Cố Cảnh Khâm nhìn về phía cô.
Cô thẳng lưng lên, ánh mắt đầy khẩn khoản: "Chuyện của Tiểu Dã..."
"Tôi đã đ.á.n.h tiếng rồi, phía nhà trường có thể coi như chuyện này chưa từng xảy ra."
Lâm Thu Nguyệt mừng rỡ mở to hai mắt, cô đứng bật dậy cúi người chào hắn: "Tôi xin cảm ơn Cố tổng! Cảm ơn anh rất nhiều!"
"Không cần đâu, cô quay lại là tôi vui rồi." Cô hầu hạ hắn rất thoải mái, cho nên chỉ cần nằm trong phạm vi năng lực của mình, cô muốn cái gì hắn cũng có thể cho.
Cho dù cô có muốn một chiếc xe thể thao hay một căn nhà ở trung tâm thành phố đi chăng nữa. Bởi vì hắn cảm thấy, cô đã thuộc về mình rồi.
Vành tai Lâm Thu Nguyệt nóng lên, cô "vâng" một tiếng rồi cụp mắt ngồi xuống.
Lâm Thu Nguyệt vừa uống xong ngụm sữa cuối cùng thì Cố Cảnh Khâm mới lên tiếng: "Hôm nay thứ Bảy, tôi đưa cô đi trung tâm thương mại mua vài bộ quần áo nhé."
"... Tôi không thiếu quần áo đâu ạ." Lâm Thu Nguyệt nghĩ, có phải hắn đang chê bộ đồ cô đang mặc trông quê mùa, xấu xí hay không? Tuy quần áo của cô không phải hàng hiệu gì nhưng bộ nào cũng sạch sẽ, chỉnh tề.
"Phụ nữ các cô chẳng phải đều rất thích mua sắm quần áo sao?" Cố Cảnh Khâm nhíu mày.
"Tôi thực sự không thiếu đâu ạ." Lúc này Lâm Thu Nguyệt làm gì còn tâm trí đâu mà mua sắm: "Hơn nữa, tôi cũng không có tiền để mua."
"Cô cứ việc chọn là được rồi." Cố Cảnh Khâm ra vẻ hào phóng.
"Cảm ơn Cố tổng, không cần phải tốn kém thế đâu ạ, với lại..."
"Với lại cái gì?" Cố Cảnh Khâm đã có chút mất kiên nhẫn.
"Hôm nay em trai tôi được ra ngoài rồi, tôi muốn đi đón em ấy."
Người ta có ý tốt mua quần áo mới cho thì ra sức từ chối, hóa ra trong lòng cô chỉ toàn nghĩ đến việc đi đón thằng em hờ kia sao. Cố Cảnh Khâm bỗng nhiên bực bội chẳng vì lý do gì: "Không được đi."
Lâm Thu Nguyệt không lường trước được hắn sẽ nói thế, cô ngẩn người ra vài giây rồi ngốc nghếch hỏi: "Tại sao ạ..."
Cố Cảnh Khâm nhướng mày, giọng điệu lộ rõ vẻ không vui: "Tôi là chủ của cô, hôm nay là thời gian cô phải làm việc, tôi không phê chuẩn cho cô nghỉ."
Hắn nói một cách đầy lý lẽ khiến mặt Lâm Thu Nguyệt đỏ bừng vì tức giận, cô không biết Cố Cảnh Khâm rốt cuộc đang nổi điên vì cái gì nữa.
"Hơn nữa, em trai cô lớn tướng thế rồi, có tay có chân, tự mình không biết đường mò về trường học hay sao?" Hắn thầm ghen tị với Lục Dã một cách kỳ lạ. Hắn ghen tị vì Lục Dã có một người chị gái chăm sóc, lo lắng và nghĩ cho cậu từng li từng tí như vậy, thậm chí họ còn chẳng phải chị em ruột.
Dựa vào cái gì mà hắn lại chưa từng gặp được một người như Lâm Thu Nguyệt, một người toàn tâm toàn ý quan tâm và yêu thương hắn cơ chứ!
"Tôi... tôi đi gặp em ấy một lát rồi về ngay có được không?" Lâm Thu Nguyệt nài nỉ.
Cố Cảnh Khâm chằm chằm nhìn cô vài giây rồi lạnh lùng buông một câu: "Là ai đã nói việc gì cũng chịu làm?"
Khoảnh khắc Lục Dã được thả ra khỏi Cục Cảnh Sát, cậu có cảm giác ngỡ như đã trải qua mấy đời. Bầu trời ngập tràn ánh nắng, nhưng những cơn gió đông lại thổi đến lạnh thấu xương.
Mấy ngày nay nhiệt độ bỗng nhiên giảm mạnh, cậu chỉ mặc độc một chiếc áo khoác bông mỏng nên vừa bước ra ngoài đã bị cái lạnh làm cho run lên, vội vàng kéo cao khóa kéo.
Đứng ở cổng đồn, cậu ngó nghiêng nhìn quanh quất nhưng mãi chẳng thấy bóng dáng Lâm Thu Nguyệt đâu. Tâm trạng cậu lập tức chùng xuống, có chút tủi thân nghĩ thầm: "Sao chị ấy lại không đến đón mình cơ chứ?" Chiếc điện thoại năm ngày liền không chạm vào đã sớm cạn sạch pin, cậu cũng chẳng thể nào liên lạc được với cô.
Người cảnh sát phụ trách vụ án của cậu vừa vặn bước ra, vỗ vỗ vai cậu bảo: "Cậu em, còn chưa đi à? Nhớ kỹ nhé, sau này không được bắt chước người ta đi đ.á.n.h nhau nữa đâu đấy."
Lục Dã gật gật đầu, rồi lại vội vàng hỏi: "Anh cảnh sát, anh đã thông báo với chị gái tôi là hôm nay tôi được ra ngoài chưa ạ?"
"Cô ấy biết chứ, cô ấy không đến đón cậu à?"
Lục Dã lắc đầu. Giữa lúc đang uể oải, thất vọng thì bỗng nhiên trước mặt có một chiếc xe taxi trờ tới rồi dừng lại. Cửa xe mở ra, có người cất tiếng gọi: "Lục Dã!"
Lục Dã vừa nghe thấy giọng nói liền lập tức nhoẻn miệng cười. Nhưng đến khi nhìn rõ người vừa bước xuống xe là ai, nụ cười trên môi cậu bỗng chốc cứng đờ.
Người đến lại là thầy Lý - cố vấn học tập của cậu.
"Đồng chí cảnh sát, làm phiền các anh quá, tôi xin phép đón đứa trẻ này về."
"Được rồi, đi đi."
Lục Dã lủi thủi đi theo sau lưng thầy Lý, nhưng cậu vẫn chưa từ bỏ ý định mà tiếp tục dáo dác nhìn quanh. Biết đâu Lâm Thu Nguyệt có việc bận nên đến muộn thì sao?
Thầy Lý mở cửa xe giúp cậu: "Lên xe đi."
Nhìn bộ dạng thẫn thờ của Lục Dã, thầy lên tiếng hỏi: "Em đang tìm ai à?"
"Dạ, chị của em..."
"Thầy gọi điện hỏi rồi, chị em bảo có việc bận đột xuất nên không đến đón em được."
"Không đến được ạ?" Lục Dã lập tức nhíu c.h.ặ.t lông mày: "Chị ấy thì có việc gì bận cơ chứ?" Chuyện gì mà lại có thể quan trọng hơn cả cậu được chứ?
"Chuyện đó thì thầy cũng không rõ, thôi lên xe đi, thầy đưa em về trường."
…
Suốt dọc đường đi, Lục Dã cứ đanh mặt lại nhìn trân trân ra ngoài cửa sổ xe.
Thầy Lý vỗ vỗ vai cậu trấn an: "Báo cho em một tin vui nhé, nhà trường sẽ không đưa ra hình thức kỷ luật đuổi học đối với em nữa đâu. Sau này ra ngoài giao tiếp với người khác phải đặc biệt chú ý, tuyệt đối không được bốc đồng như vậy nữa, biết chưa?"