08.
Áp lực từ vết nứt trên bảng điều khiển hệ thống sau đêm kinh hoàng đó vẫn chưa hoàn toàn biến mất. Thiên Đạo tạm thời lui bước, sinh cơ của ta dưới sự bảo vệ điên cuồng bằng nội lực suốt một đêm của Cố Triều Hành đã dần bình phục. Nhưng ta biết rõ, đây chỉ là khoảng lặng ngắn ngủi trước khi cơn bão thực sự càn quét kinh thành.
Sự xuất hiện đột ngột và thái độ bảo vệ ra mặt của Kính Vương Cố Triều Hành dành cho ta tại ngự uyển đã triệt để đ.â.m trúng vào dã tâm và lòng tự ái của Thái t.ử Chu Diệp. Hắn sau khi hết thời hạn cấm túc một tháng liền trở nên nôn nóng và điên cuồng hơn trước. Tai mắt của gia tộc Úy Chi rải khắp kinh thành lập tức truyền tin về khuê phòng của ta: Chu Diệp đang nghi ngờ vị thúc thúc nắm giữ binh quyền này có tư tình với ta, đồng thời mưu đồ lật đổ cái ghế Thái t.ử của hắn. Hắn đang âm thầm thu thập chứng cứ, nuôi ý đồ vu cáo Kính Vương mưu phản để nhổ tận gốc cái gai trong mắt.
Ta ngồi bên bàn trang điểm, ngón tay khẽ miết lên chiếc trâm cài tóc hình hoa cúc bằng ngọc trắng. Gã ngu xuẩn này cuối cùng cũng tự tìm tới cửa, tự tay dâng mạng cho ta.
Chiều hôm đó, Chu Diệp bất ngờ đến Úy phủ tìm ta. Sắc mặt hắn có phần tiều tụy, đôi mắt hằn lên những tia m.á.u hung bạo do sự đày ải của một tháng cấm túc và nỗi hoang mang quyền lực đem lại. Nhưng khi nhìn thấy ta, hắn cố gượng ra một nụ cười dịu dàng, thứ tình cảm giả tạo nực nội. Sự thất thế của Lâm Nhược Vũ và sự lạnh lùng của Hoàng đế trong một tháng qua đã khiến hắn bắt đầu nhìn nhận lại giá trị của gia tộc Úy Chi.
Hắn nhìn ta bước ra với bộ y phục màu nhạt, bước đi uyển chuyển, dung mạo thanh thuần không vương chút bụi trần. Trong mắt Chu Diệp đột ngột dâng lên một cảm giác phức tạp mà trước đây chưa từng có.
Hắn cho rằng ta vẫn yêu hắn. Hắn cho rằng dù hắn có mang Lâm Nhược Vũ về sỉ nhục ta trước mặt mọi người, thì đóa hoa cúc một lòng một dạ với hắn này vẫn sẽ đứng ở nơi đây, ngoan ngoãn chịu đựng và chờ đợi hắn ban phát ân sủng. Sự hối hận muộn màng và một chút d.a.o động khẽ lướt qua ánh mắt của vị Thái t.ử bạo ngược. Hắn nghĩ mình chỉ cần quay đầu, ta sẽ lập tức quỳ phục đón chào.
Ta giả vờ không nhìn thấy sự thay đổi kinh tởm trong mắt hắn, tiến lên khẽ hành lễ. Đôi mắt phượng của ta lập tức đỏ hoe, chứa đựng muôn vàn uất ức nhưng lại cố kìm nén vào trong, bờ vai khẽ run lên bần bật.
"Điện hạ chịu khổ rồi, một tháng qua thần nữ không thể vào Đông Cung thăm ngài, trong lòng vô cùng lo lắng, đêm đêm đều mất ngủ." Giọng nói của ta mềm mại, khàn nhẹ, chuẩn phong thái của một vị hôn thê chịu bao tổn thương nhưng vẫn một lòng hướng về phu quân.
Tinh!
[Hành vi đạt chuẩn thiết lập: Bao dung, chung thủy, bình đạm như cúc trước lỗi lầm của Nam chính.]
Bảng hệ thống nhấp nháy dòng chữ vàng, vết nứt trên bề mặt của nó khẽ động đậy nhưng không hề phát ra cảnh báo đỏ nào. Nó vẫn là một cỗ máy ngu ngốc, chỉ cần lời nói và biểu cảm bên ngoài của ta khớp với kịch bản nhẫn nhịn, nó liền duyệt cho qua.
Chu Diệp tiến lên một bước, định nắm lấy bàn tay ta, giọng nói mang theo vài phần khàn đục chân thành: "Tịch Nhi, trước đây là ta bị hồ ly tinh che mắt, ta không biết người tốt nhất với ta vẫn luôn là ngươi. Ngươi yên tâm, Nhược Vũ giờ đã bị phạt, vị trí chính thê của Đông Cung vĩnh viễn là của ngươi."
Ta khéo léo lùi lại nửa bước để tránh cái chạm tay dơ bẩn của hắn, cúi đầu dùng khăn tay lau khóe mắt đỏ hoe, dịu dàng khuyên can: "Điện hạ nói vậy làm thần nữ hoảng sợ, thần nữ chỉ mong Điện hạ đại cục làm trọng, bảo trọng long thể. Thần nữ nghe nói... gần đây Điện hạ đang điều tra Kính Vương phủ? Việc này vạn lần không nên vội vã."
Chu Diệp giật mình, ánh mắt lập tức trở nên sắc bén và đề phòng: "Ngươi nghe ai nói? Việc này là việc triều chính, ngươi không cần quản."
Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh mắt tràn ngập sự lo lắng tột cùng, chân thành và vô tội đến mức khiến người ta yếu lòng. "Điện hạ, thần nữ là thê t.ử tương lai của ngài, vinh nhục của Úy phủ đều gắn liền với ngài, sao thần nữ có thể ngồi im nhìn ngài gặp nguy hiểm?"
"Kính Vương quyền thế ngút trời, nắm giữ một nửa binh quyền, Điện hạ muốn tìm chứng cứ mưu phản của hắn, nếu không có thứ gì thực sự có trọng lượng, e rằng sẽ bị phản phệ trước mặt Phụ hoàng."
Nói rồi, ta thong thả đi đến bên ngăn kéo bí mật của bàn trang điểm, lấy ra một cuộn giấy da dê cũ kỹ, cẩn thận đặt vào tay hắn. Đây là bản đồ bố phòng quân sự ngoại ô kinh thành, một thứ đồ giả do chính tay Cố Triều Hành tự nhào nặn ra để làm mồi nhử từ đêm ở tàng thư các.
Chu Diệp mở cuộn giấy ra, nhìn những dấu mộc đỏ của vương phủ và các tuyến đường hành quân mật được vẽ vô cùng chi tiết, hơi thở của hắn bỗng chốc trở nên dồn dập, hai tay run lên vì điên cuồng.
"Đây là..." Hắn ngước đầu, nhìn ta bằng ánh mắt không thể tin nổi, trong đó có cả sự bàng hoàng và kinh ngạc tột độ.
Ta tiến lại gần, khẽ đặt tay lên mu bàn tay hắn, dặn dò bằng giọng nói dịu dàng, quan tâm nhưng kiên định nhất: "Đây là thứ thần nữ vô tình có được từ mật thám của gia tộc. Điện hạ nhất định phải cẩn thận."
"Kính Vương tâm cơ thâm sâu, ngài mang thứ này dâng lên Phụ hoàng trên điện Kim Loan, nhất định phải đ.á.n.h một đòn chí mạng, đừng để hắn có cơ hội trở mình. Thần nữ chỉ ước nguyện Điện hạ bình an."
Chu Diệp nhìn bản đồ, rồi lại nhìn đóa hoa cúc dịu dàng, vì tương lai của hắn mà bất chấp nguy hiểm trộm đồ mật của vương triều đặt trước mặt hắn. Toàn bộ sự nghi ngờ cuối cùng trong lòng hắn hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một niềm xúc động và tự mãn mãnh liệt. Hắn tin hoàn toàn.
Hắn tin rằng Úy Chi Tịch vì yêu hắn sâu đậm nên đã chọn phản bội lại cả vương triều, tin rằng gia tộc Úy Chi vẫn là con ch.ó trung thành nhất dưới trướng hắn. Hắn không hề biết rằng, cuộn bản đồ đó không phải là bùa hộ mệnh giúp hắn lật đổ Kính Vương, mà là bản án t.ử hình, là chiếc xẻng mà hắn tự tay dùng để đào mồ chôn chính mình.
"Tịch Nhi, ta hứa với ngươi, ngày ta đăng cơ, ngươi sẽ là Hoàng hậu duy nhất của ta!" Hắn kích động ôm cuộn bản đồ vào lòng, vội vã quay người rời đi để kịp chuẩn bị cho buổi chầu sáng mai trên điện Kim Loan.
Hắn đi rất nhanh, tiếng bước chân vội vã vang lên ngoài hành lang rồi nhỏ dần, mang theo cả sự ngạo mạn ngu xuẩn của một kẻ sắp bước vào chỗ c.h.ế.t. Căn phòng một lần nữa trở lại sự yên tĩnh vốn có, ánh nắng chiều tà rọi qua khe cửa, hắt lên nền gạch một vệt sáng lạnh lẽo.
Sau khi hắn rời đi.
Úy Chi Tịch chậm rãi nở nụ cười.