Ven đường đang đỗ một chiếc Maybach màu đen, Cố Cảnh Khâm ngồi ở hàng ghế sau, lặng lẽ nhìn Lâm Thu Nguyệt đang bận rộn qua khung cửa sổ xe.
Cô quả nhiên lại tới tìm cậu em trai bảo bối của mình.
"Lái xe đi." Cố Cảnh Khâm thản nhiên ra lệnh.
…
Liên tiếp ba ngày liền, Lục Dã vừa giận Lâm Thu Nguyệt lại vừa cứ thích chạy ra phố ăn vặt. Mỗi ngày cậu ăn ba bát hoành thánh, ngồi lì ở quán suốt hai tiếng đồng hồ. Cậu nhất quyết không chịu nói chuyện với Lâm Thu Nguyệt, chẳng biết là đang hờn dỗi với ai.
Tối nay, Lục Dã lại ngồi trên chiếc ghế nhựa nhỏ hẹp, trước mặt là bát hoành thánh bốc khói nghi ngút, cậu nghiến răng nghiến lợi chằm chằm nhìn Lâm Thu Nguyệt. Cô đến đây thật sự chỉ để bày gánh hàng bán hoành thánh thôi sao?
Người đàn ông trong căn nhà đó rốt cuộc đã cút đi chưa?
Mà tại sao cô lại gầy đi nhiều đến thế?
Còn nữa, đã nhiều ngày như vậy rồi, cô rốt cuộc có nhớ cậu không?
Cậu có cả một bụng câu hỏi muốn chất vấn nhưng lại không thể mở lời. Chuyện này là do Lâm Thu Nguyệt làm sai trước, cô không chịu cúi đầu xin lỗi thì cậu tuyệt đối không chủ động nói chuyện trước!
Cúi đầu trước là không bao giờ!
Ánh mắt cậu hậm hực găm c.h.ặ.t vào Lâm Thu Nguyệt, tay thì múc một viên hoành thánh đưa lên miệng. Vì toàn bộ sự chú ý đều đặt hết lên người cô, cậu suýt chút nữa đã chọc thẳng chiếc thìa vào lỗ mũi.
Quán hoành thánh rau dại của Lâm Thu Nguyệt buôn bán quá đắt hàng, cô cứ luôn tay luôn chân gói bánh rồi thả bánh vào nồi, căn bản không hề chú ý đến ánh mắt của Lục Dã.
Lục Dã đang chán chường ăn hoành thánh thì bỗng có người vỗ mạnh vào vai cậu, quay đầu lại nhìn thì ra là cậu bạn cùng phòng kiêm chiến hữu chuyên tấu hài Đỗ Khang Kiến.
"Mình bảo này, cậu trốn cả buổi tụ tập của lớp rốt cuộc là để làm gì, hóa ra là ra đây ăn hoành thánh một mình à?"
Đỗ Khang Kiến ngồi phịch xuống chiếc ghế đối diện, giọng điệu đầy tò mò: "Món hoành thánh này ngon đến thế cơ à? Mà ngày nào cậu cũng mò ra đây ăn."
Cậu ấy trực tiếp đưa tay định múc một viên hoành thánh trong bát của Lục Dã, nhưng ngay lập tức bị Lục Dã giật phắt chiếc thìa lại.
"Muốn ăn thì tự đi mà mua."
"Kẻ keo kiệt, tôi ăn ké miếng hoành thánh thôi làm gì ghê thế? Cậu ăn tận hai bát rồi còn gì! Giữ khú khú như giữ vàng ấy, sao nào, bên trong có mạ vàng chắc?"
Lục Dã đảo mắt một cái: "cậu không có việc gì làm thì đi chỗ khác chơi đi, tôi đang phiền c.h.ế.t đi được đây."
Đỗ Khang Kiến vẻ mặt hóng hớt: "Phiền cái gì? Cãi nhau với bạn gái à?"
