“Ừm, được rồi, vậy anh đi làm trước đây."
Sau khi Lý Khải rời đi, tôi chán ghét lau sạch sẽ cái chỗ anh ấy vừa mới hôn lên, mặc cho nước ở vòi nước cứ chảy ra xối xả gầm rú, đâu còn tâm trí nào mà rửa bát nữa chứ.
Lòng tôi rơi xuống vực sâu vạn trượng.
Anh ấy đã sớm tính toán xong xuôi cả rồi, muốn mua nhà trả thẳng toàn bộ, dùng đứa trẻ và khu nhà gần trường học điểm để thu hút tôi, thậm chí còn đem cả ý đồ tính toán lên đầu bố mẹ tôi nữa.
Thật là một bàn tính quá hay!
Tôi vô cùng may mắn vì đêm qua đã lật xem điện thoại của anh ấy, nếu không thì bị người ta đem đi bán rồi, mà vẫn còn đang đứng đếm tiền giúp người ta nữa không biết chừng.
Tôi thậm chí đều đã bắt đầu hoài nghi, mục đích ban đầu anh ấy kết hôn với tôi, có thực sự giống như lời anh ấy nói, tôi chính là người có sự hòa hợp về mặt tâm hồn với anh ấy hay không?
9.
Lúc kết hôn, bố mẹ tôi đã từng phàn nàn về chuyện căn nhà của nhà anh ấy rồi.
Lúc đó tôi không hề cho là đúng.
Thậm chí còn ngây thơ nghĩ đến việc đem căn nhà trước hôn nhân này của bố mẹ sang tên viết thêm tên của anh ấy vào nữa, để biểu thị cho sự kiên định không bao giờ thay đổi của tôi đối với đoạn tình yêu này.
Tôi tin tưởng vào con mắt nhìn người của chính mình, dù sao thì khi chúng tôi ở bên nhau đã từng hạnh phúc, hợp rơ đến như thế.
Anh trai tôi không đồng ý, mắng tôi là đồ ngốc nghếch.
Vì chuyện đó, tôi còn cãi nhau một trận lôi đình với anh trai tôi nữa, thậm chí còn cảm thấy anh ấy là đang đố kị với tình yêu của chúng tôi.
Cuối cùng bố mẹ tôi đưa ra một giải pháp trung hòa, lấy thời hạn ba năm kết hôn làm định kỳ, nếu như đến lúc đó tôi vẫn khăng khăng muốn như vậy thì sẽ không can thiệp vào nữa.
Thế nhưng, hiện thực đã vả bôm bốp vào mặt tôi rồi.
Anh ấy vậy mà lại nôn nóng không thể chờ đợi thêm được nữa đến mức này sao?
Là do mắt tôi quá mù?
Hay là do anh ấy ẩn giấu quá sâu rồi?
Tôi vặn tắt vòi nước lại, xách túi xách lên, lái xe hướng về phía khu chung cư của anh trai tôi mà đi.
Hôm nay tôi trực ca đêm, ban ngày toàn bộ thời gian có thể ở nhà nghỉ ngơi, bởi vì buổi tối cần phải trực từ sáu giờ rưỡi đến tận tám giờ sáng ngày hôm sau.
Trên suốt quãng đường đi, tôi lái xe rất chậm.
Tôi không muốn ngồi im chờ ch/ết, nhưng tôi lại có chút do dự, dù sao thì trước khi kết hôn, đối với chuyện hôn sự của tôi và Lý Khải, anh trai tôi đã lựa chọn thái độ trung lập.
Đứng ở dưới lầu khu chung cư của anh ấy, tôi dậm dậm chân, cúi đầu xuống, đang đấu tranh tư tưởng dữ dội trong lòng xem rốt cuộc tôi có nên nói cho anh ấy biết hay không.
Ngay lúc tôi đang lưỡng lự không biết làm sao thì anh trai tôi mặc một chiếc quần đùi rộng thùng lình, áo ba lỗ từ bên ngoài xách bữa sáng đi về.
