Bên trong trống rỗng, chỉ có vài cái rương mây cũ kỹ, mở nắp ra thì toàn là tơ lụa đã lỗi mốt từ chục năm trước và một ít ngân lượng vụn vặt lẻ tẻ chưa tới năm trăm lượng bạc trắng.
Vài mạng nhện giăng trên góc trần nhà tựa như đang nhạo báng tham vọng của vị tân chủ mẫu.
"Không... không thể nào!"
Liễu Vận Kiều lảo đảo lùi lại, mặt tái nhợt không còn chút huyết sắc.
"Bạc đâu? Vàng bạc đâu? Sáu mươi tư rương hồi môn của Thẩm Như Nguyệt để đâu?"
Triệu ma ma lau mồ hôi trán, lúng túng đáp:
“Bẩm phu nhân, Thẩm thị trước khi đi đã đối chiếu sổ sách, gọi cả tộc trưởng đến làm chứng, nàng ta mang đi toàn bộ của hồi môn rồi.”
“Còn bạc trong khố phòng, mấy năm nay chi tiêu trong phủ quá lớn, Quốc công gia lại hay lấy bạc ra ngoài lo việc, đều là Thẩm thị dùng bạc riêng bù vào.”
"Giờ nàng ta đi rồi, khố phòng tự nhiên là trống không."
Liễu Vận Kiều bấu c.h.ặ.t t.a.y vào khung cửa đến hằn vết thương đỏ lựng.
Nàng hẳn không thể hiểu nổi vì sao cái hũ vàng nàng mộng tưởng lại là một cái xác khô.
Nhưng sự hoảng loạn chỉ xẹt qua trong tích tắc, nàng sực nhớ ra tấm bản đồ trong tay áo.
"Đúng rồi, mỏ bạc Hắc Vân! Ma ma, mang sổ sách ra đây!"
Liễu Vận Kiều hất hàm:
"Ta cần năm vạn lượng bạc trắng để mua lại núi Hắc Vân và thuê nhân công khai thác ngay lập tức."
Triệu ma ma quỳ rạp xuống đất:
"Phu nhân, sổ sách đang âm, lấy đâu ra năm vạn lượng? Đến bạc đi chợ tháng này của nhà bếp còn chưa có người phát."
Liễu Vận Kiều c.ắ.n môi đến rỉ m.á.u.
Để giữ thể diện trước mặt Tạ Cảnh Hành ngay ngày đầu tiên nắm quyền, nàng lấy từ trong tay áo ra ấn tín chủ mẫu phủ Quốc công, ánh mắt lóe lên sự liều lĩnh điên cuồng.
“Không có thì đi mượn! Cầm ấn tín của Quốc công phủ ra ngoài Vạn Kim Ấn Quán, nói với bọn chúng phủ Quốc công mượn tạm mười vạn lượng bạc trắng, tiền lãi bao nhiêu cũng được.”
"Chỉ một tháng nữa thôi, khi mỏ bạc ra quặng, ta sẽ trả cho chúng gấp đôi."
Liễu Vận Kiều tin chắc mình đang nắm trong tay thiên cơ mà không hề hay biết tấm bản đồ này là một t.ử cục ẩn mình dưới vẻ ngoài vinh hoa.
Kiếp trước đúng là Tạ Cảnh Hành đã khai thác được bạc từ núi Hắc Vân, nhưng đó là chuyện của ba năm sau, sau khi một trận địa chấn long trời lở đất xảy ra làm nứt toác sườn núi khiến mạch quặng ngầm lộ ra ngoài ánh sáng.
Khi ấy Tạ Cảnh Hành mới vô tình trở thành kẻ giàu sang phú quý.
Còn ở kiếp này, Liễu Vận Kiều vì quá nôn nóng cướp lấy danh phận nên đã mang bản đồ ra dâng tặng sớm hơn thời điểm định mệnh tận ba năm.
Núi Hắc Vân lúc này địa tầng còn vô cùng vững trải, lại đang trong kỳ hạn hán kéo dài, đất đai nứt nẻ khô cằn, nhưng mạch quặng bên trong vẫn nằm sâu dưới lớp đá phèn cứng như sắt nguội.
Liễu Vận Kiều cứ ngỡ mình đang nắm trong tay thiên cơ, nào ngờ nàng chỉ đang ném bạc tiền vào một khối đá c.h.ế.t.
Càng đào càng sâu, bạc tiền đổ vào chỉ như muối bỏ bể, chẳng thấy một hạt bụi quặng nào, chỉ thấy nợ nần chồng chất mỗi ngày một cao.
Ngay buổi chiều hôm đó, tin tức Liễu Vận Kiều cầm cố danh tiếng phủ Quốc công để vay nợ mười vạn lượng đã nằm gọn trên bàn làm việc của ta.
Nàng đâu biết rằng Vạn Kim Ấn Quán thực chất là một mắt xích ngầm do Thẩm gia thao túng từ lâu.
Ta lật tờ khế ước mượn bạc có in dấu ấn đỏ ch.ót của phủ Quốc công, khóe môi khẽ nhếch.
"Mười vạn lượng, lãi mẹ đẻ lãi con, mỗi tháng ba phân lãi. Nàng ta quả nhiên rất hào phóng với tương lai của chính mình."
Bích Ngọc đứng bên cạnh che miệng cười khẩy:
"Tiểu thư, nghe nói nàng ta đã vội vàng sai người mang bạc đi mua cả ngọn núi Hắc Vân cằn cỗi đó rồi, còn thuê hơn ba trăm nhân công ngày đêm đào bới."
"Cứ để nàng ta đào."
Ta thản nhiên gảy bàn tính:
“Đào càng sâu, cái hố chôn bọn chúng càng rộng.”
“Ngày mai ngươi cầm danh thiếp của ta đi dặn dò tất cả các trưởng quỹ cửa hiệu gạo, vải vóc, than củi ở kinh thành.”
'Bắt đầu từ hôm nay, bất kỳ người nào của phủ Quốc công đến mua đồ, tuyệt đối không cho mua chịu."
“Muốn lấy hàng phải giao đủ bạc trắng hoặc vàng thỏi, không có bạc một cọng cỏ cũng không bán.”
"Trận chiến này ta không dùng đao kiếm, ta dùng bạc để áp chế bọn chúng."
Ba ngày sau, tại Chân Bảo Các — tiệm trang sức lớn nhất kinh thành.
Liễu Vận Kiều vận một bộ váy lụa đỏ thẫm, đầu cài trâm phượng hoàng bằng vàng ròng, cố gắng phô trương thân phận tân chủ mẫu.
Nàng dẫn theo một đám nha hoàn hùng hậu bước vào tiệm, cố tình làm ra vẻ đài các cao quý.
Bọn họ sắp phải tham gia một yến tiệc của giới quyền quý.
Liễu Vận Kiều biết rõ đây là cơ hội để nàng vươn lên, khẳng định vị thế và đ.á.n.h bại Thẩm Như Nguyệt nên nàng nhất định phải diện những món trang sức đắt tiền nhất.
"Đem bộ đầu diện nạm ngọc lưu ly mới nhất của các ngươi ra đây!"
Liễu Vận Kiều hất hàm ra lệnh cho trưởng quỹ:
"Ghi vào sổ nợ của Quốc công phủ, cuối tháng quản gia của ta sẽ đến thanh toán."
Lão trưởng quỹ mỉm cười gượng gạo, xoa xoa hai bàn tay vào nhau, nhưng tuyệt nhiên không bước đi lấy hàng.
“Tạ phu nhân thứ tội, tiệm buôn bán nhỏ, dạo này buôn bán ế ẩm, Đông gia của chúng tôi đã ra lệnh không nhận ghi sổ nữa.”
"Ai mua hàng cũng phải trao bạc ngay."
Sắc mặt Liễu Vận Kiều lập tức khó coi.
"Cái gì? Ngươi có biết ta là ai không? Ta là đương gia chủ mẫu của Quốc công phủ! Phủ Quốc công chúng ta chẳng lẽ lại quỵt vài ngàn lượng bạc lẻ của ngươi?"
"Phủ Quốc công dĩ nhiên là uy tín."
Một giọng nói trong trẻo mang theo vài phần lười biếng vang lên từ phía sau bức rèm châu.
Ta chậm rãi bước ra, trên người chỉ mặc một bộ y phục màu xanh ngọc bích nhã nhặn, nhưng khí chất bức người khiến không khí trong tiệm lập tức trùng xuống.
Lão trưởng quỹ thấy ta liền cúi gập người:
"Đông gia."
Liễu Vận Kiều trừng mắt nhìn ta, sự đắc ý ban nãy lập tức biến thành ngọn lửa ghen ghét.
"Thẩm Như Nguyệt, tiệm này là của ngươi?"
"Đúng vậy, của hồi môn của ta."
Ta mỉm cười, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua bộ trang sức nàng đang chỉ:
“Bộ đầu diện ngọc lưu ly đó giá ba ngàn lượng bạc trắng.”
"Tạ phu nhân, ngân phiếu hay là thỏi vàng đây?"
Liễu Vận Kiều nghiến răng.
Nàng ta làm gì có ba ngàn lượng bạc? Số bạc mười vạn lượng mượn nợ đã bị nàng vung tay mua núi Hắc Vân và đổ vào thuê nhân công đào mỏ hết sạch rồi.
Lúc này trong túi nàng chỉ còn chưa tới hai trăm lượng bạc để tiêu vặt.
Nhưng trước mặt bao nhiêu phu nhân, tiểu thư đang chọn đồ trong tiệm, nàng tuyệt đối không thể mất mặt, nhất là không thể mất mặt trước kẻ thù đã dứt áo ra đi như ta.
"Thẩm Như Nguyệt, ngươi đừng có quá đáng!"
Liễu Vận Kiều hất cằm, ánh mắt đầy vẻ trào phúng:
“Ngươi tưởng có vài đồng bạc dơ bẩn thì hay lắm sao? Bất quá cũng chỉ là một nữ nhân bị hưu không ai thèm lấy.”
"Ngươi đợi đấy, chờ khi mạch khoáng sản của ta khai thác xong, ta sẽ mua lại cả cái Chân Bảo Các này của ngươi!"