Lục Dã bĩu môi, cậu suýt chút nữa thì quên mất chuyện này, phải tìm thời gian thích hợp để nói lời chia tay với Mỹ Na mới được.
Lâm Thu Nguyệt sau khi phục vụ xong cho mấy bàn học sinh liền quay đầu lại, phát hiện Lục Dã vẫn chưa về, bên cạnh cậu còn xuất hiện thêm một cậu nhóc trẻ tuổi khác, trông giống như bạn học đang ngồi trò chuyện cùng nhau.
Cô liền đi đến quầy hàng bên cạnh mua hai ly đá bào xoài, mang qua đặt lên bàn của Lục Dã.
Lục Dã liếc mắt nhìn một cái, đúng là hương vị cậu yêu thích nhất, trong lòng cậu mừng thầm như mở cờ nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ lạnh lùng. Cậu chưa kịp mở miệng thì Đỗ Khang Kiến đã nhanh nhảu nói trước: "Em cảm ơn chị ạ!"
Lục Dã lập tức nhíu mày, chị của ai cơ chứ!? Đây là chị gái của tôi!
Cậu không đụng vào ly đá bào trên bàn, chỉ nhìn Lâm Thu Nguyệt với vẻ vô cùng cao ngạo: "Làm gì thế? Tôi có gọi đồ uống đâu."
Đỗ Khang Kiến huých cùi chỏ vào người cậu một cái: "Chị ấy muốn cảm ơn cậu vì đã ủng hộ việc buôn bán đấy." Cậu ấy ngửa mặt lên cười híp mắt với Lâm Thu Nguyệt: "Ly này là chị tặng tụi em hả chị?"
Đỗ Khang Kiến mở miệng là gọi một tiếng chị ngọt xớt, Lâm Thu Nguyệt mỉm cười gật đầu. Lục Dã trong lòng hừ lạnh một tiếng, cậu nhìn chằm chằm Lâm Thu Nguyệt rồi nói: "Tôi không thích uống đồ lạnh."
"Cậu không uống thì để mình! Một mình mình có thể giải quyết cả hai ly luôn." Đỗ Khang Kiến lập tức muốn với tay sang lấy ly đá bào trước mặt cậu, Lục Dã thực sự muốn tức điên với cái tên phá đám này, đúng là làm hỏng hết cả chuyện!
(Bình thường LD và LTN xưng hô chị em nhưng vì giận nên cậu sẽ xưng tôi chị)
Lâm Thu Nguyệt nhìn cậu, ánh mắt dịu dàng như chứa chan bao điều muốn nói, cô rất muốn hỏi thăm dạo này cậu đi học có mệt không? Ở trường có hòa đồng với các bạn không? Tiền sinh hoạt phí cô đưa có còn đủ chi tiêu không?
Lục Dã bị ánh mắt ấy làm cho cảm động, nơi căng thẳng bấy lâu nay trong lòng rốt cuộc cũng dịu lại, bản thân cậu vốn dĩ cũng chẳng muốn giận dỗi với Lâm Thu Nguyệt nữa. Cậu vừa định mở lời thì nghe thấy Đỗ Khang Kiến vừa nuốt một ngụm đá bào vừa nói: "Chị ơi, có khách đến kìa."
Lâm Thu Nguyệt quay đầu nhìn lại, phía bên kia quả thực vừa có mấy bạn sinh viên đi tới. Lời nói đã đến bên miệng Lục Dã đành phải nuốt ngược trở vào trong lòng.
"Vậy chị đi tiếp khách trước nhé." Lâm Thu Nguyệt cười với hai người một cái rồi quay người rời đi.
Lục Dã nhìn theo bóng lưng cô đến ngẩn người, Đỗ Khang Kiến thì vừa mút đá bào vừa cảm thán: "Chao ôi, người chị này dịu dàng quá đi mất, chẳng bù cho bà chị ở nhà của tôi, hung dữ phát khiếp."