Mẹ nghe xong, mắt đỏ như sắp nhỏ m.á.u.
"Tiêu Tiêu, đi gọi cha con tới."
"Việc này không được hấp tấp, phải điều tra."
"Ta phải khiến đôi cẩu nam nữ đó, trả giá thật đắt!"
Ba ngày sau, cha bắt được Chu đại phu từng an t.h.a.i cho a tỷ và bà đỡ đỡ đẻ năm đó.
Năm đó, người nhà của bọn họ bị bắt, chịu sự đe dọa mới động tay chân vào t.h.u.ố.c an thai. Hơn nữa Thẩm Trưng không chỉ động tay chân vào t.h.u.ố.c an thai, mà còn thêm một liều t.h.u.ố.c thúc sinh cực mạnh trước khi lâm bồn.
Cố Nguyễn vốn dĩ đã t.h.a.i ngôi ngược, liều t.h.u.ố.c đó xuống, băng huyết là không thể cứu vãn.
Bà đỡ nói, đêm đó Thẩm Trưng đứng ngoài phòng sinh, nghe thấy bên trong gọi băng huyết, hắn ta không cho phép bất kỳ ai cứu chữa.
Mẹ đưa tờ cung khai qua, nhìn hai người điểm chỉ.
Chiều hôm đó, bà ấy cùng Hầu phu nhân vào cung. Cha và Hầu gia cũng đi. Bốn người, quỳ thành một hàng trước cửa Ngự thư phòng.
Hoàng thượng nhìn thấy trận chiến này, bất lực thở dài: "Lại là chuyện của Thẩm Trưng?"
Cha trải tờ cung khai xuống đất: "Hoàng thượng, hôm nay thần không phải tới kiện cáo. Thần là tới đòi lại công bằng."
Hầu gia quỳ bên cạnh: "Nữ nhi của thần, là bị Thẩm Trưng hại c.h.ế.t. Hạ t.h.u.ố.c, đe dọa bà đỡ, mua chuộc đại phu, việc nào việc nấy, chứng cứ xác thực. Thần cầu Hoàng thượng làm chủ."
Hoàng thượng cầm tờ cung khai xem một hồi lâu, sắc mặt âm u như sắp đổ mưa.
"Lục Công chúa có biết không?"
Hầu phu nhân ngẩng đầu lên, mắt sưng đỏ: "Thẩm Trưng cùng Lục Công chúa tư tình nhiều năm, khi Cố Nguyễn còn, hai người đã… Thẩm Trưng đích thân thừa nhận, hạ t.h.u.ố.c Cố Nguyễn, là để nhường chỗ cho Lục Công chúa."
Hoàng thượng tức giận lập tức hạ thánh chỉ. Thẩm Trưng cách chức tất cả, phán lưu đày ba ngàn dặm, cả đời không được trở lại kinh thành. Lục Công chúa bị giáng làm thứ dân, tước bỏ phong hiệu, cùng Thẩm Trưng vào ngục, cùng lưu đày.
Hoàng thượng rốt cuộc vẫn giữ lại chút tình cảm cuối cùng, không lấy mạng bọn họ. Nhưng mọi người đều biết, lưu đày ba ngàn dặm, người sống sót đi đến đích, mười người chưa chắc có một.
15
Lục Công chúa dù sao cũng là nữ nhi ruột của Hoàng thượng, cha sợ Hoàng thượng tính sổ sau này, trước khi đi, đưa ra một quyết định.
"Mọi người đều theo ta đến biên cương. Bên đó có ruộng có nhà, còn có quân trú đóng, không ai động được đến mọi người."
Ta không phản đối. Nơi kinh thành này, ta vốn dĩ đã không quen ở. Huống hồ, ta không muốn để A Kiều nghe thấy bất kỳ tin tức nào liên quan đến Thẩm Trưng nữa.
Ngày đi, Hầu phu nhân và Hầu gia tới tiễn. Hầu phu nhân ngồi xổm xuống, nắm lấy tay A Kiều, hốc mắt đỏ hoe.
"A Kiều, đợi con lớn lên, lại trở về. Ngoại tổ mẫu sẽ luôn nhớ con."
A Kiều yên lặng nhìn bà ấy, bỗng nhiên vươn hai bàn tay nhỏ ngắn, ôm lấy cổ Hầu phu nhân.
"Tổ mẫu."
Sau đó quay đầu, lại vươn tay nhỏ về phía Hầu gia: "Tổ phụ."
Nước mắt Hầu gia rơi xuống ngay lập tức, cúi người bế A Kiều lên, môi run rẩy nửa ngày, chỉ nặn ra một câu: "Đứa bé ngoan… đứa bé ngoan…"
Xe ngựa chậm rãi khởi động, A Kiều thò đầu ra khỏi cửa sổ xe, nhìn hai bóng người phía sau ngày càng nhỏ, ngày càng xa. Hầu phu nhân đứng tại chỗ, vẫn luôn vẫy tay. Ta kéo nó vào lòng.
"Tiểu di dẫn con đi mở mang tầm mắt."
A Kiều thắc mắc: "Mở mang tầm mắt gì?"
"Đại mạc, cát vàng, lạc đà, còn có doanh trại quân đội lớn gấp trăm lần sân sau nhà tổ mẫu con."
"Tiểu di, ở đó có nấm không?"
Ta không nhịn được cười: "Đại mạc không mọc nấm."
"Nhưng mà… A Kiều đến đó rồi, liền có nấm."
…
16
Đi được bảy tám ngày, bọn ta nghỉ chân ở một dịch trạm.
Ta vừa bế A Kiều từ trên xe ngựa xuống liền nhìn thấy một nhóm người đi tới từ phía quan đạo. Áo quần rách rưới, chân đeo xiềng xích, phía sau đi theo sai dịch áp giải. Là đội ngũ lưu đày.
Nheo mắt nhìn một lát, bỗng nhiên nhận ra hai người đứng đầu kia. Là Thẩm Trưng và Lục Công chúa.
Một chân Thẩm Trưng hình như bị thương, đi khập khiễng, giống như một kẻ ăn mày. Hai người đang giằng co nhau vì một cái bánh bao. Không biết là kẻ nào bố thí, bẩn thỉu, rơi trên đất dính đầy đất. Thẩm Trưng và Lục Công chúa mỗi người giằng lấy một nửa, ai cũng không chịu buông tay.
"Đưa cho ta! Ta là phu quân ngươi!"
"Phu quân? Ngươi tính là thứ gì!"
Lục Công chúa hét lên, một ngụm c.ắ.n vào cổ tay Thẩm Trưng. Thẩm Trưng đau quá buông tay, Lục Công chúa cướp lấy bánh bao, nhồm nhoàm nhét vào miệng.
Ta nhìn đến ngây người.
Thẩm Trưng vừa ngẩng đầu, vừa hay nhìn thấy ta và A Kiều. Trong đôi mắt đục ngầu đó sáng lên một thoáng, lúc lao tới bị xiềng xích vấp phải một cái.
"A Kiều! A Kiều, cha sai rồi, con tha lỗi cho cha…"
Sai dịch áp giải quất một roi lên lưng hắn ta: "Thành thật chút!"
Thẩm Trưng bất chấp tất cả, bò trên đất vươn tay về phía A Kiều, đầy mặt là nước mắt: "Cha có lỗi với con, cha không phải người, con tha lỗi cho cha được không? Con nói với cha một câu… nói một câu là được…"
A Kiều lục từ trong lòng ra một miếng bánh. Là bánh hoa quế Hầu phu nhân nhét cho con bé trước khi xuất phát, con bé vẫn luôn không nỡ ăn, dùng khăn tay gói kỹ càng, cất trong lòng.
Mắt Thẩm Trưng sáng lên, tưởng A Kiều muốn cho hắn ta ăn. Nhưng A Kiều nhanh ch.óng nhét bánh hoa quế vào miệng mình, nhai mấy cái, nuốt xuống, bàn tay nhỏ bé giang ra.