Chiếc váy ngủ mềm mại kia không tiếng động mà chảy xuống trên tấm t.h.ả.m. Lâm Thu Nguyệt ngơ ngẩn nhìn người đàn ông trước mắt bỗng nhiên trở nên vô cùng xa lạ này, giọng nói run rẩy: "... Cố tổng, anh làm vậy là có ý gì?"
Cố Cảnh Khâm vắt chéo đôi chân dài, mí mắt lười nhác nhướng lên: "Cô biết rõ tôi có ý gì mà."
Lâm Thu Nguyệt c.h.ế.t trân tại chỗ, nước mắt lại bắt đầu rơi lã chã không ngừng. Cố tiên sinh của lúc này so với người đàn ông tự phụ, ôn hòa trong trí nhớ của cô hoàn toàn khác nhau một trời một vực.
"Cố tổng, anh... anh không thể làm loại chuyện này." Cô nghẹn ngào, cố gắng đưa ra lời giãy giụa cuối cùng.
Cố Cảnh Khâm như thể vừa nghe thấy một câu chuyện nực cười, nở một nụ cười đầy mỉa mai. Trên đời này chưa từng có chuyện gì mà hắn "không thể" làm, thứ hắn đã nhắm trúng thì nhất định phải đoạt được bằng mọi giá. Huống chi hắn còn tốn một số tiền lớn, hôm nay nếu không đòi lại cả vốn lẫn lời trên người cô thì hắn chẳng phải là chịu thiệt sao.
"Tôi không thích ép buộc người khác." Hắn huơ huơ chiếc điện thoại trong tay, trên màn hình là số điện thoại báo cảnh sát đã sẵn sàng để gọi đi: "Nhưng nếu cô không thay, tôi đành phải báo cảnh sát thôi."
Lâm Thu Nguyệt hoảng sợ lắc đầu, từng bước lùi về phía sau, bộ dạng vô cùng kháng cự như thể Cố Cảnh Khâm lúc này đã biến thành một con dã thú muốn ăn tươi nuốt sống cô.
"Cố tổng, tôi... tôi sẽ trả tiền thay anh ấy. Cầu xin anh đừng như vậy." Cô khóc đến mức cả khuôn mặt nhăn nhúm lại: "Cầu xin anh."
Cố Cảnh Khâm chăm chú nhìn gương mặt đầm đìa nước mắt của cô, trong lòng lại mập mờ dấy lên một ngọn lửa xao động mãnh liệt hơn. Hắn nhịn không được mà nghĩ, lát nữa đây liệu cô có khóc dữ dội đến mức này không.
Nghĩ đến đó, hắn có chút không thể kiên nhẫn chờ đợi được nữa, liền dứt khoát đứng dậy sải bước về phía cô. Cô cứ thế lùi lại từng bước một, cho đến khi bị Cố Cảnh Khâm bức đến góc tường.
Cố Cảnh Khâm giam cầm cô giữa bức tường và l.ồ.ng n.g.ự.c của hắn, chậm rãi mở miệng, giọng nói trầm thấp mà rõ ràng. Hắn muốn cô phải nghe rõ từng chữ một: "Cô và gã họ Trịnh kia là cùng một giuộc, cấu kết với nhau làm việc xấu, trộm không biết bao nhiêu đồ đạc từ biệt thự của tôi. Tôi muốn tống cô và gã vào ngục tù ngồi gỡ lịch cùng nhau."
Lâm Thu Nguyệt bị cảm giác áp bách to lớn này dọa cho sợ hãi không dám động đậy, cô trợn to hai mắt, đến một câu phản bác cũng không thốt nên lời.
Rõ ràng những lời hắn nói không có một câu nào là thật! Lâm Thu Nguyệt lại bị dọa đến ngốc nghếch chỉ biết khóc lóc, mãi cho đến khi bị Cố Cảnh Khâm ấn ngã xuống tấm t.h.ả.m, cô mới như bừng tỉnh khỏi giấc mộng mà bắt đầu phản kháng.
"Cố tổng... hức hức... anh, anh đừng như vậy! Trước đây anh đâu có như thế này!" Cô không hiểu nổi, tại sao con người ta lại có thể thay đổi nhanh đến thế. Trước đây cô từng kính trọng hắn biết bao, sao hắn có thể đối xử với cô như vậy chứ.
Cố Cảnh Khâm nhìn cô từ trên cao xuống, đáy mắt không một chút động lòng. Hắn chưa từng thay đổi, hắn cũng chưa bao giờ là một chính nhân quân t.ử, trong thế giới của hắn chỉ có đoạt lấy và chiếm hữu. Là do chính cô tự mình dẫn xác tới cửa, vậy thì không thể trách hắn được.
Trong ánh mắt hắn như có ngọn lửa đang nhảy múa, cổ họng hắn khô khốc, ngữ khí tràn ngập sự châm biếm: "Cô quên mất lúc cô mặc chiếc váy ngủ này đi đi lại lại trước mặt tôi để quyến rũ tôi rồi sao?"
Cô làm chuyện đó từ bao giờ chứ!? Hắn rốt cuộc đang nói cái gì vậy!?
Lâm Thu Nguyệt bỗng nhớ lại đêm hôm đó, cô khóc lóc phản bác: "Tôi không có ý đó, là anh hiểu lầm rồi!"
Cô chưa từng có ý định quyến rũ hắn, tại sao hắn lại bôi nhọ cô như thế!?
Trong cơn hoảng hốt, niềm hối hận vô bờ bến trào dâng trong lòng. Lâm Thu Nguyệt ước gì mình chưa từng đến tập đoàn Cố thị, chưa từng đồng ý làm đầu bếp cho hắn, thậm chí... cô ước gì mình chưa từng gặp gỡ Cố Cảnh Khâm trên đời này.
Có lẽ chính vì thân phận không hề bình đẳng, Cố Cảnh Khâm đã lột bỏ mọi lớp mặt nạ ngụy trang trước mặt cô, phơi bày ra bản chất u tối và thô bạo nhất của mình.
Trong lúc giãy giụa, móng tay của Lâm Thu Nguyệt đã cào xước cánh tay hắn. Sắc mặt Cố Cảnh Khâm sa sầm xuống, hắn bóp lấy cổ cô rồi hỏi: "Cô không thích sao?"
"Chẳng phải cô rất thích gương mặt này của tôi sao?"
Cố Cảnh Khâm véo cằm cô, ép cô phải nâng gương mặt đẫm lệ lên nhìn mình: "Nhìn tôi đi, chẳng phải cô rất thích gương mặt này của tôi sao?"
"Lúc trước cô chẳng phải đã nhìn đến mức ngơ ngẩn cả người ra đó sao?"
Nghe xong những lời này, đôi lông mày của Lâm Thu Nguyệt nhíu c.h.ặ.t lại, hiện rõ vẻ tổn thương sâu sắc.
Cô chưa từng thấy một Cố Cảnh Khâm đáng sợ đến thế, ánh mắt lạnh lùng như vậy, ngữ khí tổn thương người khác đến như vậy.
Chẳng lẽ sự ôn tồn lễ độ trước đây hoàn toàn chỉ là giả tạo? Kẻ cướp đoạt tàn nhẫn trước mắt này mới chính là bộ mặt thật của hắn sao?
…
Lâm Thu Nguyệt khóc đến mức ngất lịm đi từ lúc nào không hay. Cố Cảnh Khâm ngược lại đã đạt được sự thỏa mãn cực hạn, hắn nhìn chằm chằm cô rồi thỏa mãn l.i.ế.m qua chiếc răng nanh của mình.
Hắn nghĩ, phải tìm cách giữ người phụ nữ này lại bên mình mới được.
…
Sáng sớm ngày hôm sau, Cố Cảnh Khâm bưng một ly nước ấm đẩy cửa bước vào phòng của Lâm Thu Nguyệt.
Khi Lâm Thu Nguyệt tỉnh dậy với cảm giác toàn thân đau nhức rã rời, cô phát hiện Cố Cảnh Khâm đang ngồi ngay bên mép giường cô, dáng vẻ thản nhiên như thể mọi chuyện vẫn bình thường. Cô lập tức cứng đờ người, một cử động nhỏ cũng không dám, chỉ biết mở to đôi mắt đầy hoảng sợ nhìn hắn.
"Uống nước đi." Ngữ khí của Cố Cảnh Khâm đã khôi phục lại vẻ bình thường, thậm chí còn có chút ôn nhu, phảng phất như người đàn ông tối hôm qua căn bản không phải là hắn. Chuyện đó cứ như thể chỉ là một giấc ác mộng của Lâm Thu Nguyệt mà thôi: "Tôi đỡ cô dậy."