Cái tát này dùng hết sức lực. Khóe miệng Thẩm Mi Nhi lập tức nứt ra, má-u tươi chảy ra. Nàng ta không thể tin nổi nhìn cha, người từ nhỏ đã nâng niu nàng ta trong lòng bàn tay.
Mẹ cũng bò lên, kéo cổ áo Thẩm Mi Nhi.
"Tại sao ngươi lại hại bọn ta! Đồ sao chổi này, sớm biết ngươi đại nghịch bất đạo như vậy, lúc đầu ta đã không nên giữ ngươi lại!"
Ta quỳ phía sau đám đông, nhìn vở kịch ch.ó c.ắ.n ch.ó này.
Vừa rồi còn câu nào cũng là nữ nhi ngoan, lúc này vì giữ mạng, không chút do dự dẫm nàng ta vào vũng bùn. Trong mắt bọn họ, tình thân cũng là thứ cần cân nhắc lợi hại.
Hoàng hậu mất kiên nhẫn vung tay.
"Đủ rồi! Nữ nhi Lễ bộ Thượng thư ý đồ mưu phản, bằng chứng xác thực. Người đâu, áp giải cả Thẩm gia vào thiên lao Đại lý tự, chờ bệ hạ xử lý!"
Cấm quân như sói như hổ lao vào, lôi Thẩm Mi Nhi đang la hét, cha mẹ đang khóc lóc đi tất cả. Ta cũng bị hai tên cấm quân áp giải lên. Thế nhưng ta lại chỉ cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.
Cùng lắm thì chế-t. Cá chế-t lưới rách, ta cam tâm tình nguyện.
07
Thiên lao Đại lý tự. Mùi hôi thối âm u ẩm ướt cứ chui vào mũi. Bốn người bọn ta bị nhốt trong cùng một phòng giam rộng lớn.
Mũ quan của cha đã không biết đi đâu, tóc tai rũ rượi, quan phục lấm lem bùn đất. Mẹ co ro trong góc tường, hai tay ôm đầu gối, cả người run lên bần bật. Thẩm Mi Nhi ngã ngồi trong đống cỏ khô, chiếc trâm ngọc đó đã bị nàng ta rút khỏi b.úi tóc, siết c.h.ặ.t trong tay, ánh mắt thất thần. Ta chọn một góc sạch sẽ dựa tường ngồi xuống, lặng lẽ nhìn bọn họ.
Ngục tốt khóa c.h.ặ.t cửa, tiếng bước chân dần xa. Cha đột nhiên chồm dậy từ dưới đất, lao tới trước mặt Thẩm Mi Nhi, một cước đạp vào n.g.ự.c nàng ta.
"Tiện nhân! Con tiện nhân mang tới họa diệt môn này! Thượng thư phủ ta rốt cuộc đã gây ra nghiệp chướng gì, lại nuôi ra loại tai họa như ngươi!"
Thẩm Mi Nhi bị đạp đến lăn lộn dưới đất, phun ra ngụm má-u tươi.
Nàng ta không màng lau đi vết má-u nơi khóe miệng, bò lăn bò càng lao tới song sắt phòng giam, gào lên thê lương với bên ngoài:
"Thả ta ra! Ta vô tội! Bài thơ phản nghịch đó không phải ta viết, là Thẩm Nam Sương viết! Là nàng ta hãm hại ta!"
Mẹ lao tới, tát mạnh một cái vào mặt nàng ta.
"Ngươi còn dám nói bậy! Đại lý tự khanh đều đã giám định rồi, đó chính là b.út tích của ngươi! Ngươi tự tìm đường chế-t thì thôi, tại sao cứ phải liên lụy tới bọn ta!"
Thẩm Mi Nhi ôm mặt, đột nhiên cười quái dị. Nàng ta chỉ cha và mẹ, cười đến mức nước mắt cũng chảy ra.
"Liên lụy? Là do các ngươi ngu xuẩn! Các ngươi thật sự tưởng ta là thiên tài gì sao? Ba năm nay, mỗi bài thơ ta viết, mỗi bài văn ta làm, toàn bộ đều là trộm từ chỗ nàng ta mà ra!"
Nàng ta chỉ vào ta trong góc, giọng nói sắc nhọn ch.ói tai:
"Các ngươi là đồ mù! Thiên kim thật tài năng không cần, lại coi nữ nhi giả làm báu vật! Bài thơ phản nghịch hôm nay chính là nàng ta viết xong cố tình để ta trộm! Chính tay các ngươi đưa da-o cho nàng ta, để nàng ta c.h.ặ.t đ.ầ.u cả nhà chúng ta!"
Cha và mẹ ngẩn người. Bọn họ cứng đờ quay đầu lại, nhìn ta đang ngồi trong bóng tối. Ta vẫn cúi đầu, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn bọn họ lấy một cái.
Môi cha run rẩy, giơ ngón tay chỉ vào ta.
"Nam Sương, những lời nó nói là thật? Ngươi, ba năm nay ngươi..."
Ta đứng dậy, phủi bụi trên vạt váy, giọng điệu không chút gợn sóng:
"Cha, ngài đang nói gì thế? Con từ nhỏ lưu lạc bên ngoài, chữ lớn không biết mấy chữ. Tại yến tiệc thưởng hoa và yến tiệc tuyển phi, con ngay cả chữ cũng viết không nổi, trên giấy tuyên toàn là vệt mực, bao nhiêu người đều thấy rõ ràng."
"Các người tự dạy ra nghịch thần, giờ còn muốn đổ nước bẩn lên người nghĩa nữ nhận nuôi như con sao?"
Cha chân nhũn ra, ngã ngồi dưới đất.
08
Ngày hôm sau, trong phòng giam tĩnh mịch truyền tới tiếng bước chân nặng nề. Ánh sáng của đuốc xua tan bóng tối. Thái t.ử mặc triều phục màu vàng sáng, sa sầm mặt đứng lại trước cửa lao, phía sau còn có Đại lý tự khanh theo sau.
Ngục tốt khiêng ghế thái sư tới, Thái t.ử vén áo bào ngồi xuống, ánh mắt lạnh lùng quét qua mọi người trong phòng giam.
Cha như vớ được cọc cứu mạng, bò lăn bò càng lao tới trước song sắt.
"Điện hạ! Điện hạ minh giám! Vi thần oan uổng! Bài thơ phản nghịch kia thực sự là do nghịch nữ này tự viết, vi thần hoàn toàn không hay biết gì cả!"
Thái t.ử cười lạnh một tiếng, ném xấp hồ sơ trong tay xuống đất.
"Không hay biết gì? Thẩm Thượng thư, ngươi coi cô là đứa trẻ ba tuổi sao?"
"Sấu Kim Thể này, không có danh sư chỉ dẫn, không có ngày đêm khổ luyện từ nhỏ, tuyệt đối không thể viết ra khí phách thế này. Thẩm Mi Nhi được ngươi nâng niu trong lòng bàn tay nuôi dưỡng mười tám năm, nếu không có sự ngầm đồng ý thậm chí bao che của ngươi, nàng ta tìm đâu ra bảng chữu mẫu triều trước? Lại làm sao dám nghênh ngang tập luyện?"
Sắc mặt cha lập tức trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy dọc trán. Ông ta liều mạng lắc đầu.
"Không phải! Điện hạ, nàng ta căn bản không phải nữ nhi ruột của thần!"
Để sống sót, cha không chút do dự nói ra sự thật.
Ông ta chỉ Thẩm Mi Nhi, giọng khàn đặc:
"Mười tám năm trước, nữ nhi của thần bị nhũ mẫu tâm địa độc ác tráo đổi, Thẩm Mi Nhi chẳng qua là nữ nhi của nhũ mẫu thấp hèn. Thẩm Nam Sương, mới là cốt nhục ruột thịt của thần! Thẩm Mi Nhi viết thơ phản nghịch, căn bản không có huyết thống gì với thần!"