Sau khi đi khám sức khỏe và phát hiện mình mắc ung thư, bố đã khẩn khoản cầu xin mẹ ly hôn với ông:
“Anh bị ung thư phổi rồi, chắc cũng chẳng còn sống được bao lâu nữa, anh không thể tiếp tục kéo em và con gái chịu khổ cùng mình.”
Mẹ vừa khóc vừa đồng ý.
Bà không chỉ chấp nhận rời khỏi nhà với hai bàn tay trắng mà còn thay ông gánh luôn khoản nợ lên đến mấy trăm nghìn tệ.
Mãi về sau, hai mẹ con tôi mới biết ông đã mua xổ số và trúng đến ba mươi triệu tệ.
Ông nhất quyết ly hôn với mẹ chỉ vì không muốn chia cho chúng tôi dù chỉ một đồng trong số tiền ấy.
Còn mẹ, vì phải trả khoản nợ thay ông nên mỗi ngày đều làm cùng lúc ba công việc, cuối cùng gặp tai nạn giao thông và bị liệt toàn thân.
Để có thể chăm sóc mẹ, tôi buộc phải bỏ học đi làm, vất vả cầm cự suốt ba năm rồi kiệt sức đến mức đột tử.
Thế nhưng khi mở mắt ra lần nữa, tôi lại quay về đúng khoảnh khắc bố vừa đề nghị ly hôn.
Tôi lập tức nắm chặt lấy tay mẹ:
“Mẹ, đừng ly hôn! Ông ấy đã trúng xổ số ba mươi triệu tệ, có khi cả căn bệnh này cũng chỉ là giả vờ thôi!”