Vợ anh ta đã đưa con ra nước ngoài trước đó nhưng sau khi chồng bị bắt lại quay trở về.
Buổi trưa hôm ấy, chuông cửa nhà Tô Vãn Đường reo.
Cô mở cửa, nhìn thấy một người phụ nữ xa lạ.
“Cô là Tô Vãn Đường?”
“Đúng.”
“Tôi là vợ Châu Minh Hoa.”
Sắc mặt Tô Vãn Đường thay đổi.
“Cô đến đây làm gì?”
“Tôi muốn cho cô xem một thứ.”
Người phụ nữ lấy ra một xấp bản sao sao kê.
“Nửa năm trước, chồng cô đã tự ý chuyển 200.000 tệ từ tài khoản công ty.”
“Anh ấy đã trả lại sau đó.”
“Nhưng giao dịch vẫn còn.”
Tô Vãn Đường nhìn tài liệu.
Cô không còn bất ngờ như người phụ nữ tưởng.
“Chuyện này chồng tôi đã nói với tôi.”
Người phụ nữ sững người.
“Cô biết?”
“Biết.”
“Và anh ấy đã chủ động khai với cảnh sát.”
Sắc mặt người phụ nữ cứng lại.
“Tôi chỉ muốn nói.”
“Chồng tôi có tội thì phải chịu.”
“Chồng cô cũng không thể coi như chưa từng làm gì.”
“Tôi đồng ý.”
Tô Vãn Đường đáp.
“Ai làm sai thì người đó chịu trách nhiệm.”
Người phụ nữ nhìn cô một lúc rồi xoay người rời đi.
Chiều hôm đó, Cố Cảnh Xuyên trở về.
“Cảnh sát nói sao?”
“Họ đã ghi nhận việc anh tự ý sử dụng 200.000 tiền công ty.”
“Vì anh chủ động khai, đã hoàn trả toàn bộ từ trước và không gây thiệt hại cuối cùng đối với khoản tiền đó, luật sư nói đây đều là tình tiết để xem xét.”
“Nhưng việc anh làm vẫn sai.”
“Anh biết.”
“Anh sẽ chịu trách nhiệm.”
Tô Vãn Đường im lặng.
“Vãn Đường.”
“Ừ?”
“Nếu em muốn ly hôn, anh sẽ không trách em.”
“Anh đừng nói chuyện đó lúc này.”
“Em chưa nói sẽ tha thứ.”
“Nhưng em cũng không muốn bỏ chạy khỏi vấn đề.”
“Anh làm sai thì sửa.”
“Pháp luật yêu cầu chịu trách nhiệm thế nào thì chịu.”
Cố Cảnh Xuyên đỏ mắt.
“Cảm ơn em.”
“Đừng cảm ơn.”
“Sau này đừng giấu em nữa.”
“Anh hứa.”
Sau khi vụ án được điều tra một thời gian, phía công ty bước vào quá trình thanh lý.
Châu Minh Hoa bị tạm giam.
Cố Cảnh Xuyên chủ động phối hợp điều tra và hoàn trả đầy đủ mọi khoản liên quan.
Luật sư nói với anh.
“Việc tự thú, hoàn trả tiền và khắc phục hậu quả đều có lợi cho anh.”
“Nếu phía công ty và người có quyền lợi liên quan xác nhận thiệt hại đã được khắc phục, đó cũng là tình tiết để tòa cân nhắc.”
Nhưng việc xin xác nhận từ phía Châu Minh Hoa không thuận lợi.
Lần gặp đầu tiên trong trại tạm giam, Châu Minh Hoa cười lạnh.
“Anh muốn tôi viết thư xác nhận không yêu cầu xử lý nặng anh?”
“Đúng.”
“200.000 tôi đã trả lại từ nửa năm trước.”
“Nhưng tôi biết mình sai.”
“Châu Minh Hoa.”
“Chúng ta đều phải chịu trách nhiệm cho việc mình làm.”
Châu Minh Hoa nhìn anh.
“Anh nói nhẹ nhàng thật.”
“Tôi thì đang bị điều tra vì cuỗm hơn một triệu.”
“Anh lại muốn tôi giúp anh giảm nhẹ?”
“Anh có quyền từ chối.”
Cố Cảnh Xuyên đáp.
“Dù anh có ký hay không, tôi vẫn sẽ chịu trách nhiệm.”
Châu Minh Hoa không ký.
Cố Cảnh Xuyên rời trại tạm giam với tâm trạng nặng nề.
“Vãn Đường.”
“Hay là chúng ta ly hôn.”
“Anh lại nói gì vậy?”
“Anh không muốn nếu anh bị kết án, em bị kéo theo.”
Tô Vãn Đường nhìn anh.
“Anh nghe rõ.”
“Anh làm sai, em giận.”
“Em rất giận.”
“Nhưng việc ly hôn hay không là chuyện của cuộc hôn nhân này.”
“Không phải công cụ để anh tự trừng phạt mình.”
“Em sẽ tự quyết định.”
“Không cần anh thay em quyết.”
Cố Cảnh Xuyên không nói nữa.
Mấy ngày sau, luật sư của Châu Minh Hoa chủ động liên lạc với Tô Vãn Đường.
“Anh Châu muốn nói với chị một chuyện liên quan đến con gái.”
Tô Vãn Đường đến nơi tạm giam theo thủ tục gặp mặt được sắp xếp.
Qua lớp kính, Châu Minh Hoa trông gầy đi rất nhiều.
“Cô đến rồi.”
“Anh tìm tôi có chuyện gì?”
“Vợ tôi bỏ đi.”
Tô Vãn Đường sững người.
“Cô ấy trở về sau khi tôi bị bắt, nhưng sau đó lấy số tiền còn lại rồi mất liên lạc.”
“Con gái tôi bị để lại cho cha mẹ tôi.”
“Cha tôi bị bệnh tim.”
“Mẹ tôi sức khỏe cũng không tốt.”
“Con bé mới năm tuổi.”
Châu Minh Hoa cúi đầu.
“Tôi đã nhờ họ hàng.”
“Không ai muốn chăm lâu dài.”
“Anh muốn tôi làm gì?”
“Tôi muốn nhờ vợ chồng cô tạm thời chăm sóc con bé.”
“Tạm thời?”
“Đúng.”
“Tôi sẽ làm giấy ủy quyền giám hộ theo thủ tục luật sư hướng dẫn.”
“Chi phí của con tôi, tài sản của tôi còn bao nhiêu sẽ ưu tiên dùng.”
“Cha mẹ tôi cũng sẽ phối hợp.”
“Tại sao lại là chúng tôi?”
Châu Minh Hoa cười khổ.
“Bởi vì tôi biết cô là người có nguyên tắc.”
“Cô có thể giận tôi.”
“Nhưng cô sẽ không trút giận lên một đứa trẻ.”
Tô Vãn Đường im lặng.
“Còn chuyện của Cảnh Xuyên.”
Châu Minh Hoa nói.
“Tôi đã suy nghĩ.”
“Việc của anh ấy và việc tôi lấy tiền bỏ trốn là hai chuyện khác nhau.”
“200.000 anh ấy đã trả lại từ trước.”
“Anh ấy cũng đã tự thú.”
“Tôi sẽ ký xác nhận rằng khoản tiền đã được hoàn trả và tôi không yêu cầu xử lý nặng hơn chỉ vì mâu thuẫn cá nhân.”
“Nhưng tôi nói rõ.”
“Đây không phải trao đổi mua bán.”
“Cô không chăm con tôi, tôi vẫn sẽ ký sự thật.”
Tô Vãn Đường nhìn anh.
Cách nói ấy khiến cô dễ chấp nhận hơn rất nhiều.
“Chuyện chăm con, tôi phải bàn với chồng.”
“Được.”
Tô Vãn Đường kể lại cho Cố Cảnh Xuyên.
Anh im lặng rất lâu.
“Em muốn giúp sao?”
“Em muốn gặp ông bà của con bé trước.”
“Nếu đúng là họ không đủ sức chăm, chúng ta có thể hỗ trợ tạm thời.”
“Nhưng phải làm giấy tờ rõ ràng.”
“Không thể chỉ đưa một đứa trẻ đến rồi mặc kệ.”
“Anh đồng ý.”
Hai người cùng luật sư đến gặp cha mẹ Châu Minh Hoa.
Hai ông bà đều đã ngoài bảy mươi.
Mẹ anh mắc bệnh khớp nặng, đi lại khó khăn.
Cha anh vừa phẫu thuật tim.
Sau khi bàn bạc, họ lập giấy ủy quyền chăm sóc tạm thời với sự hướng dẫn của luật sư và cơ quan dân sự địa phương.
Chiều hôm sau, bà nội đưa Nữu Nữu đến.