Đây là lần đầu tiên tôi thấy hệ thống chủ động đề nghị cho tôi sử dụng đặc quyền. 

[Như vậy cô vẫn có thể hoàn thành tâm nguyện mãi ở bên Lục Cảnh.] 

Tôi hơi bất ngờ nhận ra trong giọng nói vốn luôn lạnh lùng của hệ thống đã đồng hành suốt hơn mười năm, thấp thoáng chút sốt ruột. 

Từng có lúc được mãi ở bên Lục Cảnh là mong ước duy nhất của tôi. Đáng tiếc đó chỉ là trước đây, bây giờ… đã không còn nữa. 

“Không cần đâu, nếu đã đến thế giới này vậy thì tôi phải tuân thủ quy tắc ở đây. Nên thế nào thì cứ như vậy đi.” 

Hệ thống thấy tôi hoàn toàn buông xuôi thì trầm mặc hồi lâu, cuối cùng cũng hỏi ra nghi vấn của nó, [Kí chủ, chẳng lẽ cô cảm thấy mình vẫn luôn thua Giang Nguyệt?] 

3

Giang Nguyệt, là bạn cùng lớp đại học của Lục Cảnh. Hai người cùng học giải phẫu, vì thế thường xuyên sát cánh bên nhau, cùng tới lớp, cùng tan học. 

Mà tôi lại học y học lâm sàng. 

Thời còn học đại học, Giang Nguyệt thường xuyên lấy cớ cần trao đổi về bài tập nhóm để hẹn Lục Cảnh ăn cơm. 

Khi đó tôi từng tỏ thái độ với Lục Cảnh, nói rằng không muốn thấy anh ta và Giang Nguyệt quá thân thiết. 

Bằng trực giác của phụ nữ, tôi cảm thấy tâm tư của Giang Nguyệt không hề đơn giản. 

Nhưng Lục Cảnh chỉ bảo tôi nghĩ nhiều rồi, giữa bọn họ chỉ là quan hệ giữa bạn học bình thường, không hề có điều gì đi quá giới hạn. 

Cùng lắm thì sau này khi đi ăn cùng cô ta anh ta sẽ dẫn tôi đi cùng. 

Cũng từ khi đó, mỗi lần tôi và Lục Cảnh hẹn hò thường vì sự xuất hiện “đột ngột” của Giang Nguyệt mà biến thành buổi đi chơi của ba người. 

Giang Nguyệt sẽ chủ động trò chuyện với Lục Cảnh về những vấn đề chuyên môn của họ. Tôi biết cô ta làm vậy để tôi không thể chen vào lấy một câu. 

Có lẽ cùng vì thế, cô ta càng nói càng hứng thú. 

Mỗi lần như vậy, tôi có cảm giác bản thân mới là người ngoài chen vào mối quan hệ giữa hai bọn họ. 

Cho đến một ngày, Giang Nguyệt nhân lúc Lục Cảnh không có ở đó, trực tiếp khiêu khích tôi: “Tô Miên, Lục Cảnh nhất định sẽ thuộc về tôi. Tình yêu không phân ai đến trước ai đến sau, người không được yêu mới là kẻ thứ ba. Tôi tốt bụng khuyên cô nên biết điều, sớm rút lui đi thì hơn.” 

Khi đó, dường như mọi chuyện Giang Nguyệt làm đều được cô ta tính toán kĩ từ trước. 

Cơn giận bốc lên, tôi đứng bật dậy muốn tát Giang Nguyệt, lại bị Lục Cảnh vừa tới quán quát lơng. 

Khi Lục Cảnh đứng trước mặt Giang Nguyệt bảo vệ cô ta, chỉ mình tôi nhìn thấy nụ cười đắc ý của cô ta. Nhưng ngay sau đó, cô ta lập tức đổi sang dáng vẻ đáng thương, quay về phía Lục Cảnh. 

Cũng từ khoảnh khắc ấy, trái tim tôi bị tiếng quát của Lục Cảnh khiến cho lạnh buốt, chỉ cảm thấy mỉa mai. 

