Ba ngày sau, chúng tôi tới Cục Dân chính làm thủ tục ly hôn.

Khoảnh khắc bước ra khỏi cửa, ánh nắng ch.ói đến mức tôi không mở nổi mắt.

Giang Lâm đứng bên cạnh tôi, muốn nói lại thôi.

“Anh yên tâm.”

Tôi nói.

“Tôi sẽ nhanh ch.óng dọn ra.”

“Không cần.”

Anh vội nói.

“Em cứ ở đây đi, anh sang chỗ chị em.”

“Không cần.”

Tôi lắc đầu.

“Tôi đã đặt vé máy bay sang Pháp rồi.”

“Pháp?”

Anh kinh ngạc nhìn tôi.

“Em sang Pháp làm gì?”

“Giải khuây.”

Tôi nói.

“Tiện thể xem thị trường bên đó.”

Thật ra tôi đã muốn sang Pháp từ lâu.

Tôi làm thiết kế thời trang, vẫn luôn muốn tới Paris học hỏi những quan niệm thời trang tiên tiến nhất.

Chỉ vì không nỡ rời Giang Lâm nên tôi cứ trì hoãn mãi.

Bây giờ thì tốt rồi.

Không còn gì để vướng bận nữa.

Tối trước ngày đi, tôi ngồi một mình trong căn nhà trống trải, nhìn bức ảnh cưới của chúng tôi trên tường.

Tôi trong ảnh cười rất rạng rỡ, nép vào lòng Giang Lâm như một người phụ nữ nhỏ bé đang hạnh phúc.

Lúc đó tôi thật sự cho rằng chúng tôi sẽ ở bên nhau cả đời.

Điện thoại vang lên.

Là tin nhắn của chị tôi:

“Tri Ý, xin lỗi.”

Tôi không trả lời.

Khoảnh khắc máy bay cất cánh, tôi nhìn thành phố ngoài cửa sổ càng lúc càng nhỏ, cuối cùng biến mất trong tầng mây.

Tôi không biết mình có còn trở về hay không.

Cũng không biết thành phố này còn chỗ cho tôi dung thân hay không.

Tôi chỉ biết, tôi đã thua.

Thua sạch sẽ.

Những ngày ở Pháp không hề dễ dàng.

Tôi thuê một căn hộ chưa đến ba mươi mét vuông, mỗi ngày đi sớm về khuya, chạy qua chạy lại giữa các tuần lễ thời trang và triển lãm thiết kế.

Không biết tiếng thì tôi đăng ký lớp tiếng Pháp.

Chuyên môn chưa đủ thì tôi cắm mình trong thư viện, đọc những lý thuyết thiết kế khô khan và khó hiểu.

Mấy tháng đầu, gần như tối nào tôi cũng khóc.

Không phải vì nhớ nhà mà vì hận.

Hận sự vô tình của Giang Lâm, hận sự phản bội của chị tôi, càng hận sự yếu đuối của chính mình.

Có một lần, tôi nhìn thấy một đôi tình nhân nắm tay nhau đi trên phố.

Người đàn ông dịu dàng chỉnh lại khăn quàng cổ cho cô gái.

Khoảnh khắc ấy, tôi đột nhiên nhớ tới Giang Lâm.

Trước đây mùa đông ra ngoài, anh luôn cởi áo khoác của mình choàng lên người tôi trước, sau đó ngồi xổm xuống buộc dây giày giúp tôi.

Tôi đứng yên tại chỗ, nước mắt không thể kiểm soát cứ thế rơi xuống.

Một bà lão người Pháp đi ngang qua đưa cho tôi một tờ khăn giấy, dùng tiếng Anh vụng về hỏi tôi làm sao.

Tôi lắc đầu, nói không có gì, chỉ là cát bay vào mắt.

Sau đó, tôi bắt đầu làm việc điên cuồng.

Ban ngày đi học, tối vẽ bản thiết kế, cuối tuần tới các chợ vải tìm nguyên liệu.

Tôi dồn toàn bộ sức lực vào thiết kế, cố dùng sự bận rộn để làm tê liệt chính mình.

Dần dần, tác phẩm của tôi bắt đầu được công nhận.

Đầu tiên là tham gia vài triển lãm nhỏ.

Sau đó có một thương hiệu thời trang độc lập nhìn trúng thiết kế của tôi, mời tôi cùng làm một bộ sưu tập hợp tác.

Về sau nữa, tên tôi bắt đầu được truyền đi trong giới thời trang.

Có người gọi tôi là “ngựa ô đến từ phương Đông”.

Hai năm sau, cuối cùng tôi cũng có studio của riêng mình.

Quy mô tuy không lớn, nhưng đủ để tôi đứng vững trong thành phố xa lạ này.

Mùa xuân năm thứ ba, tôi nhận được một cuộc điện thoại từ trong nước.

Một thương hiệu thời trang nổi tiếng mời tôi trở về làm giám đốc thiết kế.

Mức lương hậu hĩnh, điều kiện hấp dẫn.

Hơn nữa trụ sở công ty ở Thượng Hải, không xa quê tôi.

Tôi do dự rất lâu.

Nói thật, tôi không muốn trở về.

Nơi đó có quá nhiều người và chuyện tôi không muốn đối mặt.

Nhưng tôi cũng buộc phải thừa nhận đây là một cơ hội rất tốt, có thể đưa sự nghiệp của tôi lên thêm một bậc.

Cuối cùng, tôi vẫn đồng ý.

Khoảnh khắc máy bay hạ cánh xuống sân bay Phố Đông, tôi hít sâu một hơi.

Ba năm rồi.

Cuối cùng tôi cũng trở về.

Người tới đón là trợ lý Tiểu Dương, một cô gái mới tốt nghiệp chưa lâu, làm việc nhanh nhẹn, miệng cũng rất ngọt.

Cô ấy vừa giúp tôi cầm hành lý vừa ríu rít kể tình hình công ty.

“Chị Lâm, chị biết không? Bây giờ chị gái chị nổi tiếng lắm.”

Tiểu Dương đột nhiên nói.

“Chị ấy mở một tài khoản về mẹ và bé trên mạng, có mấy triệu người theo dõi đấy.”

Tay tôi khựng lại.

“Vậy sao?”

“Đúng vậy. Chồng chị ấy tốt với chị ấy lắm, ngày nào cũng khoe ân ái trong video.”

Tiểu Dương tiếp tục.

“Đúng rồi, chồng chị ấy hình như họ Giang phải không? Em thấy họ thường xuyên đưa con gái đi chơi, cô bé đáng yêu lắm…”

Tim tôi đột nhiên trĩu xuống.

Con gái.

Hóa ra chị tôi sinh một cô con gái.

“Chị Lâm?”

Thấy tôi không nói gì, Tiểu Dương dè dặt gọi.

“Chị không sao chứ?”

“Không sao.”

Tôi cố nặn ra một nụ cười.

“Đưa tôi tới khách sạn trước đi.”

“Khách sạn?”

Tiểu Dương sửng sốt.

“Chẳng phải chị nói muốn về nhà ở sao?”

“Đổi ý rồi.”

Tôi nói.

“Ở khách sạn vài ngày trước đã.”

Thật ra tôi không dám trở về.

Tôi sợ nhìn thấy căn nhà ấy.

Sợ nhìn thấy bức ảnh cưới trên tường đã bị thay mặt.

Càng sợ nhìn thấy dáng vẻ một nhà ba người của họ vui vẻ bên nhau.

Tới khách sạn, tôi tắm rửa rồi nằm trên giường lướt điện thoại.

Như có ma xui quỷ khiến, tôi tìm thấy tài khoản của chị mình.

Tên tài khoản là “Mẹ Tri Thu”.

Phần giới thiệu viết:

“Ghi lại cuộc sống thường ngày của một bà mẹ toàn thời gian, chia sẻ kinh nghiệm nuôi con.”

Ảnh đại diện là chị tôi ôm một bé gái.

Cô bé khoảng hai tuổi, giữa lông mày và đôi mắt thấp thoáng nét của Giang Lâm.

Tôi mở video đầu tiên.

Chị tôi đang nấu ăn trong bếp, Giang Lâm ở bên cạnh phụ việc.

Hai người vừa nói vừa cười, trông rất ân ái.

Phần bình luận tràn ngập những lời ngưỡng mộ:

“Gia đình hạnh phúc quá.”

“Người chồng trong mơ.”

“Tôi cũng muốn tìm một người đàn ông như vậy.”