Lại nói cho ả ta biết Cát Vĩ Minh là một kẻ vô cùng sĩ diện, nếu như chuyện không làm lớn chuyện lên, anh ta sẽ cứ thế kéo dài mãi không thôi, mà đứa trẻ trong bụng ả ta thì không thể chờ đợi thêm được nữa rồi.
Nói xong những lời này, tôi nhàn nhạt lên tiếng:
“Thực ra tôi cũng chẳng phải là hiến kế gì cao siêu đâu, chỉ là đem hết mọi tình hình trong nhà kể cho cô nghe mà thôi."
“Tiếp theo nên làm thế nào, cô là người thông minh, chắc chắn tự khắc sẽ nghĩ ra được cách thôi."
Lúc rời đi, ả nhân tình gọi giật tôi lại.
“Cô thực sự không giống như những gì tôi từng nghĩ."
Tôi hỏi:
“Không giống chỗ nào?"
Ả nhân tình ngập ngừng một lát rồi mới mở lời:
“Cát Vĩ Minh nói, cô ở nhà chẳng chịu làm cái gì cả, vừa lười biếng lại vừa luộm thuộm, bẩn thỉu, nhưng tôi nhìn cô..."
Tôi mỉm cười:
“Con người ai rồi cũng sẽ thay đổi thôi, biết đâu những lời anh ta nói trước kia hoàn toàn không có nửa lời gian dối thì sao."
“Được rồi, thời gian cũng không còn sớm nữa, tôi phải đi làm đây."
Sau khi tan làm về nhà, quả nhiên không thấy bóng dáng Cát Vĩ Minh đâu.
Trên bàn ăn mẹ chồng bắt đầu dùng giọng điệu thấm thía khuyên nhủ, ngăn cản:
“Chị xem hai đứa đi cùng nhau thành vợ thành chồng đến ngày hôm nay cũng chẳng dễ dàng gì, khó khăn lắm cuộc sống mới khấm khá lên được một chút, ly cái nỗi gì mà ly?"
“Không phải tôi nói đâu nhé, người đàn bà mà đã qua một đời chồng rồi thì không còn giá trị gì nữa đâu."
Tôi phì cười thành tiếng:
“Đã là thời đại nào rồi mà mẹ còn đem cái bài này ra nói với con?"
“Không muốn l/y h/ôn cũng được thôi, con xin nói trước lời mất lòng trước, con không l/y h/ôn thì đứa trẻ đó bắt buộc phải đem đi giải quyết cho sạch sẽ."
“Còn về phần con, con cái con chỉ cần một mình Viên Viên là đủ rồi, mẹ muốn bồng bế cháu đích tôn là chuyện không tưởng đâu."
Mẹ chồng há há mồm, không dám nói thêm lời nào nữa, mà vội vàng ăn xong bữa cơm rồi hấp tấp chạy vào trong phòng gọi điện thoại.
Chỉ cần dựa vào vài câu chữ đứt quãng nghe được từ trong phòng điện thoại thôi cũng đủ biết, mẹ chồng vì cái thằng cháu đích tôn vàng ngọc của bà ta, đang không ngừng ra sức khuyên nhủ Cát Vĩ Minh mau ch.óng l/y h/ôn với tôi.
Mọi sự đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ còn thiếu một cơn gió đông cuối cùng này nữa mà thôi.
16
Có lẽ là chiêu này đã phát huy tác dụng, Cát Vĩ Minh sau khi trở về liền đồng ý với yêu cầu l/y h/ôn của tôi.
Cuối cùng dựa theo thỏa thuận l/y h/ôn, ngôi nhà anh ta được giữ lại, con gái thuộc về tôi, nhưng ngôi nhà phải quy đổi ra tiền mặt phân chia cho tôi một nửa.
Ngoài ra tài sản tích góp trong nhà cũng phải chia cho tôi một nửa, ngoại trừ những thứ đó ra, mỗi tháng anh ta phải chu cấp 3000 tệ tiền nuôi dưỡng con, cho đến khi con gái tròn 18 tuổi mới thôi.
Tôi nhẩm tính một hồi, giá nhà đất ở đây không hề rẻ, ngôi nhà quy đổi ra tiền mặt cộng thêm tài sản được chia, tôi hoàn toàn có thể mua lại một căn nhà mới nhỏ hơn một chút đủ tiền trả trước, để cho tôi và con gái ở là đã quá đủ rồi.
Vì bận rộn với công việc ở công ty, cộng thêm Cát Vĩ Minh bị hối thúc ép buộc phải đi tìm việc làm, lại còn phải giải quyết chuyện của ả nhân tình, một tháng thời gian bình tâm suy nghĩ anh ta không hề tìm đến tôi thêm một lần nào nữa, mà tôi cũng không cảm thấy quá khó khăn để vượt qua.
Lúc đặt b/út ký tên, Cát Vĩ Minh đột nhiên nói một câu:
“Cô tốt nhất là đừng có hối hận."
Tôi mỉm cười:
“Anh cứ yên tâm đi, kiếp này tôi có hối hận vì cái gì thì cũng không bao giờ hối hận vì quyết định này đâu."
Cho đến tận khi anh ta ký xong tên của mình lên giấy, hoàn tất mọi thủ tục l/y h/ôn, tôi mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Lúc bước ra khỏi cửa cục dân chính, tôi bỗng nhiên nảy sinh một chút hứng thú ác ý, quay đầu lại gọi giật anh ta một tiếng.