Hóa ra đây cái mà anh ta gọi là “chỉ là bạn học”, “chỉ là thành viên cùng nhóm”. 

Tôi thấy Giang Nguyệt đâu phải chỉ muốn làm thành viên nhóm của Lục Cảnh mà là muốn có tên trong sổ hộ khẩu của anh ta thì có. 

Sau đó, Giang Nguyệt lấy danh nghĩa bạn thân, quang minh chính đại ở bên cạnh Lục Cảnh, làm bạn với anh ta. 

Thậm chí về sau cả hai còn lựa chọn ở lại trường cũ làm việc, từ bạn học trở thành đồng nghiệp. 

Giang Nguyệt như một cơn ác mộng, cứ thế ngang nhiên chen vào giữa cuộc sống của tôi và Lục Cảnh. 

Một ngày trời mưa như trút nước, tôi gọi điện nhờ Lục Cảnh đến.

Anh ta lại nói với tôi rằng anh ta đang trên đường đưa Giang Nguyệt về nhà, không tiện. 

“Miên Miên, em tự gọi xe về là được, anh phải đưa Giang Nguyệt về, một cô gái như cô ấy đi một mình không an toàn. Em đừng có yếu đuối như vậy.” 

Anh ta thản nhiên nói vậy. 

Hóa ra an toàn của tôi chẳng là gì so với an toàn của Giang Nguyệt.

Mặc dù sau đó anh ta lại giải thích với tôi rằng lúc ấy vì cùng Giang Nguyệt tham gia một hội nghị, cho nên lúc kết thúc chỉ tiện đường đưa cô ta về. 

Đúng là “tiện đường” vừa khéo. 

Ngay cả khi mua bánh ngọt, Lục Cảnh cũng lấy lí do phải giữ quan hệ tốt với đồng nghiệp để mua thêm vài phần. Nhưng những phần đó rõ ràng đều là hương vị Giang Nguyệt thích. 

Tôi cũng từng háo hức mong chờ, đề nghị anh ta kết hôn, nhưng anh ta lại từ chối với lí do công việc đang trong giai đoạn phát triển, hiện tại chưa phải thời điểm thích hợp để kết hôn. 

“Miên Miên, em đợi anh thêm một thời gian nữa nhé, đợi công việc của anh ổn định, đợi anh và Giang Nguyệt hoàn thành dự án này rồi chúng ta sẽ bàn chuyện đó, được không?” 

Tuy là hỏi ý kiến tôi, nhưng giọng điệu của anh chắc nịch, không cho phép từ chối. 

Có vô số khoảnh khắc tôi thậm chí không phân biệt nổi rốt cuộc Lục Cảnh thực sự vì công việc, hay vì Giang Nguyệt mà hết lần này đến lần khác chọn để tôi phải nhượng bộ. 

Chúng tôi cũng dần cãi vã, gần như lần nào cũng liên quan đến Giang Nguyệt. 

“Tô Miên, em có thể đừng gây sự vô lí được không? Giữa anh và Giang Nguyệt chẳng có gì!” 

“Chúng ta đã ở bên nhau sáu năm. Chẳng lẽ đến chút tin tưởng dành cho anh cũng không có sao? Tô Miên, đừng lấy những chuyện vô căn cứ vậy để bào mòn tình cảm giữa hai ta được không?”

Bạn nhìn xem, trong mắt Lục Cảnh vĩnh viễn là tôi gây sự vô lí. 

Ở bên nhau càng lâu, anh ta càng hờ hững với mối quan hệ của chúng tôi, càng tin rằng dù thế nào đi nữa tôi cũng sẽ không rời xa.

Tất cả những gì tốt đẹp tôi dành cho anh ta, anh ta đều xem là điều hiển nhiên, thậm chí chưa từng có cảm giác sẽ mất đi tôi. 

Nhưng những tổn xương Lục Cảnh gây ra cho tôi như chiếc xương mắc nghẹn ở cổ họng, mãi không thể nuốt trôi.