Vào ngày Tạ Côn Ngọc 18 tuổi, chúc mừng sinh nhật anh xong, chúng tôi liền như vậy mà ở bên nhau.

Tiểu Viễn lại rất vui vẻ.

Nó hỏi: “Bố mẹ khi nào mới kết hôn.”

Tôi gõ đầu nó một cái nói: “Đâu có dễ như vậy, muốn kết hôn cũng cũng phải chờ 4 năm sau.”

Tiểu Viễn ôm mặt, buồn rầu nói: “Còn lâu như vậy ạ”

Tôi khoát tay, biểu thị vấn đề không phải do tôi: “Bố con vừa mới trưởng thành, cách tuổi cho phép kết hôn còn lâu.”*

* Ở Trung Quốc thì độ tuổi kết hôn là nam 22 nữ 20 nha.

Tiểu Viễn thở dài một hơi: “Hầy.”

Tôi buồn cười nói: “Còn bé xíu mà than thở cái gì. Cho dù không kết hôn nhưng chúng ta vẫn là bố mẹ con mà.”

Tiểu Viễn ủ rũ gật đầu.

Lúc này, Tạ Côn Ngọc đi đến sờ đầu Tiểu Viễn, dỗ nó: “Tiểu Viễn, con đi ra ngoài chơi, bố có việc muốn nói với mẹ.”

Tiểu Viễn gật đầu, chạy đến gian phòng khác.

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy ánh mắt của Tạ Côn Ngọc chất chứa sầu lo: “Sao vậy?”

Tạ Côn Ngọc kéo tôi ngồi vào salon, nói: “Không phải ban đầu Tiểu Viễn đã nói nó được sinh ra khi em 28 tuổi đúng không?” (Mọi người ơi, bình thường tui sẽ dịch xưng anh em như cp bình thường nha, nào có mấy khúc tình thú thì dịch khác).

“Đúng rồi, anh cũng biết sinh nhật của nó lâu rồi mà.”

“Nhưng bây giờ, cách thời điểm sinh nó ra còn có 2 năm”

Trong nháy mắt tôi hiểu ngay ý của anh.

Đúng rồi, Tiểu Viễn đến từ tương lai.

“Tiểu Viễn ở thế giới này còn chưa chào đời. Nói theo cách bình thường, nếu như Tiểu Viễn ở đây được sinh ra thì thế giới sẽ không thể có 2 người như nhau được.”

“Tiểu Viễn ở tương lai xuất hiện ở quá khứ, hơn nữa còn ở lâu như vậy, vốn đã không bình thường.”

Mỗi câu mỗi chữ của Tạ Côn Ngọc như đ.á.n.h vào tim tôi.

Tôi bắt đầu bối rối.

Tôi vùi đầu vào lòng n.g.ự.c anh, anh lúc nào cũng dịu dàng và lý trí như vậy: “Chúng ta nên chuẩn bị tinh thần sớm một chút.”

Năm Tiểu Viễn 11 tuổi sắp lên 12, vào một đêm nọ nó tự nhiên phát sốt cao.

Cả nhà đều bị dọa điên, tôi và Tạ Côn Ngọc vội vàng đưa nó đến bệnh viện.

Nhưng cho dù tiêm t.h.u.ố.c hay làm cứu hộ vật lý, nhiệt độ cơ thể Tiểu Viễn cũng không hạ xuống.

Nó nằm trên giường bệnh, bị sốt đến cả khuôn mặt đỏ bừng, hô hấp nóng rực, nhiệt độ cơ thể đến 40 độ.

Tôi bụm miệng, khóc không thành tiếng.

Tạ Côn Ngọc cố nén nước mắt, đổi cho Tiểu Viễn một chiếc khăn chườm lạnh.

Tôi có linh cảm, Tiểu Viễn thật sự phải đi về… có thể nuôi nó nhiều năm như vậy, một đứa trẻ đáng yêu trong sáng như thế, làm sao mà tôi đành lòng được?

Ôn Nghiên và Bùi Tịch Dịch quây quanh Tiểu Viễn.

Bùi Tịch Dịch lấy ra mô hình người máy đã làm được một nửa đặt ở đầu giường, giống như nó làm để tặng quà sinh nhật 12 tuổi cho Tiểu Viễn.

Ôn Nghiên mua mấy loại bánh mà Tiểu Viễn thích nhất.

Lại chỉ cảm thấy đắng chát.

Tựa như chúng nó cũng đang nghĩ đến việc gì đó, há to miệng chẳng nói nên lời.

“Mẹ, mẹ đang gọi con sao?” Tiểu Viễn mơ màng nói một câu.

“Mẹ ở đây.” Tôi vội nắm c.h.ặ.t t.a.y thằng bé.

Tiểu Viễn cố gắng mở to mắt, nhếch miệng cười một cái: “Mẹ, con nghe được mẹ đang gọi con, bà ấy rất gấp…”

Tôi hiểu, mẹ trong miệng nó là tôi của tương lai.

“Mẹ, con muốn về nhà.”

Tôi nhắm mắt, ép buộc mình đối diện với sự thật: “Được, mẹ dẫn con về nhà.

Bố bực bội gãy đầu một cái: “Cuối cùng là Tiểu Viễn xảy ra chuyện gì vậy? Tại sao nó còn chưa hạ sốt.”

Mẹ im lặng, ngay lập tức, bà đau lòng nói: “Ở thế giới này, cách ngày Tiểu Viễn sinh ra chỉ còn 1 năm lẻ 1 tháng, bỏ đi thời gian Từ Từ hoài t.h.a.i 10 tháng thì chỉ còn lại 3 tháng.”

Bố ngạc nhiên ngẩng đầu.

“Bố, mẹ, ông ngoại, bà ngoại, dì, cậu.” Tiểu Viển cố sức muốn rời giường, Tạ Côn Ngọc đỡ nó ngồi dậy.

Tiểu Viễn lưu luyến nhìn từng người, sau đó kiên quyết nói: “Lần này con phải đi thật rồi.”

Mọi người chế.t lặng nhìn nó.

Tôi im lặng rơi nước mắt.

Tiểu Viễn xoa xoa mặt tôi: “Mẹ đừng khóc, mẹ có thể sinh con mà. Đứa trẻ đầu tiên của mẹ chắc chắn sẽ là con.”

Tôi nghe được tiếng Ôn Nghiên hốt hoảng.

Chỉ thấy cánh tay Tiểu Viễn từ từ hóa thành ánh sáng, biến mất trong không khí, ngay sau đó đến hai chân rồi đến bụng và n.g.ự.c.

Cuối cùng chỉ còn lại một chiếc giường trống trơn.

Tôi sờ mặt mới phát hiện ra đã lạnh buốt.

Tạ Côn Ngọc ôm lấy bờ vai tôi an ủi: “Từ Từ, đừng đau buồn, Tiểu Viễn không muốn nhìn thấy em khóc đâu.”

Tuy rằng Tiểu Viễn nói đứa trẻ đầu tiên của tôi và Tạ Côn Ngọc sẽ là nó.

Nhưng tôi vẫn cẩn thận căn cứ vào sinh nhật Tiểu Viễn, lựa chọn mấy ngày có khả năng thụ t.h.a.i nhất lôi kéo Tạ Côn Ngọc cùng nhau vui vẻ.

Sau đó Tạ Côn Ngọc thấy trên bàn bày rau hẹ trứng tráng, canh cẩu kỷ thịt kê, canh vịt đông trùng hạ thảo…

Tạ Côn Ngọc: “...”

Tôi lại phát hiện ban đêm anh càng thêm dũng mãnh.

Suýt chút nữa tôi đã ngất đi, mấy món đồ bổ này có hiệu quả tốt như vậy thật à?

Không bao lâu tôi có thai.

Tôi vui đến phát khóc.

Nhưng từ lúc m.a.n.g t.h.a.i cho đến trước khi sinh, tôi thường xuyên nghi ngờ đứa bé này không phải Tiểu Viễn.

Bởi vì t.h.a.i nhi quá an tĩnh.

Nếu không phải bệnh viện kiểm tra nói t.h.a.i nhi rất khỏe mạnh, tôi còn cho là con mình đã xảy ra chuyện.

Tôi không nhin được hỏi Tạ Côn Ngọc: “Nó có phải Tiểu Viễn không anh? Em nhớ Tiểu Viễn tuy rằng cho hơi thẹn thùng nhưng vẫn là một đứa bé hoạt bát hiếu động.”

Tạ Côn Ngọc hỏi lại tôi: “Nếu như nó không phải Tiểu Viễn thì em có thương nó không??

Tôi thốt lên: “Tất nhiên là thương rồi.”

Tiểu Viễn là con của tôi nhưng đứa trẻ trong bụng cũng là con tôi. Nếu đúng thật không phải Tiểu Viễn, tuy là sẽ thất vọng nhưng tôi vẫn yêu thương nó như cũ.

Tạ Côn Ngọc sờ lên tóc tôi, anh mắt chan chứa yêu thương: “Vậy em còn lo lắng gì nữa? Cho dù đứa trẻ không phải Tiểu Viễn thì Tiểu Viễn cũng đã từng hiện diện rõ ràng trong cuộc đời của hai ta. Chúng ta luôn luôn yêu thương con, luôn luôn nhớ đến con. Còn đứa bé này không phải thế thân của ai cả, nó chỉ là chính nó thôi.”

Đứa trẻ ra đời

Ôn Nghiên nhìn đứa trẻ nhỏ còn đỏ hỏn, nhíu mày: “Đây là Tiểu Viễn sao?”

Bùi Tịch Dịch suy nghĩ một lát nói: “Chờ nó lớn thêm một chút nữa mới biết được. Nếu khuôn mặt khá giống chị nhưng lại có mắt thụy phượng của anh rể thì đúng rồi.”

Đứa trẻ trưởng thành rất nhanh, mỗi ngày sẽ thấy nó lớn không ít.

Tôi hồi hộp lại có phần chờ mong.

Nhìn thấy mặt bé con giống tôi như đúc nhưng lại có đôi mắt thụy phượng của Tạ Côn Ngọc, giống với dáng vẻ của Tiểu Viễn.

Tạ Côn Ngọc cầm lục lạc trêu đùa con trai, dịu dàng cười nói: “Bạn nhỏ à, gọi bố đi con.”

Bé con mở to đôi mắt thụy phượng vô tôi, y y nha nha đưa tay nắm lấy ngón út của Tạ Côn Ngọc.

Ở lễ chọn đồ vật đoán tương lai.

Lần đầu tiên con trai nhìn thấy nhìn món đồ sặc sỡ, dưới cái nhìn đầy sự mong chờ của mọi người đầu tiên nó cầm khóa trường mệnh của tôi đưa cho tiểu Viễn, sau đó đến quyển sách tranh mà Tạ Côn Ngọc đọc lúc ngủ. Tiếp theo lại lấy cốc khắc chữ của bố cho Tiểu Viễn, sau đó đến con gấu bông Doraemon mẹ tôi đưa cho nó. Cuối cùng cầm người máy mô hình đã hoàn chỉnh của Bùi Tịch Dịch và bánh nướng của Ôn Nghiên.

Cả nhà xôn xao.

Mọi người đều kích động muốn nhìn kỹ thằng bé.

Bạn nhỏ nháy nhát mắt với chúng tôi, đôi mắt phượng xinh đẹp long lanh và thanh tịnh, bé nói ra câu đầu tiên từ khi mới sinh cho đến nay: “Bố mẹ, ông ngoại bà ngoại, cậu, dì, con là Tiểu Viễn.”

Chương 8 - Bố Tôi Có Con Rơi, Mẹ Tôi Có Con Rơi, Tôi Cũng Có Con Rơi!!?? - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia