Có người hỏi anh ta rằng Tô Miên đâu rồi, hỏi tôi đã đi đâu?
Lục Cảnh chỉ đáp: "Cô ấy ra ngoài thư giãn thôi, một thời gian nữa sẽ trở về."
Câu nói ấy, anh ta đã nói với rất nhiều người, cũng là để tự nói với chính mình.
Lục Cảnh vẫn luôn tin chắc rằng tôi sẽ quay lại.
Thế nhưng, thời gian chớp mắt đã trôi qua ba tháng, tôi vẫn bặt vô âm tín.
Đến đây, hệ thống lên tiếng: [Mấy ngày qua, Lục Cảnh vẫn luôn cầu xin tôi, chỉ mong được gặp kí chủ một lần, dù chỉ là lần cuối.]
[Vậy quyết định của cô là gì?]
Muốn gặp tôi đến thế sao?
Nhưng giờ đây, tôi đã nhìn thấu bộ mặt của Lục Cảnh.
Trước tiên anh ta dùng sự dịu dàng để dỗ dành tôi, rồi lại thản nhiên xem sự hy sinh của tôi là điều hiển nhiên, tiếp tục gạt tôi sang một bên để dây dưa không dứt với Giang Nguyệt.
Lục Cảnh thật sự cho rằng tôi yêu anh ta đến mức vô phương cứu chữa, để rồi sẽ tiếp tục đi vào vết xe đổ sao?
Thâm tình đến muộn còn rẻ mạt hơn cả cỏ rác.
Tôi không cần.
Nhưng tôi cũng không muốn dễ dàng buông tha cho anh ta như vậy.
Tôi muốn dùng một cách đặc biệt nhất để anh ta tận mắt chứng kiến cái ch.ết của tôi, để Lục Cảnh hiểu rằng tôi đã thật sự rời khỏi thế giới của anh ta.
Tôi rất muốn biết…
Khi tận mắt nhìn thấy tôi ch/ết, Lục Cảnh sẽ có phản ứng thế nào?
6
Tôi nhờ hệ thống, sau khi tôi ch/ết, hãy hiến tặng t.h.i t.h.ể của tôi cho trường đại học cũ của chúng tôi, cũng chính là nơi Lục Cảnh và Giang Nguyệt đang công tác.
Tôi muốn trở thành mẫu vật giảng dạy giải phẫu của anh ta, muốn anh ta tận mắt nhìn thấy tôi nằm ngay trước mặt mình, nhưng lại chẳng thể làm được gì.
Ngay trước khi tắt thở, hệ thống nói với tôi: [Kí chủ, mọi chuyện đã được sắp xếp xong.]
[Thứ Hai tuần sau, thithe của cô sẽ được chuyển đến nơi Lục Cảnh làm việc. Anh ta sẽ sớm gặp lại cô.]
Tôi mỉm cười thanh thản, sinh mệnh cũng theo đó mà kết thúc.
Mười năm qua, Lục Cảnh và Giang Nguyệt đã khiến tôi ghê tởm biết bao, giờ thì đến lượt tôi khiến hai người họ phải sống trong day dứt.
Sau khi linh hồn rời khỏi cơ thể, tôi vẫn không hề tan biến.
Tại sao ý thức của tôi vẫn còn ở đây?
[Bởi vì oán niệm của cô vẫn chưa hoàn toàn tiêu tan. Hãy cùng tôi trở thành một người đứng ngoài quan sát. Đợi đến khi oán niệm của cô hoàn toàn biến mất, tôi sẽ tiễn cô rời đi.]
Cũng tốt, tôi cũng muốn xem thử, sau khi tôi rời đi, Giang Nguyệt có thật sự đạt được điều mình mong muốn hay không.
Thứ Hai, Lục Cảnh vẫn đến trường làm việc như thường lệ.
Đã rất lâu rồi tôi không gặp Lục Cảnh.
Áo sơ mi của anh ta nhăn nhúm, râu cũng mọc dài hơn trước, trong mắt chỉ còn lại vẻ mệt mỏi không sao che giấu.
Trước đây đều là tôi giúp anh ta là phẳng áo sơ mi, nhắc anh ta cạo râu.
Hôm nay, Lục Cảnh và Giang Nguyệt sẽ phụ trách giảng dạy tiết giải phẫu.
Người trợ giảng đứng bên cạnh vừa chuẩn bị dụng cụ vừa nói: "Hôm nay có một mẫu vật giảng dạy mới, còn rất trẻ."
"Nghe nói lúc mất bên cạnh không có người thân nào, nên mới hiến tặng t.h.i t.h.ể."
Bàn tay đang sắp xếp giáo án của Lục Cảnh khẽ run lên, không biết có phải anh ta đã nghĩ đến tôi, một người cũng cô độc như vậy.
Giang Nguyệt nhắc anh ta rằng sinh viên đã đến đông đủ, lúc này không nên nghĩ đến chuyện khác nữa.
Người trợ giảng đẩy thithe của tôi vào phòng. Tôi được một tấm vải trắng phủ kín cơ thể, mùi formalin nhàn nhạt lan tỏa trong không khí.
Sau khi mọi thứ được chuẩn bị xong, Giang Nguyệt bước tới, đưa tay vén tấm vải trắng lên.
"A!" Cô ta sợ hãi lùi lại một bước.
Bàn tay Lục Cảnh khựng giữa không trung. Tôi thấy vẻ mặt anh ta dần cứng đờ.
Người đang nằm trước mặt anh ta, chính là Tô Miên mà anh ta ngày nhớ đêm mong được gặp lại.
7
Lục Cảnh như phát điên, xô Giang Nguyệt và người trợ giảng sang một bên, lao đến quỳ trước thithe của tôi.
"Không thể nào... Không thể nào!"
Anh ta luống cuống lấy điện thoại ra, liên tục gọi vào số của tôi.
"Người này là ai? Có thông tin thân phận không? Mau tìm cho tôi!"
Lục Cảnh, người luôn bình tĩnh, giờ đây đã hoàn toàn mất kiểm soát.
"Lục Cảnh! Anh sao vậy?"
"Thưa thầy, thân phận đã được xác minh. Cô ấy là cựu sinh viên của trường chúng ta, tên là Tô Miên. Nguyên nhân t.ử vong là ung t/hư tuyến tụy."
"Sao có thể chứ! Tô Miên sao lại xuất hiện ở đây được?!"
Lục Cảnh không chịu tin. Anh ta vẫn cho rằng tất cả chỉ là một sự trùng hợp.
Cho đến khi ánh mắt anh ta dừng lại trên vết sẹo ở cánh tay tôi.
Đó là vết sẹo năm xưa, khi mới ở bên nhau, tôi ngốc nghếch học nấu ăn cho anh ta nên vô tình bị bỏng.
Lục Cảnh sững sờ nhìn chằm chằm vào vết sẹo ấy, vừa lắc đầu vừa không ngừng lẩm bẩm: "Tô Miên... Miên Miên... Ung th/ư tuyến tụy... Không! Anh không tin!"
Đám sinh viên đều ngây người, đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ, chẳng biết phải làm gì.
Sau khi lấy lại bình tĩnh, Giang Nguyệt bước lên định kéo Lục Cảnh ra.
"Lục Cảnh, cô ấy không còn là Tô Miên nữa. Bây giờ cô ấy là mẫu vật giảng dạy."
"Anh tỉnh táo lại đi! Chúng ta còn phải lên lớp!"
Nói xong, cô ta ra hiệu cho trợ giảng chuẩn bị thực hiện nhát d/ao giải phẫu đầu tiên.