Anh ấy lôi tuột tôi vào cửa, nhận ra sự không đúng thỏa của tôi, liền thu lại vẻ đùa cợt cợt nhả và lôi thôi lếch thếch ngày thường, biểu cảm vô cùng nghiêm túc:
“Đã xảy ra chuyện gì rồi?"
“Lý Khải, anh ta ng/oại t/ình rồi."
Vừa mới nói xong câu đó, những giọt nước mắt của tôi đã không khống chế nổi mà trào ra lã chã.
“Mẹ kiếp nó, lão t.ử phải ch/ém ch/ết nó!"
Anh trai tôi ném phăng bữa sáng xuống đất, lao vào trong bếp, cầm lấy một c/on d/ao phay, liền hướng ra ngoài cửa mà xông đi.
Tôi ôm c.h.ặ.t cứng lấy anh ấy ch/ết sống không buông, dùng hết toàn bộ sức lực của cả cơ thể, gần như kiệt sức, khóc rống lên:
“Anh ơi, em không còn nhà nữa rồi, anh đừng có thêm dầu vào lửa quậy thêm chuyện nữa có được không?"
Thân hình anh trai tôi khựng lại một cái, ném phăng c/on d/ao phay xuống đất, tức giận đến mức đi đi lại lại liên tục trong phòng khách.
Rất lâu sau.
“Vương Hy, em mà tha thứ cho nó thì từ nay về sau đừng có gọi tao là anh trai nữa!"
Anh ấy rất lo lắng, nhưng tôi có thể nhìn ra anh ấy đang cực kỳ cố gắng để khống chế cảm xúc của mình.
Anh trai tôi năm nay ba mươi tuổi, lớn hơn tôi ba tuổi.
Nhưng từ nhỏ đến lớn anh ấy luôn lấy việc khịa tôi, bắ/t n/ạt tôi làm niềm vui thú.
Anh ấy còn là một kẻ kỳ quặc nữa, ở cái thành phố nhỏ tuyến mười tám này, ba mươi tuổi rồi mà vẫn kiên trì chủ nghĩa độc thân, anh ấy nói, anh ấy vẫn chưa gặp được một cô gái nào tâm đầu ý hợp đến mức có thể kiên thủ cả đời, anh ấy không muốn tạm bợ.
Tôi cười nhạo anh ấy là chứng sợ kết hôn.
Hôm nay mới coi như tỉnh ngộ ra, anh ấy mới là người tỉnh táo nhất thế gian này.
Anh ấy có thể bắ/t n/ạt tôi, nhưng tuyệt đối không thể dung thứ cho bất kỳ ai khác ngoài anh ấy bắ/t n/ạt tôi.
“Còn căn nhà thì sao?
Có bị lừa đi mất không?"
Tôi lắc lắc đầu, không nói lời nào.
“Coi như em vẫn còn chút não."
“Tiếp theo, em muốn làm thế nào?"
Anh trai tôi kéo tôi ngồi xuống ghế sofa, sau đó thay tôi lau đi những giọt nước mắt nơi khóe mắt, “Khóc thì có ích gì, có giải quyết được vấn đề hay không?!"
Nói xong, vành mắt của chính anh ấy cũng đã đỏ lên rồi.
“Em không muốn buông tha cho anh ta."
Sống mũi tôi cay cay, nhưng tôi c.ắ.n răng chịu đựng không để nước mắt rơi xuống nữa, nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t lại, móng tay bấu sâu vào lòng bàn tay, sắp sửa rỉ m/áu.
“Em muốn khiến chúng phải xuống địa ngục!"
Tôi chưa bao giờ kiên định đến như thế này.
“Anh ơi, anh có thể... giúp em một việc hay không."
Anh trai tôi trịnh trọng gật đầu một cái, đây là lần nghiêm túc và nghiêm nghị hiếm hoi trong suốt bao nhiêu năm qua tôi biết anh ấy.
“Còn nữa, đừng nói cho bố mẹ biết nhé."
10.
Lúc đi trực ca đêm, tôi gửi cho Lý Khải một tin nhắn.
Nói cho anh ấy biết ngày mai sau khi hết ca trực đêm và ngày nghỉ ca hai ngày này tôi sẽ về nhà đẻ.
Anh ấy rất vui mừng.
Anh ấy cứ ngỡ, tôi là vì chuyện căn nhà kia, nên về làm công tác tư tưởng cho bố mẹ.
Thực ra, tôi là muốn lợi dụng khoảng thời gian hai ngày này, để bản thân thật sự bình tĩnh lại, suy nghĩ xem nên báo thù anh ta như thế nào.
11.
Anh trai tôi mặc dù ngày thường nhìn qua có vẻ cợt nhả lôi thôi, nhưng một khi đã nghiêm túc làm việc gì đó thì lại vô cùng liều mạng.
Giống hệt như việc kinh doanh của anh ấy vậy, bao nhiêu năm nay, đặc biệt là trong bối cảnh tình hình dịch bệnh khó khăn hiện tại, mà vẫn có thể duy trì được ở mức khá khẩm.
Mặc dù anh ấy có mối quan hệ và tài nguyên của riêng mình, nhưng khi tập tài liệu dày cộp này được đặt trước mặt tôi, tôi vẫn có chút kinh ngạc trước tốc độ làm việc của anh ấy.
Tô Vũ Lạc, nhà ở thôn Đông Trang, thị trấn XX, trong nhà có một chị gái, một em trai.
Năm bốn tuổi vì hoàn cảnh gia đình nghèo khó và bố mẹ có tư tưởng trọng nam khinh nữ sâu sắc nên đã bị đem cho họ hàng làm con nuôi, mãi cho đến khi trưởng thành mới được nhận tổ quy tông đem về nuôi lại.
Tính cách đa nghi, nhạy cảm, có thù tất báo, luôn bị gia đình nguyên sinh, em trai hút m/áu, nhưng cô ta lại lấy đó làm niềm vui thích dự phần vào.
Châm ngôn cuộc sống:
“Đi con đường của chính mình, mặc cho người đời muốn nói gì thì nói.”
Hiện tại lại đang có một người bạn trai, đã đính hôn rồi, bên trong còn đính kèm theo tư liệu chi tiết về bạn trai của cô ta cùng số điện thoại, tài khoản mạng xã hội nữa.
Tôi quả thực có nghe Lý Khải kể qua, Tô Vũ Lạc thân thế đáng thương, học vấn không cao, lúc mới vào công ty luôn phạm sai lầm, toàn phải nhờ anh ấy đứng ra dàn xếp dọn bãi chiến trường giúp cô ta.
Lúc đó tôi còn khuyên anh ấy, cô bé đó không dễ dàng gì, người mới luôn có một quá trình, cho nên cần phải chỉ bảo và chăm sóc cho tốt.
Cũng giống như khi tụi tôi mới tốt nghiệp trường y ra trường vậy, cũng là cái gì cũng không biết, may mà có thầy cô và các tiền bối luôn hết lòng chỉ dạy bảo ban cho, mới dần dần có được bản lĩnh xem bệnh nhìn người như ngày hôm nay.
Sau đó, liền nghe anh ấy về nhà nhắc tới, cô bé đó cũng khá được, thái độ thành khẩn, cũng coi như là tích cực cầu tiến, từ trong lời nói lời kể của Lý Khải tôi có thể cảm giác được anh ấy đối với Tô Vũ Lạc không còn giống như sự chán ghét lúc ban đầu nữa rồi.
Lúc đó, tôi còn cảm thấy may mắn, ít nhất thì mối quan hệ giữa các đồng nghiệp trong công ty hài hòa rồi thì làm việc mới không bị phân tâm.
Sau này, số lần anh ấy nhắc đến cô ta càng lúc càng ít đi, tôi cũng chưa từng để tâm làm gì.
Thế nhưng vạn lần không ngờ tới, anh ấy chăm sóc cô ta tốt đến như thế, chăm sóc đến tận trên giường của chính mình luôn rồi.
6.