Nàng ta nắm tay mẫu thân, kể lể bao năm qua mình sống khổ cực thế nào.
Nàng ta còn đưa những vết sẹo trên cánh tay ra, nói rằng đó là do bị người khác đ.á.n.h.
Trong lòng Cảnh Hàn đau đớn vô cùng.
Ân nhân cứu mạng của hắn sao có thể bị đối xử như thế?
Cho nên mọi yêu cầu của Chương Thư Mạn hắn đều đồng ý.
Hắn nóng lòng muốn bù đắp cho nàng ta nhiều hơn nữa.
Đợi Chương Thư Mạn quen với mọi thứ trong cung, Chương Tắc Dĩnh cũng sẽ dưỡng bệnh xong, hắn sẽ phong nàng làm phi.
Nhưng hắn mãi không có thời gian đến gặp Chương Tắc Dĩnh.
Chương Thư Mạn cứ quấn lấy hắn, nói rằng nàng ta sợ hoàng cung rộng lớn này, sợ ánh mắt sắc bén của Hoàng hậu, sợ nụ cười nơi khóe môi Quý phi.
Cảnh Hàn bất giác nghĩ.
Chương Tắc Dĩnh cũng đến từ Dư Châu, nàng lại còn là thứ nữ.
Ở hậu cung đầy rẫy quý nữ như thế nàng có sợ không?
Đến khi cuối cùng cũng rảnh để đi gặp Chương Tắc Dĩnh thì đã vào đông.
Nhưng hắn không tìm thấy bóng dáng nàng.
Hắn hỏi thái giám giữ cửa, thái giám đáp:
“Nàng c.h.ế.t rồi. Mấy tháng trước đã c.h.ế.t rồi. Hoàng hậu nương nương làm chủ, cho người kéo xác ra ngoài.”
Cảnh Hàn không tin.
Hắn đi khắp nơi tìm vẫn không tìm được Chương Tắc Dĩnh.
Bỗng nhiên hắn nhớ tới ngày hôm ấy.
Khi hắn chạy đến thấy Chương Tắc Dĩnh nằm co ro trên đất, co thành một khối nhỏ xíu.
Lúc ấy hắn mới phát hiện nàng gầy đến trơ xương, toàn thân nàng run rẩy ôm c.h.ặ.t lấy chính mình.
Dưới ánh nắng ấm áp của mùa xuân dường như nàng vẫn rất lạnh.
Lúc ấy cơ thể nàng đã không khỏe rồi nhỉ.
Cảnh Hàn im lặng rất lâu.
Trong cung đâu phải chưa từng có nữ nhân c.h.ế.t.
Thế nhưng nữ nhân này lại khiến trái tim hắn trống rỗng.
Mỗi lần tỉnh mộng hắn đều muốn tìm bóng dáng yên lặng bên giường.
Muốn nghe nàng dịu dàng nói một câu:
“Hoàng thượng, vẫn còn sớm.”
Nhưng không tìm được nữa.
Đúng lúc ấy thái y nói cho hắn biết Chương Thư Mạn từng sảy thai.
Đợi đến khi điều tra rõ mọi chuyện, hắn mới muộn màng nhận ra Chương Tắc Dĩnh bị ép vào cung.
Bị người mà nàng vẫn luôn cho là mẫu thân cùng phụ thân mình liên thủ đưa vào chốn hậu cung sống c.h.ế.t khó lường.
Sau đó lại bị chính Cảnh Hàn giày vò suốt mấy năm.
Hắn từng cho rằng nàng ngang ngược, kiêu căng ở nhà. Cho nên mới nảy sinh ý định cướp hôn sự của tỷ tỷ.
Sự đau lòng và hối hận của hắn dành cho Chương Tắc Dĩnh chỉ ập đến sau khi nàng c.h.ế.t một năm.
Nhưng mọi thứ đều đã quá muộn.
Điều duy nhất Cảnh Hàn có thể làm là g.i.ế.c Chương Thư Mạn, Diêu thị và phụ thân nàng ta báo thù cho Chương Tắc Dĩnh.
Trong lòng hắn hiểu rất rõ còn một kẻ thù nữa, đó chính là bản thân hắn.
Nhưng hắn có thể tự g.i.ế.c mình sao?
Không thể.
Hắn là Hoàng đế, là người đáng được thiên hạ kính ngưỡng.
Cho dù hắn làm sai cũng chỉ là bị người khác che mắt.
Nếu không phải Chương Thư Mạn và Diêu thị bày ra màn kịch ấy thì sao hắn có thể hiểu lầm Chương Tắc Dĩnh?
Đúng vậy.
Những gì hắn làm đều là bất đắc dĩ.
Suốt rất nhiều năm sau, hậu cung liên tục có người mới.
Ai ai cũng có vài phần giống Chương Tắc Dĩnh.
Nhưng không một ai là Chương Tắc Dĩnh.
Hoàng hậu nói hắn điên rồi, chỉ thẳng vào mặt hắn mà mắng:
“Năm đó chính ngươi giày vò nàng ấy. Chính ngươi không tin nàng ấy. Chính ngươi hại c.h.ế.t nàng ấy. Bây giờ bày ra bộ dạng si tình này cho ai xem? Hậu cung bị ngươi làm cho chướng khí mù mịt.”
Hắn phạt Hoàng hậu cấm túc.
Nhưng lại mãi mãi không thể trừng phạt chính mình.
Cho đến trước lúc lâm chung, hắn nghĩ thế thân rốt cuộc vẫn chỉ là thế thân.
Giá như có thể trọng sinh thì tốt biết bao.
Hắn đã được trọng sinh như ý nguyện.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Việc đầu tiên hắn làm là sửa lại thánh chỉ.
Hắn muốn Chương Tắc Dĩnh nở mày nở mặt bước vào cung.
Nhưng thái giám truyền chỉ trở về nói rằng người vào cung đã biến thành Chương Thư Mạn.
Mà Chương Thư Mạn… đã có thai.
Cảnh Hàn lập tức hiểu ra, Chương Tắc Dĩnh cũng đã trọng sinh, nàng không muốn vào cung.
Nếu đã vậy thì hắn sẽ đích thân đi một chuyến.
21
Trước cổng Chương phủ, cảnh tượng hỗn loạn vô cùng.
Đại phu bị chặn ngay ngoài cổng phủ, không được vào.
Chương đại nhân kéo Chương Thư Mạn quỳ trước cửa, nhưng lại không thấy bóng dáng Chương Tắc Dĩnh.
Trong lòng Cảnh Hàn chợt thắt lại.
Chẳng lẽ đại phu này là được mời đến khám cho nàng?
“Có chuyện gì vậy?”
Cảnh Hàn bước xuống xe ngựa, lạnh giọng hỏi.
Chương đại nhân gần như run lẩy bẩy như cái sàng.
“Cung nghênh Thánh giá.”
“Là... là phu nhân và nữ nhi của thần không hiểu chuyện, chẳng những không ra nghênh giá, còn nhất quyết đòi mời đại phu. Thần...”
Ông ta còn chưa nói xong đã thấy Cảnh Hàn cất bước đi thẳng vào trong.
“Chương Tắc Dĩnh ở đâu?” Hắn hỏi.
Uy áp của bậc đế vương khiến Chương đại nhân mồ hôi túa đầy trán.
Ông ta vừa lau mồ hôi vừa chạy theo dẫn đường.
Cảnh Hàn đi rất nhanh, cũng rất gấp.
Nhưng khi đến trước cửa phòng, nghe thấy bên trong từng tiếng gọi đau xót:
“Tắc Dĩnh...”
Hắn lại không dám bước vào.
“Hoàng thượng đến rồi.”
Chương đại nhân đẩy cửa, nói với người bên trong.
Lúc này Cảnh Hàn mới hoàn hồn.
Hắn nghiêng người bước vào, đi thêm hai bước liền nhìn thấy Chương Tắc Dĩnh đang được Chương phu nhân ôm c.h.ặ.t trong lòng.
Giống hệt lần nàng ngất xỉu trước đây.
Toàn thân run rẩy, co rúm thành một khối.
Trong miệng khẽ gọi:
“Mẫu thân...”
Chỉ khác là lần này, mẫu thân nàng đang ôm c.h.ặ.t lấy nàng, giữ lấy nàng không để nàng tiếp tục chìm xuống nữa.
“Nàng ấy làm sao vậy?” Cảnh Hàn hỏi.
Chương phu nhân nhìn hắn một cái, trong ánh mắt ấy chất chứa oán hận.
“Vừa nghe nói ngươi đến, nó liền thành ra như thế.”
Thật ra Chương phu nhân đã sớm có linh cảm nữ nhi bà có gì đó không ổn.
Dường như nàng biết trước rất nhiều chuyện. Chỉ là khi ấy Chương phu nhân không hiểu vì sao.
Sau khi nhìn thấy phản ứng của nữ nhi, bà lập tức hiểu ra.
Nữ nhi của bà hẳn đã từng có chuyện gì đó với Hoàng thượng.
Tuy chuyện này nghe thật khó tin nhưng bà vẫn nghĩ như vậy. Có lẽ đó chính là sự gắn kết tự nhiên giữa mẫu t.ử.
Vốn dĩ Cảnh Hàn còn định bước lên phía trước nhưng nghe câu ấy hắn dừng chân.
Nàng đã trọng sinh, nàng hận hắn.
Sau đó Cảnh Hàn lùi sang một bên, nhường chỗ cho đại phu.
Đại phu bắt mạch xong liền nói:
“Chương cô nương mắc bệnh ở tâm, không có t.h.u.ố.c nào chữa được. Trừ khi... tháo gỡ được khúc mắc trong lòng.”
“Là khúc mắc gì?” Chương đại nhân hỏi.
Đại phu không biết nhưng Cảnh Hàn biết.
Nàng sợ hắn, sợ đến mức chỉ cần nghe nói hắn đến đã lập tức rơi trở lại bóng tối của kiếp trước.
Cảnh Hàn lặng lẽ lui ra ngoài.
Chương Thư Mạn vẫn đang quỳ ở một bên.
“Hai nữ nhi của Chương đại nhân vì sao lại đổi thân phận cho nhau?” Cảnh Hàn hỏi.
Chương đại nhân vừa lau mồ hôi vừa kể lại đầu đuôi mọi chuyện.