“Các cháu có thật sự muốn nhận con bé làm con không?”
Tô Vãn Đường và Cố Cảnh Xuyên nhìn nhau.
Cố Cảnh Xuyên hỏi.
“Còn Nữu Nữu thì sao?”
“Phải hỏi ý con bé.”
Nữu Nữu được gọi ra.
Bà nội ôm cô bé.
“Nữu Nữu.”
“Nếu sau này con chính thức làm con của bố Cảnh Xuyên và mẹ Vãn Đường, con có đồng ý không?”
Cô bé nhìn mọi người.
“Vậy bà vẫn là bà nội của con chứ?”
Bà lão bật khóc.
“Đương nhiên.”
“Cha ruột của con vẫn là cha của con.”
“Không ai xóa được chuyện đó.”
Nữu Nữu suy nghĩ rất lâu.
“Con đồng ý.”
Sau đó, họ mới bắt đầu làm thủ tục theo quy định.
Cơ quan dân sự tiến hành thẩm định điều kiện gia đình, xác nhận ý kiến của cha mẹ ruột, người thân và tình trạng thực tế của Nữu Nữu.
Quá trình kéo dài nhiều tháng.
Cuối cùng, thủ tục nhận nuôi mới được hoàn tất.
Nữu Nữu chính thức trở thành con gái của Tô Vãn Đường và Cố Cảnh Xuyên.
Nhưng họ không đổi tên gọi ở nhà của cô bé.
Ông bà nội vẫn có thể đến thăm.
Châu Minh Hoa vẫn có thể gửi thư cho con theo quy định.
Tô Vãn Đường không muốn Nữu Nữu lớn lên trong một lời nói dối.
Cô muốn con bé biết mình được nhiều người yêu thương, chỉ là cuộc đời của người lớn đã có những sai lầm.
Ngày nhận giấy tờ hoàn tất, Cố Cảnh Xuyên làm một bàn thức ăn.
“Nào.”
“Chúc mừng nhà chúng ta có thêm một thành viên chính thức.”
Nữu Nữu giơ cốc sữa.
“Con cũng cạn ly.”
Ba chiếc cốc chạm nhau.
Âm thanh trong trẻo.
“Từ hôm nay con chính thức là con của bố mẹ.”
Tô Vãn Đường nhìn cô bé.
“Con có vui không?”
“Vui.”
Nữu Nữu gật đầu thật mạnh.
“Con có hai người bố.”
“Một người sinh ra con.”
“Một người nuôi con.”
“Còn có hai bà.”
“Con nhiều người thân hơn các bạn.”
Mọi người đều bật cười.
Tô Vãn Đường ôm cô bé vào lòng.
Cô cảm thấy những ngày tháng khó khăn vừa qua cuối cùng cũng có ý nghĩa.
Trong khi đó, Cố Cảnh Lam cũng dần ổn định.
Cô làm việc đều đặn, mỗi tháng trả một phần khoản tiền đã vay của em trai và em dâu.
Có tháng chỉ trả được một nghìn.
Có tháng trả ba nghìn.
Tô Vãn Đường chưa bao giờ thúc.
Nhưng Cố Cảnh Lam chưa từng ngừng trả.
Mối quan hệ giữa hai người không trở lại thân thiết như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Nhưng đã có sự tôn trọng.
Đó là điều Tô Vãn Đường cảm thấy đủ.
Một tối, Cố Cảnh Xuyên tăng ca về muộn.
Hai người đi bộ từ trạm xe về nhà.
“Vãn Đường.”
“Ừ?”
“Em có từng hối hận vì không ly hôn với anh không?”
Tô Vãn Đường nhìn anh.
“Có lúc em từng nghĩ đến.”
Cố Cảnh Xuyên khựng lại.
“Thật sao?”
“Đương nhiên.”
“Anh giấu em lấy tiền công ty.”
“Anh từng để mẹ và chị gây áp lực với em.”
“Em không phải thánh nhân.”
“Em từng rất thất vọng.”
“Vậy tại sao em vẫn ở lại?”
“Bởi vì sau đó anh chịu nhận sai.”
“Anh không tiếp tục đổ lỗi.”
“Anh tự thú.”
“Anh đi giao đồ ăn.”
“Anh chịu trách nhiệm với Nữu Nữu.”
“Anh cho em thấy anh có thể thay đổi bằng hành động.”
Tô Vãn Đường mỉm cười.
“Em ở lại không phải vì em không có đường lui.”
“Em ở lại vì em tự nguyện cho cuộc hôn nhân này thêm một cơ hội.”
Cố Cảnh Xuyên siết tay cô.
“Anh hiểu.”
“Anh sẽ nhớ cả đời.”
“Đừng nói cả đời.”
“Cứ sống tốt từng ngày trước.”
“Được.”
Cuối tuần, ba người đưa Nữu Nữu đến công viên.
Cô bé chạy trên bãi cỏ, tiếng cười trong trẻo.
“Mẹ, mau đuổi con!”
“Đứng lại!”
Tô Vãn Đường chạy theo.
“Bố cũng đến đi!”
Nữu Nữu quay lại gọi.
Cố Cảnh Xuyên cười rồi chạy theo hai người.
Ánh nắng rơi trên người họ.
Cuộc sống không còn giống những năm trước.
Không hoàn hảo.
Nhưng chân thật.
Tối hôm ấy, sau khi Nữu Nữu ngủ, Tô Vãn Đường đi ra phòng khách.
“Cảnh Xuyên.”
“Ừ?”
“Em muốn nói một chuyện.”
“Sao vậy?”
“Em có t.h.a.i rồi.”
Cố Cảnh Xuyên sững người.
“Em nói gì?”
“Hai tháng.”
Anh nhìn cô không chớp mắt.
Sau đó đôi mắt lập tức đỏ lên.
“Thật sao?”
“Thật.”
Cố Cảnh Xuyên định ôm cô rồi lại vội dừng lại.
“Anh… anh có được ôm không?”
Tô Vãn Đường bật cười.
“Anh nghĩ em làm bằng thủy tinh sao?”
Cố Cảnh Xuyên nhẹ nhàng ôm cô.
“Cảm ơn em.”
“Lại cảm ơn.”
“Anh không biết nói gì khác.”
“Vậy đừng nói.”
“Sau này chăm con đi.”
“Anh chăm.”
“Anh chăm hết.”
Nữu Nữu biết tin mình sắp có em thì vui đến mức chạy vòng quanh phòng khách.
“Con muốn em gái.”
“Nếu là em trai thì sao?”
“Em trai cũng được.”
“Con sẽ bảo vệ em.”
Tô Vãn Đường xoa đầu cô bé.
“Được.”
Vài tháng sau, Tô Vãn Đường sinh một bé trai nặng khoảng 3,6 kg.
Đứa trẻ trắng trẻo, khỏe mạnh.
Cố Cảnh Xuyên lần đầu ôm con, hai tay run lên.
“Nhỏ quá.”
“Trẻ sơ sinh đều như vậy.”
Tô Vãn Đường cười.
“Anh đừng ôm cứng như đang cầm bản vẽ.”
“Anh sợ làm con đau.”
“Thả lỏng một chút.”
Nữu Nữu chạy đến.
“Mẹ, em tên gì?”
Cố Cảnh Xuyên nhìn vợ.
“Anh nghĩ đến một cái tên.”
“Tên gì?”
“Cố Niệm Ân.”
“Niệm Ân?”
“Ừ.”
“Không phải để con phải mang ơn ai cả.”
“Anh chỉ muốn sau này khi nhìn tên con, chính anh cũng nhớ rằng những gì mình đang có không phải đương nhiên.”
“Phải biết trân trọng.”
Tô Vãn Đường đọc lại.
“Cố Niệm Ân.”
“Được.”
Nữu Nữu ghé sát em bé.
“Vậy con gọi em là Niệm Niệm.”
Cô bé đưa một ngón tay nhẹ nhàng chạm vào bàn tay nhỏ của em.
Đứa trẻ vô thức nắm lấy ngón tay chị.
Khóe môi khẽ cong lên như đang cười.
Nữu Nữu lập tức reo.
“Mẹ, em nắm tay con!”
“Nó thích con.”
“Đương nhiên.”
Tô Vãn Đường cười.
“Con là chị của em mà.”
Cố Cảnh Xuyên đứng bên giường, nhìn vợ và hai đứa trẻ.
Anh nhớ lại ba năm trước.
Khi ấy, chỉ vì chị gái mở miệng hỏi vay 300.000 tệ, gia đình nhỏ của anh suýt bị kéo vào một vực sâu không đáy.
Sau đó là giấy tờ giả.
Nợ nần.
Công ty phá sản.
Vụ án.
Những lời nói dối.
Những lần thất vọng.
Không phải tất cả đều có thể dùng một câu “người nhà” để bỏ qua.
Cũng không phải cứ yêu một người thì phải hy sinh vô điều kiện.
Gia đình thật sự không phải nơi một người liên tục cho đi, còn những người khác mặc nhiên đòi hỏi.
Gia đình phải có tình cảm.
Cũng phải có ranh giới.
Phải có trách nhiệm.
Phải có sự tôn trọng.
Tô Vãn Đường từng chuyển 650.000 tệ vào khoản đầu tư chỉ vì sợ số tiền ấy bị lấy đi.
Bây giờ khoản tiền còn lại đã trở về kế hoạch tài chính chung của hai vợ chồng.
Mỗi khoản chi lớn đều được hai người cùng bàn bạc.
Cố Cảnh Xuyên không còn tự ý hứa với người nhà.
Tô Vãn Đường cũng không còn vì sợ mất hòa khí mà im lặng.
Cố Cảnh Lam vẫn đều đặn trả nợ.
Mẹ Cố cũng đã học được cách không can thiệp vào tài chính của con trai.
Nữu Nữu có một mái nhà ổn định.
Cố Cảnh Xuyên có công việc mới.
Tô Vãn Đường có hai đứa con ở bên mình.
Cuộc sống không trở thành cổ tích.
Những chuyện đã xảy ra cũng không biến mất.
Nhưng tất cả mọi người đều đang chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình.
Một buổi chiều, Tô Vãn Đường ngồi bên cửa sổ.
Nữu Nữu đang làm bài tập.
Niệm Ân nằm trong nôi ngủ say.
Cố Cảnh Xuyên ở trong bếp nấu cơm.
Anh thò đầu ra.
“Vợ.”
“Ừ?”
“Canh có cần cho thêm muối không?”
“Anh nếm đi.”
“Anh không tin vị giác của mình.”
“Vậy mang ra đây.”
Cố Cảnh Xuyên bưng chiếc thìa tới.
Tô Vãn Đường nếm một ngụm.
“Vừa rồi.”
“Được.”
Anh quay vào bếp.
Nữu Nữu ngẩng đầu.
“Mẹ.”
“Bố nấu ăn ngon hơn trước rồi.”
“Đúng.”
“Bởi vì bố c.o.n c.uối cùng cũng biết việc nhà không tự nhiên có người làm.”
Trong bếp lập tức vang lên tiếng Cố Cảnh Xuyên.
“Anh nghe thấy đấy nhé!”
Nữu Nữu che miệng cười.
Tô Vãn Đường cũng bật cười.
Ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn rơi xuống những mái nhà.
Cô chợt nhớ cuộc điện thoại của cha rất lâu trước đây.
“Tiền trong nhà, con phải tự để tâm.”
Khi ấy cô cảm thấy cha nghĩ quá nhiều.
Bây giờ cô mới hiểu điều ông thật sự muốn nhắc mình không phải là nghi ngờ chồng.
Mà là dù yêu ai, cũng phải giữ được khả năng suy nghĩ độc lập.
Tình cảm không thể thay thế nguyên tắc.
Lòng tốt không thể không có giới hạn.
Và một cuộc hôn nhân muốn đi được lâu dài, không chỉ cần tình yêu.
Còn cần hai người đứng về cùng một phía khi đối diện với vấn đề.
Tô Vãn Đường nhìn về phía căn bếp sáng đèn.
Cố Cảnh Xuyên đang vụng về bưng nồi canh ra.
Nữu Nữu chạy tới giúp lấy bát.
Trong nôi, Niệm Ân khẽ cựa mình.
Cô đứng dậy, bước về phía họ.
Những cơn mưa đã qua không thể xóa khỏi ký ức.
Nhưng ít nhất sau tất cả, họ đã học được cách cùng nhau che ô.
Và lần này, không ai còn phải đứng một mình dưới mưa.
hết