Thời gian trôi qua nhanh không tưởng. Mới đó mà đã đến ngày chúng tôi bước vào kỳ thi đại học. Ngày đầu tiên của kỳ thi, chú và dì đưa tôi tới điểm thi từ rất sớm. Không ngờ vừa xuống xe tôi đã nhìn thấy Trần Khắc. Tôi ngạc nhiên:

- “Cậu cũng tới thi à?”

Trần Khắc nhíu mày nhìn tôi như nhìn đồ ngốc:

- “Tôi được tuyển thẳng Thanh Hoa rồi.”

- “À…”

Tôi xấu hổ đến mức muốn đào hố chui xuống. Trần Khắc đưa tay về phía tôi:

- “Hộp b.út.”

Mặc dù không hiểu chuyện gì, tôi vẫn ngoan ngoãn đưa qua. Trần Khắc mở hộp b.út ra, lấy ba cây b.út chì 2B của tôi lên xem. Càng xem, mày càng nhíu c.h.ặ.t. Sau đó cậu ấy trực tiếp lấy một hộp b.út trong suốt khác từ trong túi ra đưa cho tôi. Bên trong là bốn cây b.út chì 2B đã gọt sẵn.

- “Dùng cái này tô đáp án. Đừng dùng b.út của cậu.”

Nói xong còn tiện tay lấy luôn b.út của tôi đi khiến tôi hoàn toàn mù mịt. Trần Khắc khoanh tay, vẻ mặt cực kỳ kiêu ngạo:

- “Một ngày làm thầy, cả đời làm thầy. Dù sao tôi cũng coi như giáo viên của cậu. Thi cho tốt vào, đừng làm mất mặt tôi.”

Tôi lập tức gật đầu như gà mổ thóc:

- “Tôi biết rồi mà!”

Ngày thi đầu tiên kết thúc. Buổi tối chúng tôi vẫn phải quay về trường tự học. Sáng hôm sau trước khi vào phòng thi, Trần Khắc lại tới đưa b.út cho tôi. Tôi vẫn không hiểu tại sao nhưng tôi tin cậu ấy. Sau kỳ thi đại học, có người vui vẻ bước ra khỏi phòng thi, có người vừa ra đã khóc. Tôi cố ý đi chậm lại phía sau Trương Đồng. Quả nhiên vừa ra khỏi cổng trường đã thấy bố và dì Lý đứng đợi cô ta. Bố nhìn Trương Đồng đầy mong đợi:

- “Thi thế nào?”

Trương Đồng cười rất tự tin:

- “Con làm tốt lắm.”

Ngay lập tức, nét mặt bố và dì Lý đều trở nên rạng rỡ. Tôi đứng cách đó không xa nhìn bọn họ. Giống như một gia đình thật sự. Tôi hít sâu một hơi rồi bước tới:

- “Bố.”

Nụ cười trên mặt bố lập tức cứng lại. Sau vài giây, ông mới miễn cưỡng nở nụ cười gượng gạo. Khoảnh khắc ấy, tim tôi bỗng lạnh đi. Hóa ra…một người cha thật sự có thể dịu dàng với con gái người khác nhưng lại xa cách với chính con ruột của mình. Bố ho nhẹ một tiếng:

- “Thi xong là tốt rồi. Dù sau này con học trường nào, bố cũng sẽ ủng hộ con.”

Tôi nhìn ông ấy, mỉm cười nhàn nhạt. Dì Lý lập tức chen vào:

- “Dì nghe nói có vài trường chỉ cần bỏ thêm tiền là được học. Không sao đâu, bằng cấp cũng không quan trọng. Sau này Đồng Đồng tốt nghiệp trường danh tiếng rồi, dì sẽ nhờ nó giới thiệu công việc tốt cho con.”

Tôi còn chưa kịp nói gì thì phía sau đã vang lên giọng nói lạnh nhạt quen thuộc.

- “Bạn tôi cần người khác giới thiệu việc làm sao?”

Trần Khắc bước tới, trực tiếp đặt tay lên vai tôi. Dì Lý đ.á.n.h giá cậu ấy từ trên xuống dưới rồi cười khẩy:

- “Thảo nào thành tích của Nguyệt Nguyệt trước đây kém như vậy. Kết bạn lung tung với loại người không thèm thi đại học…”

Phương Tĩnh đột nhiên từ đâu nhảy ra:

- “Dì nói gì vậy? Trần Khắc được tuyển thẳng Thanh Hoa nên mới không cần thi đại học đấy!”

Giọng cô ấy lớn đến mức phụ huynh xung quanh đều quay lại nhìn. Ngay lập tức có người nhận ra Trần Khắc.

- “Đó là Trần Khắc của trường số Một đúng không?”

- “Học sinh đứng nhất toàn khối ấy?”

- “Nghe nói được tuyển thẳng Thanh Hoa luôn mà!”

Bạn học xung quanh cũng bắt đầu xúm lại.

- “Hà Nguyệt được Trần Khắc kèm riêng nên điểm tăng kinh khủng luôn.”

- “Giáo viên còn nói thành tích bây giờ của cậu ấy đủ vào trường top 985 rồi.”

Lòng tự trọng của tôi lập tức được lấp đầy. Tôi cố giữ vẻ khiêm tốn:

- “Đều nhờ Trần Khắc và các thầy cô giúp đỡ thôi.”

Trần Khắc khoanh tay, kiêu ngạo hừ một tiếng:

- “Biết vậy là tốt.”

Bố tôi cuối cùng cũng phản ứng lại. Ông nhìn tôi bằng ánh mắt vừa kinh ngạc vừa kích động:

- “Con… thành tích bây giờ tốt như vậy sao?”

Tôi cười nhạt:

- “Dù sao thi cũng xong rồi. Con học trường nào… chắc cũng không quan trọng nữa.”

Nụ cười trên mặt bố lại cứng đờ. Dì Lý kéo tay ông:

- “Ông Hà, chúng ta về trước đi. Đứng ngoài cổng trường đông người thế này không hay.”

Bố nhìn tôi vài giây rồi cuối cùng vẫn lên xe rời đi cùng hai mẹ con họ. Trần Khắc nhìn theo bóng xe rồi nói:

- “Ban nãy chú dì cậu suýt nữa xông qua cãi nhau với bố cậu rồi. Tôi phải ngăn mãi.”

Tôi bật cười:

- “Cảm ơn cậu. Cậu đúng là quý nhân lớn nhất đời tôi.”

Trần Khắc nhướng mày:

- “Tôi nhận lời cảm ơn này.”

Nói xong, cậu ấy trả lại mấy cây b.út chì 2B cho tôi. Tôi lập tức hỏi:

- “Rốt cuộc vì sao cậu lại đổi b.út cho tôi?”

Sắc mặt Trần Khắc hơi trầm xuống. Một lúc sau cậu ấy mới nói:

- “Trước đây tôi từng tụt xuống hạng mười trong một kỳ thi tháng.”

Tôi sửng sốt.

- “Liên quan đến b.út chì 2B?”

Trần Khắc gật đầu.

- “Dù không có bằng chứng. Nhưng tôi nghi là Trương Đồng đổi b.út của tôi. Vậy nên tôi không muốn cậu bị ảnh hưởng vì mấy trò rẻ tiền này.”

Tôi lập tức sững người. Bây giờ nghĩ lại…hôm đó đúng là có người khác từng động vào hộp b.út của tôi. Trần Khắc nhìn tôi:

- “Lúc đầu tôi giúp cậu chỉ vì muốn thắng Trương Đồng. Nhưng sau này…”

Cậu ấy dừng một chút rồi quay mặt đi.

- “Chúng ta là bạn. Bạn bè giúp nhau là chuyện bình thường.”

Tôi lập tức bật cười:

- “Đúng. Chúng ta là bạn thân. Sau này cùng nhau tới Bắc Kinh nhé.”

Trần Khắc khẽ cong môi.

- “Ừ.”

8 - Bố Đuổi Tôi Sang Nhà Chú Vì Sợ Ảnh Hưởng Con Gái Nuôi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia