Trời dần về khuya, tôi cũng không tiện đuổi hai đứa em ghẻ ra khỏi  nhà cho nên sắp bảo dì Từ sắp xếp hai phòng cho bọn nó ở trước.

Về phần bố mẹ, mỗi người đều có một gian phòng riêng.

Sau khi dỗ Tiểu Viễn ngủ, tôi gõ cửa phòng mẹ.

Tôi gọi một tiếng: “Mẹ,”

Mẹ tôi hơn 40 rồi mà phong thái vẫn như xưa, khuôn mặt thanh tú lạnh lùng. Nhiều người sẽ không chú ý đến diện mạo của bà đầu tiên mà là quan tâm đến khí chất lạnh lùng, già dặn.

Mẹ đã thay áo ngủ, nhìn thấy tôi, sắc mặt bèn dịu dàng lại: “Từ Từ.”

Tôi ngồi xuống bên cạnh mẹ, tựa vào người bà như khi còn bé.

Mẹ vuốt vuốt tóc tôi.

Tôi nhẹ nhàng hỏi: “Mẹ, mẹ định tính như thế nào với Bùi Tịch Dịch?”

Mẹ tôi cứng đờ.

Tôi thở dài nói: “Mẹ, con biết hết. Con biết tại sao mẹ phải sinh Bùi Tịch Dịch, cũng biết vì sao mẹ chỉ muốn nuôi nó ở nước ngoài.”

Tôi cũng không phải là không biết gì hết.

Chỉ giả bộ không biết thôi.

Khi sinh tôi mẹ đã mang bệnh trong người.

Nếu như phá bỏ Bùi Tịch Dịch sợ sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

Mẹ bình tình nhìn tôi hồi lâu, hỏi: “Từ Từ, con thật sự không hận mẹ sao?”

Tôi lắc đầu: “Mẹ, đầu tiên mẹ phải làm chính bản thân mình rồi mới là một người mẹ. Dù cho con là con gái nhưng cũng không cho rằng mình có quyền can thiệp vào cuộc sống của mẹ, lại nói trước kia là do bố đi vượt quá giới hạn trước. Mẹ có quyền theo đuổi hạnh phúc của riêng mình.”

Tôi chớpmắt mấy cái, bổ sung một câu: “Con vẫn cảm thấy mình may mắn, mẹ và bố không vì chuyện đổ vỡ trong hôn nhân mà trút giận lên người con.”

Đối với một đứa con mà nói thì việc hôn nhân thất bại đúng thật là cú sốc tinh thần rất lớn.

Một mặt, những cặp vợ chồng không muốn gặp lại minh chứng cho hôn nhân thất bại của mình, thập chí là chán ghét và căm hận con mình.

Một mặt khác, vợ chồng sau khi ly hôn sẽ xây dựng tổ ấm mới, có chồng, có vợ con. Dần dần sẽ không còn kiên nhẫn, quan tâm chăm sóc đối với con của vợ hoặc chồng trước nữa.

“Nhưng mà làm như vậy là không công bằng với Bùi Tịch Dịch.”

Mẹ nhẹ nhàng nhắm mắt lại: “Trên thế giới này làm gì có nhiều chuyện công bằng đến như vậy?”

“Đứa bé này vốn không nằm trong kế hoạch của mẹ, nên mẹ cũng không thể cho nó tình thương được. Sau khi sinh, mẹ đã cho nó một cuộc sống đầy đủ sung túc và giáo d.ụ.c tốt nhất, nó thích cái gì mẹ cũng ủng hộ hết mình. Có mẹ ở đây, cuộc đời nó sẽ bình an, thuận xuôi gió. Như vậy nó đã hạnh phúc hơn rất nhiều người trên thế giới này rồi.”

Giọng của mẹ có hơi lạnh xuống: “Nhiều hơn nữa, mẹ không cho được.”

Tôi câm nín không trả lời được.

Đúng vậy, so với những đứa con riêng khác bị cha dượng coi thường, mẹ kế chán ghét và anh em giành đấu đá, con của vợ chính hợp pháp chèn ép thì Bùi Tịch Dịch cũng coi như đã tốt lắm rồi.

Đương nhiên, tôi chỉ giả nhân giả nghĩa thương xót nó, kêu tôi khuyên mẹ của mình chia sẻ tình yêu thương cho thằng em trai ghẻ?

Tuyệt đối không bao giờ.

Mẹ thờ ơ nói: “Bùi Tịch Dịch có nhà riêng của mình, mẹ cũng sắp xếp bảo mẫu, lái xe và trường ở thủ đô của nó rồi. Mấy ngày nữa nó sẽ đến trường học báo danh. So với người đồng trang lứa thì Bùi Tịch Dịch chững chạc hơn một ít nhưng không thích hợp để sống chung. Bởi nó rất cảnh giác, lạnh lùng với người lạ lại còn thù dai. Nếu con thấy nó hợp với mình thì có thể cho ở chung thử vài ngày còn không thích thì coi như người xa lạ.”

Mẹ thử dò hỏi tôi: “Còn Tiểu Viễn con tính như thế nào…”

Tôi hít một hơi nói: “Con định mai sẽ bắt đầu tìm bố của Tiểu Viễn, cho dù hiện tại hắn ít hay nhiều tuổi, cho dù hắn không chịu gánh vác trách nhiệm làm bố thì thì ít nhất cũng để hắn biết mình có một đứa con trai. Dù sao không phải chỉ mình con có thể sinh ra Tiểu Viễn. Đương nhiên phải xem tình hình thế nào đã, nếu như bố thằng bé là một đứa quậy phá, hư hỏng, tính tình không tốt vậy thì bỏ đi, con cũng không muốn nuôi hai đứa trẻ.

Mặc dù người đàn ông trong ảnh nhìn ấm áp dịu dàng, tĩnh lặng nhưng ai biết lúc hắn còn bé ra làm sao?

Mặc dù Tiểu Viễn giống hệt tôi nhưng bố mẹ vẫn cẩn thận lấy mẫu tóc của chúng tôi đi xét nghiệm ADN.

Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng khi cầm kết quả xét nghiệm xác nhận『 Ôn Từ』 và『 Tạ Viễn』 có quan hệ mẹ con về mặt di truyền, họ vẫn cảm thấy thế giới này thần kỳ vô cùng.

Tôi vừa để điện thoại di động xuống.

Tiểu Viễn đã vui vẻ chạy đến: “Mẹ, mẹ muốn tìm bố ở thế giới này sao?”

Tôi bế con trai đến phòng khách, cười cười nói: “Ừ.”

Có tên, tuổi và hình ảnh chắc sẽ nhanh chóng tìm được thôi.

Hai đứa em trai em gái ghẻ của tôi bị bố mẹ “Trả về chỗ cũ”.

Lúc đầu bố còn nghĩ sẽ cho Ôn Nghiên ở chung với tôi, kết quả bị mẹ dùng hết công suất hét vào mặt cho ông bỏ ý định: “Ở chung con mẹ ông! Ông dùng cái đầu trái nho của mình suy nghĩ dùm tôi. Không thấy con gái dòng chính và con gái riêng lúc nào cũng đấu đá tranh giành à. Tôi còn chẳng để con trai mình góp mặt, con gái ông có thể diện dữ nhỉ? Nó đến từ đâu thì đóng gói trả về chỗ đó, chuyện gì cũng ko làm cả ngày chỉ rơi nước mắt. Nếu là nhân viên dưới trướng tôi, tôi đã đuổi việc 800 lần.

Tôi cũng vội tìm bố con trai không hứng thú đến chuyện đấu đá với Ôn Nghiên, từ chối ngay và luôn.

Cô muốn tình thương của bố thì tìm bố mà nũng nịu, bà đây nhiều việc đừng có kiếm ba

Tìm kiếm hơn một tuần lễ.

Cuối cùng cũng tìm thấy cha thằng bé, hộ khẩu thì cũng ở thủ đô, bây giờ đang học lớp 10…

Oke I’m fine, 13 tuổi học lớp 10?

Tôi mừng muốn chớt, kệ mie nó không phải học tiểu học là được rồi.

Tôi nhìn tài liệu thu thập được trên bàn.

Cậu nhóc trong tấm ảnh chính là phiên bản trẻ tuổi của người đàn ông trong mặt dây chuyền Tiểu Viễn mang theo. Cậu ta mặc một bộ đồng phục màu xanh đậm, làm nổi bật lên đôi chân dài, mi thanh mục tú, đường hoàng lễ phép, đôi mắt thụy phượng kia giống hệt như Tiểu Viễn.

Thoạt nhìn không giống mấy đứa phản nghịch đồng trang lứa.

Trên tài liệu ghi, hắn làm cán bộ trưởng ban lớp 10, thông minh lương thiện, yên tĩnh dịu dàng, chưa từng xích mích với người khác. Cho nên trong ban ai cũng yêu quý hắn.

Nhưng cho dù trông chững chạc trưởng thành cũng không thể thay đổi được sự thật hắn chỉ là một thằng nhóc 13 tuổi.

Còn việc làm sao nói chuyện với bố con trai, tôi cũng lựa lời nói xong rồi.

Nhưng mà trên tài liệu gia đình của Tạ Ngọc Côn có ghi khi hắn 11 tuổi bố mẹ đều mất. Trong nhà chỉ còn một người bà lớn tuổi.

Nhưng bố mẹ hắn cũng để lại cho Tạ Ngọc Côn một khối tài sản khá lớn.

Đương nhiên đối với tôi mà nói số tài sản này bất quá chỉ bằng tiền tiêu vặt bố mẹ cho trong mấy tháng.

Nhưng đối với người bình thường mà nói, cũng đủ ấm no cả đời.

Tôi nhíu mày, cứ cảm thấy sai sai ở đâu đó.

Bởi vì Tạ Côn Ngọc còn một người bác cả chính là anh trai của bố hắn.Tôi cũng biết một ít, anh trai của cha Tạ Côn Ngọc rất ham mê cờ bạc, lại hay ghen tị. Bác gái của hắn thì mê tiền, ăn nói dung tục thô lỗ. Bố mẹ chết để lại cho Tạ Côn Ngọc khoản tiền lớn như vậy sao bọn họ còn lại không động lòng?

Cố gắng giành trở thành người giám hộ của Tạ Ngọc Côn rồi chiếm lấy tài sản của bố mẹ hắn hoặc các loại tình huống như Tạ Côn Ngọc phải ăn nhờ ở đậu tôi đều nghĩ đến rồi.

Nhưng từ tài liệu thu được, thật sự hai người này không làm gì cả.

Thật sự là lương tâm trỗi dậy à?

Thôi kệ, tôi cũng lười suy nghĩ sâu xa, sau khi biết địa chỉ nhà Tạ Côn Ngọc tôi định cuối tuần sẽ dẫn Tiểu Viễn đến thăm hỏi hắn một chút

Chương 4 - Bố Tôi Có Con Rơi, Mẹ Tôi Có Con Rơi, Tôi Cũng Có Con Rơi!!?? - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia