“Còn người bố dượng rẻ tiền của tôi, vì muốn tiếp tục sống bám một cách thoải mái nên giả vờ mù, chuyện gì cũng nhắm một mắt mở một mắt, một người bị cắm sừng như ông ta đúng là vô cùng xứng đôi với bà.”

“Mày, tao đ.á.n.h c.h.ế.t con ranh này!”

Mẹ lảo đảo lùi về phía sau, sắc mặt trắng bệch, hai mắt mở lớn kinh ngạc nhìn tôi.

Dì tức giận lao tới định đ.á.n.h, nhưng nhanh ch.óng bị đám họ hàng và hàng xóm giữ lại.

Mẹ khóc đến mức gần như không thở nổi, giọng nói tràn đầy đau khổ.

“Linh Linh, mẹ vất vả gây dựng sự nghiệp ở bên ngoài chẳng phải cũng là vì hai chị em con sao, con vu khống mẹ như vậy thật sự khiến mẹ quá đau lòng.”

“Cho dù mẹ không ở bên cạnh con thì chẳng phải con vẫn bình an lớn lên đến bây giờ sao, con không thể thông cảm cho mẹ dù chỉ một chút hay sao?”

Tôi cười lạnh, bình thản hỏi ngược lại.

“Thông cảm sao, tôi nên thông cảm vì bà đưa con trai ra nước ngoài du học, trong khi tôi phải đi cầu xin khắp nơi chỉ để gom đủ học phí đại học à?”

“Hay tôi nên thông cảm vì bà cho em trai tôi hai triệu tệ để đầu tư, sau khi nó làm ăn thua lỗ lại lập tức lấy thêm một triệu tệ giải quyết hậu quả, còn tôi thì phải mặc bộ đồ thú bông giữa những ngày nóng nhất mùa hè, đứng dưới nắng phát tờ rơi để kiếm tiền sinh hoạt?”

“Hay tôi nên thông cảm vì bà có chồng con ở bên cạnh, ngày ngày sống trong căn nhà ấm áp, còn tôi khi còn nhỏ từng suýt c.h.ế.t vì viêm phổi và sốt cao?”

“Bà nói thử xem, rốt cuộc tôi phải thông cảm cho bà ở điểm nào?”

Lúc này mẹ đã chẳng còn tâm trí tiếp tục giả vờ đau lòng, bà dường như vừa nhận ra điều gì đó, lập tức kinh ngạc nhìn tôi.

“Mày… Linh Linh, làm sao mày biết được những chuyện này?”

“Tôi biết bằng cách nào sao?”

Tôi không chớp mắt nhìn người mẹ đứng trước mặt mình.

Bà cố ý để lộ mái tóc bạc trên đỉnh đầu, nhưng khuôn mặt được chăm sóc cẩn thận ấy lại chẳng tìm thấy nổi một nếp nhăn nhỏ.

Bà khoác lên người một bộ quần áo cũ kỹ, thế nhưng mùi nước hoa sang trọng thoang thoảng tỏa ra từ cơ thể dường như đã ngấm sâu vào tận làn da.

Lưng bà thẳng tắp, chiếc cổ trắng nõn và thon dài, đôi bàn tay mảnh mai mềm mại, hoàn toàn không giống dáng vẻ của một nữ công nhân quanh năm làm việc trong nhà máy.

Bởi vì bà không phải công nhân, bà mới chính là chủ nhân của nhà máy ấy.

“Thật trùng hợp, trường đại học của tôi cũng nằm tại Hồ Thành, năm con trai bà bắt đầu học năm nhất thì tôi vừa lên năm ba.”

“Lần đầu tiên tôi nhìn thấy bà là vào ngày thức ăn trong nhà ăn của trường xảy ra vấn đề, tất cả sinh viên từng ăn tại quầy đó đều bị ngộ độc thực phẩm, vừa khéo tôi và con trai bà cũng nằm trong số ấy.”

“Những sinh viên khác đều có cha mẹ lập tức tới trường đưa đến bệnh viện, chỉ riêng tôi phải chen chúc một mình trên xe buýt để tự đi khám.”

“Trong bệnh viện, tôi nhìn thấy bà điên cuồng lao vào bên trong, mẹ à, bà có biết lúc đó tôi đã nghĩ gì không, tôi còn ngây thơ cho rằng bà đến tìm tôi…”

“Nhưng bà lại đi cùng một người đàn ông khác, cả hai lao thẳng về phía con trai bà.”

“Bà ôm nó vào lòng như ôm một món báu vật, đau lòng đến mức nước mắt không ngừng rơi, vừa trách nó không nên vì tiết kiệm tiền mà ăn trong nhà ăn, vừa nói từ nay sẽ để người giúp việc trong nhà mang cơm tới tận trường.”

“Bà không biết rằng ngay lúc ấy, vì không đủ tiền thanh toán viện phí, tôi thậm chí đã từng cân nhắc đến chuyện bán m.á.u…”

“Bà chăm sóc con trai mình chu đáo đến vậy, sao có thể nói bà không phải một người mẹ tốt chứ?”

“Linh Linh, Linh Linh của bác…” Nước mắt bác Từ lập tức tuôn xuống, bàn tay nắm lấy tay tôi run rẩy dữ dội.

“Tại sao cháu không nói với bác, dù có khó khăn đến đâu bác cũng nhất định nghĩ cách gửi tiền cho cháu.”

Bác Từ vừa đau lòng vừa hối hận, liên tục dùng tay đ.ấ.m vào n.g.ự.c mình.

“Không, bác Từ, đây hoàn toàn không phải lỗi của bác.” Tôi nhẹ nhàng ngăn ông lại, sau đó lạnh lùng nhìn người mẹ đang im lặng.

“Người có lỗi là bà ấy, một người hoàn toàn không xứng đáng làm mẹ.”

“Kể từ sau ngày hôm đó, tôi đã âm thầm chú ý đến mọi động tĩnh của con trai bà.”

“Không ngờ bà lại bất cẩn đến mức ngay cả bao lì xì cũng có thể cầm nhầm.”

Tôi nhặt đôi giày thể thao hàng giả lên, sau đó ném thẳng xuống chân bà.

“Mang theo đồ của bà cùng đôi giày rách nát này, cút về nhà tìm chồng và con trai của bà đi!”

“Ngôi nhà này không chào đón bà.”

“Cho dù sự việc đúng là như vậy, chẳng lẽ đó đã đủ trở thành lý do để con không chịu chấp nhận mẹ sao?”

“Bất kể mẹ từng làm điều gì, trong lòng mẹ vẫn luôn yêu con, chẳng lẽ chỉ riêng tình yêu ấy vẫn chưa đủ hay sao?”

Mẹ hoàn toàn lạnh mặt, nhìn tôi bằng ánh mắt đầy bất mãn.

“Nếu con thật sự cảm thấy ấm ức thì cứ cầm năm trăm nghìn tệ này trước đi, bây giờ con đã giành mất năm trăm nghìn tệ của em trai mình rồi, chắc đã hài lòng rồi chứ?”

Mọi người trong phòng bị hai bộ mặt hoàn toàn khác biệt của mẹ làm cho kinh ngạc, nhất thời chẳng ai có thể nói nên lời.

Tôi nhìn khuôn mặt đầy vẻ đương nhiên của bà, bỗng cảm thấy người phụ nữ này còn buồn cười hơn cả tiết mục hài trong chương trình đón giao thừa.

Cuối cùng tôi không thể nhịn thêm, bật cười thành tiếng, cười đến mức phải gập cả người xuống, ngay cả nước mắt cũng trào ra.

“Ha ha, ha ha ha…”

6 - Bỏ Tôi Gần 20 Năm, Cuối Cùng Lại Quay Về Âm Mưu Cướp Suất Nghiên Cứu Viên Cho Con Trai Cưng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia