Văn học A Khôn, đúng là ghiền =L=
Lại tên: Lò luyện ngục của lão Trương (∂ω∂)
"Đồ c.h.ế.t Bàng T.ử đáng bị ngàn đao!"
Bình t.ử như thường lệ ra ngoài tuần núi, kết quả một đi không trở về. Tôi và Bàng T.ử gần như huy động cả thôn, tìm suốt một tuần, chẳng được gì.
Bình t.ử chưa từng mất tăm bên ngoài lâu đến thế, khiến lòng tôi vô cùng bất an, trong đầu lại nảy ra đủ loại suy đoán.
Dấu chân của Bình t.ử dừng lại ở lưng chừng ngọn núi thứ hai đầu thôn. Xung quanh im ắng, cỏ cây rậm rạp, không có dã thú xuất hiện, cũng không có bất kỳ dấu vết đ.á.n.h nhau nào.
Tôi thậm chí còn đào sâu ba thước đất, nhưng bên dưới chẳng có lấy một chỗ đủ để giấu người. Tôi cũng lục tung cả nhà, xem Bình t.ử có để lại thư hay lời nhắn gì không.
Tôi gọi điện cho tất cả những người tôi có thể nghĩ đến, hỏi tung tích của Bình t.ử.
Bàng T.ử lải nhải bên tai tôi: "Chẳng lẽ Tiểu Ca thật ra là Iron Man? Đi được nửa đường, đột nhiên đi cứu thế giới? Hay mình về xem tin tức thử, biết đâu lại thấy Tiểu Ca trên đó."
Tôi liếc xéo Bàng Tử, thật sự không có tâm trạng đáp lời hắn. Mọi manh mối về Bình t.ử đều dừng lại ở đây, nếu không phải Bình t.ử tự trở về, chúng tôi không thể tìm được Bình t.ử.
Bình t.ử sẽ không bao giờ không từ mà biệt. Chẳng lẽ hắn thật sự gặp chuyện rồi?
Cảm giác bất lực tưởng đã xa lạ từ lâu cùng một nỗi hoảng loạn khó hiểu ập đến với tôi. Những năm qua tôi đã có thể kiểm soát cảm xúc của mình rất tốt, hơn nữa mấy ngày nay bôn ba bận rộn khiến tôi tạm thời đè nén được một số cảm xúc tiêu cực của bản thân.
Nhưng đến lúc này, tôi thật sự không ổn chút nào.
Mọi chuyện có chuyển biến vào ngày thứ mười ba Bình t.ử mất tích, A Cường ở thôn bên mang đến một tin: có người trong thôn bọn họ nhìn thấy người rừng trên núi.
"Người rừng trông như thế nào?" Tôi căng thẳng.
"Nghe người ta nói, người rừng ấy chạy nhanh như báo, cũng không làm người bị thương, thấy người là chạy." A Cường có chút khó hiểu, "Tiểu Ngô ca, anh hứng thú với người rừng này?"
Tôi giả vờ bình tĩnh nói: "Đến Thôn Vũ lâu vậy, lần đầu nghe nói có người rừng, thuần túy tò mò." Thật ra tim tôi đã bắt đầu đập thình thịch, người rừng này lẽ nào chính là Bình t.ử? Mẹ nó, chẳng lẽ hắn lại mất trí nhớ?
Nếu người rừng này không phải Bình t.ử, vậy thì là ai? Việc Bình t.ử mất tích có liên quan đến người rừng này không?
Muốn biết rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra, e rằng phải tìm được người rừng kia trước đã.
Tôi và Bàng T.ử quyết định đi tuần núi.
"Thiên Chân, tôi biết cậu lo cho Tiểu Ca, nhưng hai chúng ta đã tìm quanh sườn núi này bảy tám vòng rồi, có khi người rừng đó đã rời khỏi đây từ lâu rồi." Bàng T.ử vỗ vai tôi, "Nghe Bàng gia khuyên một câu, về nghỉ trước đã. Mai chúng ta tìm tiếp."
Tôi thấy Bàng T.ử nói có lý, tuy không cam lòng, nhưng chúng tôi thật sự cần về nghỉ ngơi rồi.
Đồ ăn nước uống mang theo cũng chẳng còn bao nhiêu, thể lực không đủ, nếu trời tối rồi lại gặp dã thú trong núi, thì khéo cả hai phải bỏ mạng ở đây.
Đường núi gập ghềnh, tôi và Bàng T.ử đi về thôn, trời đã tối, ước chừng thêm mười lăm phút nữa là trời tối hẳn. Thôn không giống thành phố, nếu không thắp đèn, đợi trời tối hẳn, người ta sẽ hoàn toàn lạc đường. Tôi và Bàng T.ử đi vội, dọc đường cả hai chỉ cắm đầu đi, thở hồng hộc, chẳng ai buồn mở miệng.
Lúc này tôi chỉ muốn về nhà kiếm gì đó lấp bụng rồi nằm vật ra nghỉ.
Một chân bước vào cửa nhà, tôi chợt cảm thấy có gì đó không đúng.
Trước mắt, trong bóng tối của căn nhà dường như có một bóng đen lóe qua, hơn nữa tốc độ cực nhanh.
Trong nhà có người!
Tôi cố giữ nguyên tư thế, chậm rãi đưa tay mò lấy chiếc xẻng sắt dựng bên cửa.
Bàng T.ử rõ ràng cũng nhận ra trong nhà có gì đó không ổn, nên ngay từ đầu đã lặng lẽ lùi ra ngoài. Bây giờ hắn đang cầm đồ vòng ra sân sau, sân sau đó cũng có một cánh cửa.
Bàng T.ử chuẩn bị cùng tôi bao vây hai phía.
Trong nhà bỗng bị ném vào một cây đuốc, tôi biết đây là tín hiệu của Bàng Tử.
Nhờ ánh lửa, tôi gần như đồng thời với Bàng T.ử xông vào nhà. Vừa xông vào, cả hai lập tức lao về phía bóng đen. Điều bất ngờ là, với thân thủ của Bàng Tử, cũng bị bóng đen đó hất ngã ngay tại chỗ.
Lòng tôi chợt thắt lại, vung xẻng sắt lao thẳng tới.
Bóng đen nghiêng người né gọn cú đ.á.n.h toàn lực của tôi, rồi chộp lấy cánh tay tôi. Chiếc xẻng lập tức rơi xuống đất. Tôi thuận thế tung một quyền bằng tay còn lại, nhưng đối phương cũng đỡ được.
Cây đuốc tắt rồi, xung quanh lại trở về một màu đen kịt.
Lúc này tôi cũng không để ý gì khác, giơ chân định đá vào chỗ hiểm trên người đối phương, nhưng đối phương lại tránh được.
Trong bóng tối, chúng tôi nhanh ch.óng giao thủ thêm hai chiêu, lại mỗi người lùi một bước, trong im lặng đối đầu.
Tôi không thể không thừa nhận, người này thật sự rất lợi hại.
Trong cuộc hỗn chiến vừa rồi, tôi chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy đối phương tóc rất dài, mặt gần như bị vùi trong tóc, hơn nữa không mặc áo.
Nếu nói còn thông tin gì, thì là người này cao gần bằng tôi.
Tôi lờ mờ có một cảm giác kỳ diệu.
Chiêu thức của người này tôi rất quen...
Mẹ nó, đây chẳng phải là chiêu thức của Bình t.ử sao?
Nhưng bộ dạng người này lại khác Bình t.ử một trời một vực.
Tôi thăm dò hỏi một câu: "Tiểu Ca?"
Không ngờ đối phương bỗng lao tới.
Tôi vừa kịp tránh cú đ.ấ.m đối diện. Nắm đ.ấ.m sượt qua mặt, kéo theo một luồng gió rít bên tai.
Tiếp đó bóng đen lóe lên, không thấy nữa.
Một loạt tiếng động lạch cạch vang lên, ngay sau đó Bàng T.ử bật đèn. Lúc này trong nhà ngoài tôi và Bàng Tử, đã không còn người thứ ba.
Tôi vội vàng đuổi ra ngoài, nhưng bên ngoài tối đen như mực, tôi cũng không thể đi xa, lại quay về.
Bàng T.ử xoa vai nói: "Thiên Chân, nhà mình có ma rồi? Hay là một con ma đ.á.n.h nhau giỏi?"
Tôi bước tới xem vết thương của Bàng Tử. May mà hắn chỉ bị thương nhẹ, không có gì đáng ngại.
Tôi lại kiểm tra căn nhà một lượt, phát hiện ngoài việc trong bếp thiếu một ít thức ăn, không thiếu thứ gì khác.
Đến lúc này tôi mới kéo ghế, ngồi phịch xuống.
Bình t.ử, mẹ nó, đang giở trò gì vậy.