điều để mong chờ, vậy quãng đời của một bì thi như ta, sau này nên mong chờ điều gì?

Dao Nương biết chuyện, chỉ nói với ta rằng trên đời có ngàn vạn con người thì sẽ có ngàn vạn cách sống, cũng có ngàn vạn điều để chờ mong. Chỉ cần thật lòng muốn sống tốt, rồi sẽ có ngày tìm thấy điều thuộc về riêng mình.

Nàng nói:

“A Hồng, ngươi nhất định sẽ tìm thấy điều mình mong chờ.”

Đêm hôm ấy, một bì thi như ta vậy mà lại nằm mơ.

Trên chiến trường, cờ xí phần phật trong gió, khắp nơi đều là dấu vết của một trận chiến dữ dội.

Một nữ tướng quân mặc giáp, toàn thân nhuốm bụi chiến trường, trong tay nắm một thanh trường đao.

Nàng nhìn thẳng vào ta.

Phía sau nàng còn có rất nhiều người, tất cả đều nhìn ta không chớp mắt, dường như có ngàn lời vạn chữ muốn nói nhưng chẳng ai có thể cất thành tiếng.

Đông qua xuân tới.

Ta đã rất lâu không trở về núi.

Đến khi quay lại, ta phát hiện căn “nhà” trước kia của mình vậy mà đã biến thành một ngôi miếu.

Trên bia đá trước miếu khắc ba chữ “Miếu Tướng quân”.

Ta chột dạ quay sang hỏi Dao Nương cùng mọi người đi bên cạnh, chẳng lẽ năm đó Dao Nương thật sự không bái nhầm nơi, mà là ta cưỡng chiếm địa bàn của người khác?

Vị nữ tướng quân xuất hiện trong mơ kia chẳng lẽ sắp tới tìm ta tính sổ?

Dao Nương cùng mọi người nghe ta nói vậy, nhìn ta rồi vành mắt lại đỏ lên.

Ta vội vàng dỗ dành, nói ta chẳng sợ vị nữ tướng quân ấy chút nào.

Một lúc thật lâu sau, Dao Nương mới mang giọng nghẹn ngào lên tiếng.

Nàng nói đây là ngôi miếu do nàng cùng Phượng Nương và những người khác thuê người sửa lại.

Nàng còn bảo Tướng quân che chở dân chúng, nhất định sẽ không so đo với ta. Chỉ cần nơi đây vẫn có người nhớ tới ta, nhắc tới ta, thờ bái ta thì linh thức của ta sẽ không tan, sau này nơi này nhất định hương khói thịnh vượng, A Hồng cũng sẽ vĩnh viễn không biến mất.

Ta ngẩng đầu nhìn pho tượng Tướng quân khí thế hiên ngang kia, đứng lặng hồi lâu rồi mới chắp tay bái mấy bái.

Trong lòng âm thầm khấn:

“Tướng quân đừng trách. Ta tuyệt đối không tranh địa bàn với người. Chỉ cầu người phù hộ cho Dao Nương cùng mọi người.”

Thế nhưng sau đó ta lại mơ thấy vị nữ tướng quân kia và những người đứng phía sau nàng.

Gương mặt họ ngày càng rõ ràng.

Vẫn chẳng ai nói lời nào, nhưng ánh mắt đau thương đến mức khiến n.g.ự.c ta nặng trĩu khó chịu.

Chương 8 - Bì Thi Tướng Quân Trấn Giữ Cô Thành - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia