Tôi nhìn tờ giấy giám định thân nhân mà rầu rĩ, thở dài một cái, trùng khớp đến 99%. Số liệu này cho tôi thấy mình không đau đẻ mà đã làm mẹ.
Nhìn khuôn mặt đẹp trai của thắng nhóc đối diện giống tôi đến 7 - 8 phần. Thật ra không cần xét nghiệm, nhìn thì biết nó và tôi là ruột thịt.
Ba ngày trước
Thắng nhóc này tự nhiên ở đâu đến nhà. Vừa nghe nó gọi một tiếng “mẹ” tôi đã sợ chết khiếp.
Cho dù khuôn mặt có giống nhau đi nữa, tôi vẫn không bỏ ý định đưa nó đi xét nghiệm ADN.
Khi được trả kết quả tôi câm nín luôn.
Ngay lúc này đây, tôi ước gì nó là con riêng của bố mẹ tôi.
“Mẹ, có phải mẹ ghét Tiểu Viễn không?” khuôn mặt thằng bé tái nhợt. Điểm duy nhất nó không giống tôi là đôi mắt phượng cực kỳ đẹp, trong mắt tràn đày sự bất an và tủi thân, có có sự sợ hãi bị mẹ ruột bỏ rơi.
Lúc này, tim tôi nhói lên như bị kim đ.â.m, vô thức bước qua ôm lấy thằng bé, vội giải thích: “Mẹ không có ghét con, mẹ chỉ hơi ngạc nhiên một chút.”
Tôi đau đầu gần ch.ết, ngày bình thường thì cũng được đi. Nhưng đêm nay bố mẹ sẽ về, tôi biết giải thích như thế nào với họ về việc bỗng dưng lòi ra thằng con trai?”
Năm nay tôi mới 21 tuổi thôi!
Mie, vẫn là một em bé ngoan đấy nhé.
Vất vả mãi mới dỗ được thằng nhóc, đột nhiên âm thanh ục ục vang lên giữa phòng khách tĩnh.
Thằng bé lúng túng vùi đầu vào cổ tôi.
Tôi ho nhẹ hai tiếng, vuốt ve lưng của con trai: “Viễn Viễn mẹ đói bụng rồi, đi ăn cơm với mẹ nhé.”
Khuôn mặt tuấn tú của nó đỏ lên, xấu hổ gật đầu: “Vâng.”
Nó thơm cái chụt lên mặt tôi, ngượng ngùng nói: “Mẹ à. Mẹ trở nên trẻ tuổi thật xinh đẹp thật.”
Tôi nheo mắt: “Hở? Chẳng lẽ có lúc nào mẹ không trẻ trung xinh đẹp?”
Con trai nghe được sự ngữ khí đe dọa của tôi, vội nói: “Không có, mẹ của con là trẻ tuổi nhất, xinh đẹp nhất! Vẫn luôn như vậy!”
Lúc này tôi mới thỏa mãn ôn chặt nó.
Tuy nói là bỗng nhiên lên chức mẹ rất kinh dị nhưng nhìn con trai tuấn tú, đáng yêu nghe lời như thế tôi mềm lòng mất rồi. Trong chốc lát những phiền muộn lúc nãy đã biến mất, thật sự chỉ tiếc không thể véo má, hun hít con trai thật đã, giống như mấy đứa cuồng mèo hít vậy.
“Ôi chết tiệt con tôi! Sao lại đáng yêu như vậy chứ?”
Thôi, binh đến tướng chặn, nước đến đất chặn, ba mẹ còn có thể ăn thịt tôi à?
Đến phòng ăn, tôi lấy cho con trai một cái pudding và nước chanh. Đột nhiên nhỏ bạn thân của tôi gọi điện thoại.
“Ăn đi, Tiểu Dĩnh Tử ~ gọi điện cho anh có gì không?” Tôi vừa cầm khăn tay nhẹ nhàng lau miệng cho con trai vừa ngả ngớn trêu khuê mật.
“Ôn! Từ! Bỏ ngay cái giọng điệu khó ưa kia ngay, mày có biết là kiếp nạn của mày đến rồi không!” Tiếng của cô bạn thân gào thét trong điện thoại dọa tôi la lên một cái.
Cái gì? Kiếp nạn gì đến trước mắt?
Chẳng lẽ nhỏ này biết tôi tự nhiên có thêm đứa con ruột.
Nhưng mà ba ngày nay tôi cứ nơm nớm lo sợ cũng chưa nói với ai hết mà!
Tôi chột dạ đưa mắt nhìn quanh, cảm thấy vẫn nên hỏi cho rõ ràng: “Vụ gì, sao mày nói kiếp nạn của tao?”
Rốt cuộc cô bạn thân cũng bình tĩnh nói rõ ràng từng chữ một: “Có biết là ba mày có một đứa con gái ngoài gia thú nhỏ hơn mày 3 tuổi không? Tao nghe nói, chú sẽ cho đứa con gái đó vào nhà mày đó.”
Cô bạn thân cảm thấy tội cho tôi, tiếp tục nói: “Ê còn nữa, mày có nhớ 14 năm trước mẹ mày ra nước ngoài ở hơn 1 năm không? Theo như tin hành lang tao hóng được thì cô không có đi công tác gì hết! Bả đi dưỡng t.h.a.i đó! Thằng con riêng của mẹ mày được nuôi ở nước ngoài, mà nó cũng vừa về nước luôn rồi.”
Tôi ngu người luôn.
Tôi shock vãi mèo.
Tôi vui đến phát khóc.
Tôi nhìn đôi mắt đẹp trầm tĩnh của con trai, suýt chút khóc thành tiếng.
Cái này mà kiếp nạn gì?
Đối với tôi mà nói đây là chuyện tốt trời ban!
Tình huống trong nhà của tôi hơi khó tưởng tượng một chút.
Trước mặt người ngoài bố mẹ tôi đầu giả vờ là vợ chồng yêu thương nhau nồng cháy.
Nghe nói khi tôi còn chưa sinh ra, bố mẹ là một cặp nổi tiếng được rất nhiều người ở thủ đô quan tâm. Lúc trước yêu nhau cũng ghê gớm, chấn động lắm. Nghe những cô chú cùng thời nói, nếu như bọn họ không yêu nhau vậy thì thế giới này không có tình yêu nữa.
Nhưng cuối cùng họ vẫn bị bại trước thời gian.
Khi tôi 4 tuổi, bố bị mẹ phát hiện ông ngoại tình.
Mẹ tôi là người phụ nữ có tính cách mạnh mẽ, làm việc dứt khoát, lý trí và tỉnh táo.
Bà không tranh cãi, không sụp đổ tuyệt vọng mà là thu lại tất cả sự nhiệt tình và yêu thương đối bố.
Bố cũng từng thử giữ lại nhưng mẹ tôi không thể chấp nhận được một trái dưa leo bẩn thỉu. Không lâu sau đó đôi vợ chồng dính nhau như hình với bóng đã không còn ngủ chung giường.
Nhưng họ không hề trút giận lên sản phẩm của hôn nhân thất bại là tôi đây. Ngược họ vô cùng áy náy và đền bù tình yêu thương gấp bội.
Ba mẹ cũng biết lòng người dễ thay đổi nên sợ sau khi ly hôn, đối phương có tổ ấm mới sẽ vứt bỏ tôi không lo. Vậy là họ không nói đến việc ly hôn nữa, luôn duy trì sự hòa hợp vi diệu như thế với bên ngoài.
Có một lần tôi biết sinh nhật bồ nhí của bố mà ông lại đang đón sinh nhật với cô ta. Tôi cố tình ngâm mình trong nước lạnh giữa mùa đông đến mức phát sốt. Vừa gọi điện thoại đến, bố gấp đến nỗi bỏ cô bồ về nhà đưa tôi đi bệnh viện.
Khi tôi đang truyền nước trong bệnh viện, mẹ vừa họp hội nghị xong đứng ở hành lang mắng bố té tát.
Bố tôi nghe mắng nhưng không nói lời nào.
Không lâu sau, người mẹ vừa xinh đẹp vừa có tiền của tôi nghĩ rằng tại sao mình phải chịu khổ chung với ông chồng như vậy. Cho nên bà bắt đầu vui vẻ cặp kè với trai bao.
Nhưng điểm chung duy nhất của họ là không bao giờ để tình nhân xuất hiện trước mặt tôi.
Những người nào có ý định như vậy đều bị xử lý ngay lập tức.
Còn về việc bạn thân nói, khi tôi 7 tuổi mẹ đã đi nước ngoài hơn hơn một năm. Thật ra tôi cũng không có cảm giác gì, bởi vì bà thường gọi điện quan tâm hỏi thăm tôi, còn gửi nhiều đặc sản từ nước ngoài về nữa.
Họ cũng cho tôi tiền tiêu vặt rủng rỉnh.
Từ nhà trẻ, tiểu học, cấp hai, cấp 3 họ chưa bao giờ vắng mặt trong những cuộc họp phụ huynh hoặc các hoạt động gia đình. Nếu một trong hai quá bận thì người còn lại sẽ đi thay, luôn luôn đặt con mình ở vị trí đầu tiên.
Tôi còn nói gì được nữa?
Tôi biết chuyện này ngay từ đầu bố đã sai, đứng ở vị trí của mẹ thật sự tôi rất tức giận và không thể nào bình tĩnh được. Nhưng nếu ở vị trí là con gái, bố thật sự tốt không chỗ chê.
Ai cũng có thể mắng ông, riêng tôi thì không thể.
Hơn nữa, ông bà nội ông bà ngoại thương tôi phải sống trong gia đình dị dạng như thế nên thường xuyên đón tôi đến nhà họ hỏi han ân cần.
Về phần con trai, con gái riêng của bố mẹ tôi không hề quan tâm. Từ nhỏ đến lớn tôi đều nhận được rất nhiều tình yêu thương và bù đắp đến nỗi muốn tràn ra ngoài. Hơn nữa, tôi cũng hơn 21 tuổi không cần thiết phải tranh giành tình thân với mấy đứa nhóc.