“Này, Cát Vĩ Minh."
Anh ta quay đầu lại nhìn tôi:
“Cái gì?"
Tôi dõng dạc hét lớn:
“Cái bộ dạng anh nằm ườn trên ghế sofa luộm thuộm bẩn thỉu, chơi điện t.ử trông như một kẻ phế vật ấy, nhìn thêm một cái thôi cũng làm cho người ta muốn nôn mửa ra rồi."
Câu nói này tôi xin được trả lại nguyên văn không thiếu một chữ cho anh ta.
Anh ta còn muốn mở mồm bật lại, tôi đã nhanh chân bước lên xe, nhấn ga phóng đi mất dạng.
Thật là tốt quá, không có những kẻ chướng tai gai mắt này ở bên cạnh, đến cả không khí cũng trở nên trong lành, thanh khiết hơn biết bao nhiêu.
17
Cái ngày tôi mua ngôi nhà mới, nghe nói ả nhân tình đã dọn về sống chung một nhà với bọn họ, mẹ chồng so với trước đây đã tốt hơn rất nhiều, cẩn thận dè dặt hầu hạ cô con dâu mới và đứa cháu đích tôn vàng ngọc còn chưa chào đời của bà ta.
Sau khi biết được Hà Vĩ Minh là một kẻ vô công rỗi nghề, ả ta đã làm ầm làm ĩ lên một trận lôi đình, còn về việc có gửi tin nhắn cho tôi hay không thì tôi cũng không rõ nữa, bởi vì tôi đã sớm cho tất cả bọn họ vào danh sách đen rồi.
Nghe nói, Cát Vĩ Minh vì phạm phải sai lầm nghiêm trọng trong công việc, lần đó không phải là anh ta tự nguyện từ chức, mà là bị công ty đuổi việc thẳng tay.
Thậm chí so với thời gian anh ta nói với tôi, anh ta đã biến thành kẻ vô công rỗi nghề sớm hơn vài ngày rồi.
Còn về chuyện tìm kiếm công việc mới, cao không tới thấp không thông, kéo dài lê thê suốt hơn nửa năm trời, cũng chẳng có một công ty nào thèm thỉnh mời anh ta về làm nữa rồi.
Còn về phần ả nhân tình, nhìn thấy cuộc sống tương lai mịt mù không chút hy vọng, lại chưa đăng ký kết hôn, sinh con xong chưa được bao lâu, đã gom sạch một khoản tiền rồi bỏ trốn mất dạng.
Mẹ chồng cũ rốt cuộc cũng toại nguyện có được thằng cháu đích tôn, chỉ tiếc là, vì cô con dâu hụt gom tiền bỏ trốn, tức khí đến mức đột quỵ dẫn đến bại liệt nửa người.
Điều này khiến cho cái gia đình vốn dĩ đã rối rắm thành một đoàn kia, nay lại càng trở nên hoang tàn, không ra cái thể thống gì nữa rồi.
Cát Vĩ Minh vừa phải chăm sóc bà mẹ già bại liệt nằm một chỗ, vừa phải lo cho đứa trẻ sơ sinh đang khóc oa oa đòi sữa, cuộc sống ngày càng trở nên nghèo khổ, túng quẫn đến cùng cực.
Nhưng những chuyện đó, hoàn toàn không còn liên quan gì đến tôi nữa rồi.
Trong những ngày tháng tương lai sắp tới, tôi sẽ dắt tay con gái cùng nhau hướng về phía ánh mặt trời, tiếp tục bước đi trên con đường thuộc về riêng hai chúng tôi.
18
Viết xong những dòng chữ trên, tôi gập chiếc máy tính lại, phóng tầm mắt qua lớp kính thủy tinh của quán cà phê nhìn ra thế giới bên ngoài cửa sổ.
Một người đàn ông luộm thuộm bẩn thỉu, râu ria lởm chởm đang dắt tay một đứa con trai nhỏ khoảng hai tuổi, trên lưng đeo một chiếc bao tải dứa, bước đi một cách vô cùng run rẩy, loạng choạng.
Đây chẳng phải là...
Cát Vĩ Minh sao?
Tôi nhắn một dòng tin cho người bạn thân của mình.
“Tiểu Tuệ, tớ nhìn thấy Cát Vĩ Minh rồi."
Nói rồi tiện tay chụp một tấm ảnh gửi qua cho cô ấy.
Lưu Tiểu Tuệ nhắn lại một câu:
“Cậu xem đi, đúng là nhìn rõ ghê tởm thật, sau này có nhìn thấy anh ta thì cũng đừng có gửi cho tớ nữa nhé, tớ sợ nuốt không trôi cơm mất."
“Còn cậu thì sao?
Cảm thấy thế nào rồi?"
Lưu Tiểu Tuệ:
“Tương lai phía trước vô cùng rạng rỡ, tớ nghĩ, đây mới chính là cuộc sống mà tớ hằng theo đuổi."
Tôi lại nhiều chuyện hỏi thêm một câu:
“Nghe nói cậu đang quen bạn trai mới rồi à?
Khi nào thì định kết hôn thế?"
Lưu Tiểu Tuệ:
“Kết hôn á?
Thôi xin đi, cứ hẹn hò yêu đương thế này là được rồi, dù sao con gái cũng đã có rồi, khoảng thời gian còn lại, nên sống cho thật tốt cuộc đời của chính mình thôi."
(Toàn văn hoàn)