10.
Mùi mốc meo từ những vách đá ẩm ướt trộn lẫn với mùi xú uế đặc trưng của thiên lao xộc thẳng vào mũi, tạo nên một thứ bầu không khí u ám, lạnh lẽo đến tận xương tủy.
Ta thong thả bước đi trên lối đi tối tăm hẹp dài, tà váy màu nhạt lướt qua những vệt nước bẩn và lớp rơm rạ mục nát trên nền đất ẩm ướt, vang lên những tiếng sột soạt cô độc và đều đặn.
Chu Diệp sau ngày đại triều nghị kinh hoàng trên điện Kim Loan ấy đã hoàn toàn thân bại danh liệt, bị lột sạch vương miện, triều phục và bị giam cầm ở nơi sâu nhất, kiên cố nhất của ngục tối.
Còn Lâm Nhược Vũ, nữ t.ử giang hồ từng được hắn dùng kiệu tám người khiêng rước về Đông Cung trước mặt ta, nay đã bị tước bỏ mọi danh phận, đày làm quan nô thấp hèn nhất nơi biên thùy.
Ả phải chịu sự chà đạp, nh.ụ.c m.ạ của lính canh và tù nhân, sống một cuộc đời vùi dập trong bùn nhơ còn nhục nhã hơn cả cái c.h.ế.t.
Gia tộc Úy Chi của ta vẹn toàn danh tiếng và quyền lực, bởi chính Chu Diệp là kẻ tự tay nộp lên bản tội trạng của chính mình trước mặt văn võ bá quan, không một ai có thể liên lụy hay chạm đến một sợi tóc của ta.
Ta dừng lại trước một gian ngục sắt kiên cố ngập trong bóng tối, ánh sáng tù mù từ ngọn đuốc trên vách tường nhảy nhót, rọi lên thân ảnh chật vật, t.h.ả.m hại bên trong.
Chu Diệp ngồi co quắp ở góc tường bẩn thỉu, bộ triều phục rách nát dính đầy bùn đất và những vệt m.á.u khô loang lổ, râu tóc rối bời, không còn một chút phong thái nào của vị Thái t.ử cao cao tại thượng ngày xưa.
Nghe thấy tiếng bước chân dừng lại trước cửa ngục, hắn chậm rãi, nặng nề ngẩng đầu lên, đôi mắt hằn học, vẩn đục nhìn chằm chằm vào dung nhan thanh thuần, điềm nhiên của ta.
Khi nhận ra người đến chính là ta, đồng t.ử của hắn đột ngột co rút lại, một ngọn lửa hận thù và uất hận điên cuồng từ đáy mắt bùng lên dữ dội.
Hắn điên cuồng lao thục mạng về phía cửa ngục, hai tay bấu c.h.ặ.t lấy những thanh sắt lạnh ngắt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, gầm lên một tiếng khàn đục xé rách không gian lặng ngắt:
"Úy Chi Tịch! Là ngươi! Chính ngươi đã hại ta!"
"Bản đồ phòng thủ đó là giả! Toàn bộ đều là cái bẫy của ngươi và Cố Triều Hành gài bẫy ta!"
Ta đứng cách hắn ba bước chân, hai tay nhàn nhã đan vào nhau giấu trong ống tay áo rộng, lặng lẽ nhìn gã điên đang gào rú, giãy giụa trong tuyệt vọng trước mặt.
Trông hắn lúc này thật đáng thương, dã tâm một đời, quyền lực một đời, rốt cuộc lại bị lật đổ bởi một cuộn giấy do chính hắn đắc ý mang lên điện Kim Loan dâng tấu.
Hắn trừng mắt nhìn ta, hàm răng c.ắ.n c.h.ặ.t vào nhau đến mức rỉ m.á.u, giọng nói run rẩy dữ dội vì cơn tức giận và sự nhục nhã tột cùng đang cào xé l.ồ.ng n.g.ự.c:
"Tại sao? Ngươi từng nói ngươi yêu ta! Ngươi từng nói ngươi lo lắng cho tiền đồ và vinh nhục của Đông Cung nên mới dâng bản đồ!"
"Ngươi luôn tỏ ra bình đạm như cúc, không tranh không giành, tại sao tâm địa lại có thể tàn nhẫn, thâm sâu và tuyệt tình đến mức này?"
"Ngươi rốt cuộc là loại người gì?"
Trong lòng ta cuộn trào một sự mỉa mai tột hạn trước câu hỏi ngây ngô của hắn, ta nhìn hắn, nhìn vết m.á.u khô bết lại trên môi hắn, rồi từ từ tiến lại gần thanh sắt ngục thêm một bước.
Hệ thống c.h.ế.t tiệt kia từng bắt ta phải nhẫn nhục chịu đựng, bắt ta phải làm đóa hoa cúc lót đường, làm bàn đạp nâng đỡ cho tình yêu vĩ đại của hắn và Lâm Nhược Vũ.
Nhưng giờ đây Nam chính đã bị phế thành tù nhân, Nữ chính đã thành quan nô nơi biên ải, kịch bản gốc của thế giới này đã bị ta và Cố Triều Hành bẻ gãy đến mức tan nát, không thể nhận dạng.
Tinh!
Giao diện hệ thống màu đỏ ngầu lại một lần nữa hiện ra trước mắt ta, nhưng thanh âm máy móc từng tự phụ trước đây nay đã trở nên đứt quãng, rè rè và vô cùng yếu ớt:
[Cảnh... cảnh báo... Ký chủ có hành vi tổn hại đến tình tiết cuối cùng của Nam chính... Yêu cầu... yêu cầu phục tùng cốt truyện...]
Ta khẽ nhếch môi, trực tiếp ngó lơ thanh âm tàn tạ, sắp sửa tắt ngấm đó, dồn toàn bộ ý chí tự do và linh hồn đã thức tỉnh của mình để đối diện với Chu Diệp.
Ta ghé sát gương mặt mình vào thanh sắt ngục lạnh lẽo, hơi thở thanh mát phả thẳng vào gương mặt đầy dơ bẩn, hoảng loạn của hắn, khóe môi cong lên một độ cong hoàn mỹ tuyệt đối.
Nụ cười này không còn bị bất kỳ luồng sức mạnh vô hình nào cưỡng ép hay nhào nặn, nó là nụ cười tự do, tàn nhẫn và sảng khoái nhất của riêng bản thân ta.
Ta hạ thấp giọng xuống mức tối thiểu, từng chữ thốt ra lạnh lùng, sắc bén như lưỡi d.a.o tẩm độc găm thẳng vào linh hồn đang run rẩy của hắn:
"Bản tính ta như cúc."
"Nhưng là cúc mọc trên mộ các ngươi."
Chu Diệp nghe xong câu nói đó, cả người hắn run b.ắ.n lên một cái dữ dội như vừa bị trúng tà, đôi mắt trợn ngược lên, nhìn ta như nhìn thấy một con ác quỷ vừa bước ra từ địa ngục tăm tối.
Hắn loạng choạng lùi lại phía sau, ngã phịch xuống đống rơm rạ, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy đầu, hơi thở dồn dập, điên cuồng lắc đầu như muốn trốn tránh sự thật:
"Không... ngươi không phải Úy Chi Tịch... Úy Chi Tịch không phải người như vậy... Nàng không tàn nhẫn như thế..."
Hắn sụp đổ rồi, niềm tin kiêu ngạo cuối cùng về việc ta yêu hắn sâu đậm, về việc ta sẵn sàng phản bội vương triều vì hắn đã triệt để biến thành một trò hề nực cười và nhục nhã.
Ngay khoảnh khắc sự sụp đổ của Nam chính đạt đến đỉnh điểm, một biến cố chấn động mang tính hủy diệt đột ngột xảy ra ngay trong thức hải của ta.
Rắc rắc rắc!
Một tiếng động giòn giã xé rách không gian tinh thần, bảng điều khiển hệ thống lơ lửng trước mắt ta đột nhiên xuất hiện vô số vết nứt lớn nhỏ, lan rộng với tốc độ ch.óng mặt như mạng nhện.
Sắc đỏ ngầu như m.á.u và những dòng chữ vàng óng của kịch bản gốc bắt đầu vỡ vụn từng mảng, rơi rụng thành từng mảnh sáng nhỏ lấp lánh rồi tan biến vào hư không tối tăm.
Cơ chế tự vệ của Thiên Đạo hoàn toàn mất hiệu lực, chiếc gông xiềng khống chế cuộc đời ta suốt bấy lâu nay đã chính thức nứt vỡ, trả lại cho ta sự tự do vĩnh viễn.
Ta đứng vững vàng trong ánh đuốc tù mù của thiên lao, lặng lẽ ngắm nhìn giao diện hệ thống đang dần sụp đổ hoàn toàn, l.ồ.ng n.g.ự.c tràn ngập một khoái cảm báo thù và tự do chưa từng có trong đời.
Chu Diệp quỳ sụp dưới đất, miệng liên tục lẩm bẩm những lời điên dại vô nghĩa, ánh mắt dại ra không còn một chút thần sắc, linh hồn hoàn toàn bị nỗi sợ hãi và tuyệt vọng vĩnh viễn nuốt chửng.
Hắn nhìn ta, nhìn đóa hoa cúc mà hắn từng cho là nhạt nhẽo, cam chịu, nay đang đứng trên đỉnh cao chiến thắng để tiễn hắn vào cõi c.h.ế.t.
Chu Diệp hoàn toàn sụp đổ.