Cố Cảnh Khâm đưa Lâm Thu Nguyệt lên chiếc du thuyền hạng sang của mình, xuất phát từ cảng Hvar để đi tới vùng biển sâu câu cá. Họ dự định sẽ ở lại trên biển ba ngày ba đêm. Đây là phương thức thư giãn đặc trưng của Cố Cảnh Khâm, dù rằng việc câu cá biển sâu thường là thú vui của những người có tuổi.

Lúc bước lên du thuyền, ánh mắt Cố Cảnh Khâm dừng lại trên gương mặt của một thủy thủ lạ vài giây. Thuyền trưởng lập tức tiến tới nở nụ cười giải thích: "Cố tổng, đây là người mới tôi vừa tuyển, cậu ta tên Emilio, bơi lội rất giỏi, người ngợm lại lanh lẹ." Người thanh niên tên Emilio cung kính cúi đầu, cánh tay vạm vỡ săn chắc ánh lên màu đồng cổ dưới ánh mặt trời.

Du thuyền rời cảng, đường bờ biển nhanh ch.óng lùi lại phía sau rồi hòa vào nơi chân trời. Trước mắt họ, không gian bỗng chốc trở nên bao la khoáng đạt, chỉ còn lại vùng biển Adriatic mênh m.ô.n.g vô tận.

Nước biển xanh ngắt tựa như một khối đá quý khổng lồ đang chuyển động. Ánh nắng đổ xuống không chút che chắn, vỡ tan thành hàng tỷ mảnh vàng lấp lánh nhảy nhót trên mặt biển dập dềnh, ch.ói lòa đến mức khiến người ta hoa mắt.

Gió biển mang theo hơi nước mằn mặn phả thẳng vào mặt. Giữa hoang mạc màu xanh lam ngút ngàn ấy, chiếc du thuyền màu trắng với những đường cong lướt sóng mềm mại trở thành hòn đảo cô độc duy nhất trôi nổi trên đại dương.

Đến vùng biển đã định trước, du thuyền chậm rãi dừng lại. Lâm Thu Nguyệt tựa vào mạn thuyền nhìn ra xa, mặt biển gợn sóng lấp lánh, khung cảnh đẹp đẽ đến mức có chút siêu thực.

Thân thuyền nhẹ nhàng lắc lư theo những boong sóng dài, nhưng Lâm Thu Nguyệt không hề cảm thấy ch.óng mặt hay say sóng. Từ nhỏ cô đã lớn lên ở một làng chài nên rất thạo đường sông nước, nhìn thấy biển khơi bao la, trong lòng cô lại trào dâng một cảm giác thân thuộc đã lâu không gặp.

Cố Cảnh Khâm đứng ở khu vực câu cá phía đuôi thuyền. Tay áo của chiếc sơ mi hàng hiệu được vén lên đến khuỷu tay một cách tùy ý, lộ ra cánh tay săn chắc với những đường nét rõ ràng.

Khi dây câu đột ngột căng cứng, một lực kéo lớn từ dưới nước truyền đến, cơ bắp trên cánh tay hắn ngay lập tức gồ lên, những đường gân xanh như dây leo chằng chịt hiện rõ dưới làn da.

Hắn giằng co đấu sức với đối thủ vô hình dưới lòng biển sâu, cơ thể hơi ngả về phía sau, dùng lực ở thắt lưng cùng kỹ xảo điêu luyện để thu dây câu một cách trầm ổn. Dáng vẻ thong dong tự tại nhưng lại tràn đầy sức mạnh ấy khác hẳn với hình ảnh một vị tổng tài lạnh lùng, đóng bộ vest giày tây nghiêm chỉnh ngày thường.

Lâm Thu Nguyệt nhìn mấy con cá tội nghiệp bị Cố Cảnh Khâm câu lên boong tàu vẫn đang ra sức quẫy đạp. Chúng sẽ bị lóc xương, cắt lát, và cuối cùng trở thành món ăn trong bụng con người.

Đầu bếp trên du thuyền làm việc vô cùng chuyên nghiệp và nhanh ch.óng. Thịt cá loáng một cái đã được chế biến thành những lát phi lê mỏng trong suốt, mấy c.o.n c.ua hoàng đế vừa vớt lên cũng được hấp chín, tỏa ra mùi thơm ngon ngọt đầy quyến rũ.

Cố Cảnh Khâm gắp một lát cá sống mỏng như cánh ve đặt vào bát của Lâm Thu Nguyệt. Cô nhìn lát cá trong bát, mãi mà không thể hạ đũa. Cô không quen ăn đồ sống, cứ nghĩ đến là lại thấy buồn nôn.

Cố Cảnh Khâm chăm chú quan sát, nhìn cô chỉ có thể c.ắ.n răng nhắm mắt bỏ lát cá vào miệng, nhai ngấu nghiến vài cái rồi nuốt ực xuống.

Nhận ra cô không thích, Cố Cảnh Khâm không ép uổng nữa. Hắn quay sang phân phó đầu bếp đem phần thịt cá còn lại đi nấu chín, rồi nấu thêm một bát canh cá ấm nóng. Ở những phương diện này, Cố Cảnh Khâm xem như cũng có phần ôn nhu và săn sóc.

Khi màn đêm buông xuống, thời tiết bỗng nhiên thay đổi đột ngột. Bầu trời bắt đầu trút xuống những hạt mưa lạnh ngắt. Ban đầu chỉ là cơn mưa nhỏ tí tách, nhưng rất nhanh đã chuyển thành mưa xối xả. Sóng gió theo đó nổi lên dữ dội, mặt biển đen kịt trở nên cuồng bạo bất an, điên cuồng vỗ mạnh vào thân tàu.

Chiếc du thuyền kịch liệt chao đảo giữa những ngọn sóng dữ, phát ra những tiếng "kẽo kẹt" như sắp quá tải, tưởng chừng như có thể bị màn đêm vô tận này x.é to.ạc và nuốt chửng bất cứ lúc nào.

Trong khoang thuyền, hơi thở của d.ụ.c vọng hòa lẫn với vị mặn chát của nước biển làm cho bầu không khí trở nên đặc quánh, khiến người ta say đắm đến choáng váng.

Thể lực tiêu hao cho buổi câu cá ban ngày của Cố Cảnh Khâm dường như chẳng thấm tháp vào đâu, sự đòi hỏi của hắn vào ban đêm lại càng trở nên mãnh liệt hơn. Sau vài trận mây mưa điên cuồng, Lâm Thu Nguyệt đã hoàn toàn kiệt sức, cô nằm trong l.ồ.ng n.g.ự.c Cố Cảnh Khâm thở dốc từng ngụm lớn như một con cá thiếu nước.

Toàn thân cô đẫm mồ hôi, ướt sũng như thể vừa mới được vớt từ dưới biển lên.

Sau một lúc âu yếm ngắn ngủi, Cố Cảnh Khâm đặt một nụ hôn lên trán cô rồi đứng dậy đi tắm. Tiếng nước xả xối xả vang lên, ngăn cách thành một khoảng không gian mờ mịt.

Lâm Thu Nguyệt trơ trọi nằm trên chiếc giường bừa bộn vẫn còn vương lại hơi ấm và mùi hương của hắn, ánh mắt trống rỗng nhìn lên trần nhà đang khẽ đung đưa theo nhịp sóng.

Giữa những mảng sáng tối chập chờn, gương mặt của Lục Dã bỗng nhiên hiện lên trong tâm trí cô một cách vô thức. Không biết hiện tại cậu thế nào rồi.

Những uất ức, sợ hãi mà cô không thể nói thành lời, cùng với chút tôn nghiêm bị Cố Cảnh Khâm dễ dàng giẫm đạp, vào khoảnh khắc này đều hóa thành nỗi nhớ nhung và sự lo lắng khôn nguôi dành cho đứa em trai.