Nói đoạn, hắn bỗng nhiên cúi người xuống, nâng một bên chân của ta lên.
Ta giật mình định rụt lại, nhưng hắn đã nhanh tay vén nhẹ vạt váy cưới lụa đỏ rực, để lộ cổ chân trắng ngần, thanh mảnh của ta.
Từ trong l.ồ.ng n.g.ự.c, Hạ Hầu Kiêm lấy ra một chiếc lắc chân bằng bạc ròng cũ kỹ, phía trên có gắn một chiếc lục lạc bạc nhỏ xíu, tinh xảo.
Chiếc lắc này nhìn qua đã có dấu vết của thời gian, nhưng được lau chùi vô cùng sạch sẽ, sáng bóng.
Hắn nâng niu cổ chân ta, tỉ mỉ đeo chiếc lắc bạc vào, khẽ khóa chốt lại.
"Keng… keng…"
Tiếng lục lạc bạc thanh thúy, trong trẻo vang lên trong phòng tân hôn.
Ta ngẩn người, ký ức xa xăm bỗng chốc ùa về như một thước phim quay chậm.
Năm ta mười sáu tuổi, thân thể còn yếu ớt hơn bây giờ, có một lần trốn phu t.ử ra hậu viện Tiêu phủ, run rẩy trèo lên chiếc thang gỗ để cứu một tổ chim non bị rơi sau trận bão.
Khi ấy, bên cổ chân ta chính là đeo chiếc lắc bạc có gắn lục lạc này, mỗi lần bước đi đều phát ra tiếng kêu giòn tan.
Sau lần đó, chiếc lắc chân bỗng nhiên biến mất, ta tìm mãi không thấy, cứ ngỡ đã rơi mất ở đâu đó.
Ta trợn to hai mắt nhìn Hạ Hầu Kiêm: "Chiếc lắc này… sao lại ở chỗ ngài?"
Hạ Hầu Kiêm ngước mặt lên nhìn ta, ánh mắt chứa đựng một bí mật dịu dàng mà hắn đã giấu kín suốt hai năm trời.
Hắn nắm lấy bàn tay ta, khẽ hôn lên mu bàn tay, cười nói:
"Năm mười sáu tuổi, ta bị phụ thân phạt đ.á.n.h vì tội đ.á.n.h nhau với nhi t.ử nhà Thượng thư khác, tức giận trèo tường trốn ra ngoài, tình cờ đi ngang qua hậu viện Tiêu phủ.
Lúc đó liền nhìn thấy một cô nương nhỏ yếu ớt, mặt mũi trắng bệch, vừa khóc vừa run rẩy trèo thang cứu chim non.
Tiếng lục lạc bên chân nàng lúc ấy, gõ thẳng vào trái tim thô lỗ của bản thế t.ử."
Hắn khẽ khàn giọng, thú nhận:
"Hôm đó nàng trèo xuống bị ngã, ta ở dưới bóng tối đỡ lấy nàng rồi lẻn đi, nhưng chiếc lắc chân này bị vướng vào đai lưng của ta rơi ra.
Ta tham lam giữ lại nó suốt hai năm, ngày nào đi hành quân ngoài biên thùy cũng mang theo.
Ta âm thầm thả bồ câu chiến của mình sang lượn lờ ở Tiêu phủ suốt hai năm trời, chính là để dụ dỗ con bồ câu béo nhà nàng bay sang, chuẩn bị cho màn tự nộp mạng này đấy."
Ta nghe xong mà chấn động tận tâm can. Hóa ra, bức thư tình đầu tiên đêm hôm ấy không phải là một sự tình cờ bộc phát, cũng không phải do hắn "tự động não".
Mà là vị Thế t.ử Tĩnh Vương này đã giăng sẵn một chiếc lưới tình rộng lớn, kiên nhẫn chờ chực suốt hai năm trời chỉ để đợi con bồ câu béo mang danh tính của ta tự chui đầu vào rọ.
"Hạ Hầu Kiêm, ngài đúng là đồ gian trá!" Ta vừa buồn cười vừa xúc động, đ.ấ.m nhẹ vào n.g.ự.c hắn.
Hạ Hầu Kiêm thuận thế giữ c.h.ặ.t lấy tay ta, ghé sát tai ta thì thầm, hơi thở nóng hổi mang theo mùi rượu hỷ nồng nàn làm đỏ bừng cả vành tai ta:
"Vương phi quá khen, không gian trá thì sao rước được một nương t.ử lười biếng như nàng về nhà?"
Hắn đưa tay tắt ngọn nến long phụng, căn phòng chìm vào bóng tối mập mờ ngọt ngào.
Giữa màn đêm tân hôn, tiếng lục lạc bạc thanh thúy vang lên khe khẽ theo từng cử động, hòa cùng tiếng cười khàn đầy cưng chiều của nam chính, dệt nên một đêm động phòng hoa chúc viên mãn, nồng đượm.
Cuộc sống hôn nhân tại phủ Tĩnh Vương của ta có thể tóm gọn trong bốn chữ: Gà bay ch.ó sủa, nhưng là kiểu tấu hài ngọt ngào.
Người trong kinh thành từng cá cược xem một đích nữ ốm yếu, “lười chảy thây” như ta sẽ trụ được bao nhiêu ngày trước vị Thế t.ử có tính khí Diêm vương như Hạ Hầu Kiêm.
Họ đoán ta sẽ bị dọa cho khóc thét, hoặc bị quy củ nghiêm ngặt của vương phủ đè bẹp.
Nhưng thực tế thì hoàn toàn ngược lại. Quy củ lớn nhất của phủ Tĩnh Vương hiện tại chính là: Vương phi thích làm gì thì làm.
Mỗi buổi sáng, khi ánh mặt trời đã rọi ba con sào vào phòng tân hôn, ta vẫn trùm chăn ngủ nướng.
Hạ Hầu Kiêm luyện kiếm từ mờ sáng xong, mồ hôi đầm đìa bước vào phòng, việc đầu tiên không phải là gọi ta dậy, mà là rón rén đến bên giường đắp lại chăn cho ta, rồi thong thả ngồi bên cạnh ngắm nhìn nương t.ử ngủ.
Hôm nay cũng vậy. Khi ta lười biếng mở mắt ra, đập vào mắt là khuôn mặt tuấn lãng phóng đại của hắn đang ghé sát, đôi mắt chim ưng đầy vẻ cưng chiều.
“Dậy rồi sao, bảo bối?” Hắn khàn giọng cười, tự nhiên như không cúi xuống hôn một cái ch.óc vào trán ta.
Ta uể oải rúc đầu vào gối: “Thế t.ử, ngài không có chính sự gì ở đại doanh quân đội sao? Ngày nào cũng nhìn ta ngủ, ngài không thấy chán à?”
“Chính sự lớn nhất của ta là nuôi béo nàng.” Hạ Hầu Kiêm mặt dày đỡ ta ngồi dậy, tự tay cầm chiếc lược ngà nhẹ nhàng chải tóc cho ta. “Hôm nay thời tiết đẹp, ta dắt ngựa đưa nàng đi dạo ngoại ô kinh thành, chịu không?”
Ta ngáp một cái dài: “Mệt lắm, ta lười đi.”
“Không cần nàng đi, ta dắt ngựa cho nàng ngồi. Nàng chỉ cần nhắm mắt dưỡng thần trên lưng ngựa là được.” Hắn vứt sạch chút uy nghiêm cuối cùng của vị tướng quân vùng biên cương, dẻo miệng nài nỉ.
Ta cạn lời trước độ “cuồng thê” không t.h.u.ố.c chữa của tên sa điêu này, đành thỏa hiệp để hắn thay y phục.
Thế là, trên con đường mòn ngoại ô kinh thành rợp bóng cây xanh, người ta được chứng kiến một cảnh tượng vô cùng khó đỡ.
Vị Thế t.ử Tĩnh Vương quyền thế ngút trời đi bộ phía trước, tay dắt một con chiến mã bờm đen dũng mãnh.
Trên lưng ngựa, vị Vương phi Tiêu Hoàn Ninh diện bộ váy lụa thanh nhã, nhưng mắt thì nhắm nghiền, đầu nghiêng một bên, bộ dạng như thể lười đến mức không buồn mở mắt ra nhìn đường.
“Cộp, cộp…”
Phía trước bỗng vang lên tiếng móng ngựa dồn dập.
Ta hé mắt nhìn ra, từ xa có một nam t.ử mặc thanh y đang cưỡi ngựa đi tới.
Dáng vẻ người đó thanh cao, thoát tục như trăng trên mặt nước, nhưng thần sắc lại vô cùng cô độc, u uất.
Là Nguyễn Diệp Phong.