Ngày hôm sau huấn luyện quân sự, 'người bạn thân' (đèn đỏ) của tôi lại không hề nể mặt mà ghé thăm sớm.
Dưới cái nắng như đổ lửa, tôi ôm bụng đứng trong hàng, đau đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Mãi mới chịu đựng được đến giờ nghỉ, tôi lờ đờ đi đến dưới tán cây, vừa định ngồi xổm xuống để nghỉ một chút.
Một ly nước dưa hấu mát lạnh còn đọng hơi nước đã được đưa tới trước mặt tôi.
Tôi nhìn theo cánh tay thon dài gân guốc đó lên phía trên, là Lục Vị.
Cậu ấy chạy đến mức trán lấm tấm mồ hôi, n.g.ự.c phập phồng.
Cậu ấy đưa ly nước dưa hấu tỏa hơi lạnh về phía tôi.
"Mua cho cậu đấy."
Tôi nhìn những hạt sương lạnh ngưng tụ trên thành ly, cảm thấy cơn đau quặn trong bụng càng dữ dội hơn.
Tôi yếu ớt đẩy tay cậu ấy ra: "Tôi không uống."
Lục Vị ngẩn người: "Là vì Thẩm Sương sao?"
Vừa nghe thấy cái tên này, tâm trạng vốn đã khó chịu của tôi bỗng bùng lên cơn giận: "Tôi bảo là không uống!"
Tôi cao giọng, ôm bụng quay người đi, ngay cả một ánh mắt cũng không muốn nhìn cậu ấy.
Lục Vị đứng đó, tay vẫn cầm ly nước dưa hấu, hoàn toàn rơi vào trạng thái nghi ngờ bản thân.
Cậu ấy lập tức lấy điện thoại ra nhắn tin cho Trình Gia: [Cô ấy đến ly nước dưa hấu tôi mua cũng không uống, cũng không nghe tôi giải thích, nhìn tôi như thể muốn g.i.ế.c người vậy, phải làm sao đây?]
Trình Gia rep lại ngay lập tức: [Đồ ngốc! Có khi hôm nay cô ấy không muốn uống nước dưa hấu thôi thì sao?]
[Nghe tôi, anh đi mua hết tất cả các loại đồ uống ở tiệm trà sữa, để cô ấy chọn!]
Lục Vị cảm thấy có lý, quay người chạy như bay về phía con phố phía sau trường.
Buổi chiều kết thúc huấn luyện, tôi lê cái thân tàn ma dại.
Vừa mới có chút thời gian để thở, mấy anh shipper chạy xe máy điện đồng loạt đỗ xịch lại bên cạnh tôi.
"Ai là bạn Khương Tuế Tuế? Đồ uống của bạn đến rồi!"
Dưới ánh mắt kinh ngạc của hàng chục người, các shipper khiêng xuống trọn vẹn bốn thùng xốp lớn.
Tôi đứng đó ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
"Bạn ơi, đây là 43 ly đồ uống bạn đặt, phiền bạn kiểm tra lại ạ."
Tôi cúi đầu nhìn xuống.
Nào là chanh giã tay, sữa đậu xanh mát lạnh, chè xoài bưởi thêm đá, thậm chí còn có cả trà ô long ướp lạnh...
43 ly, ly nào cũng đầy đá, đủ màu sắc bày la liệt dưới đất.
Trên đó còn dán một tờ giấy ghi chú vô cùng nổi bật: [Gửi bạn Khương Tuế Tuế! Lục Vị.]
Đám bạn cùng phòng ở bên cạnh phát ra những tiếng "Wow" đầy phấn khích.
Còn tôi, đứng trước đống đồ uống tỏa hơi lạnh buốt giá đó.
Cảm nhận cơn đau đang cuộn trào trong bụng, chỉ thấy một nỗi nghẹn lòng khó tả.
Vốn dĩ đang khó chịu vì ngày đèn đỏ, tôi tức đến run cả tay, liền lấy điện thoại ra.
Kéo cậu ấy ra khỏi danh sách chặn, rồi gõ một dòng tin nhắn xối xả: [Lục Vị, cậu muốn mưu sát tôi thì nói thẳng!]
Gửi xong, tôi lại chặn cậu ấy lần nữa.
Để lại Lục Vị trong ký túc xá nam đang bàng hoàng nhìn dấu chấm than đỏ ch.ót trên màn hình.
Liên tiếp gặp thất bại, Lục Vị hoàn toàn suy sụp.
Trình Gia nhìn dáng vẻ c.h.ế.t lặng đó của cậu ấy, tức giận đập bàn: "Đồ uống không xong, thì phải dùng tuyệt chiêu chứ! Anh Vị, tin tôi đi, trên thế giới này, không cô gái nào có thể từ chối hoa đâu!"
"Hoa?"
"Đúng! Tặng hoa hồng! 999 đóa! Gửi thẳng xuống dưới ký túc xá của cô ấy, dùng tiền và sự lãng mạn đập cho cô ấy choáng váng luôn!"
Thế là, sáng sớm ngày thứ ba, tôi vừa vệ sinh cá nhân xong định ra ngoài thì bị giọng oanh vàng của cô quản lý ký túc xá gọi xuống.
"Khương Tuế Tuế phòng 302! Có chuyển phát nhanh của em này!"
Tôi ngơ ngác đi xuống tầng.
Vừa đến sảnh tầng một, tôi đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho choáng váng.
Một bó hoa hồng hình trái tim khổng lồ, cao gần bằng một người đang nằm chễm chệ chặn ngay cửa ký túc xá.
Những đóa hoa hồng đỏ thắm trông vô cùng diễm lệ, tỏa ra mùi hương nồng đậm đến mức hơi khó chịu.
Xung quanh là cả đám nữ sinh đang vây quanh xem náo nhiệt, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ.
Tôi chỉ thấy tối sầm mặt mũi.
Bởi vì, tôi bị viêm mũi dị ứng nặng, đặc biệt là dị ứng với phấn hoa.
"Hắt... hắt xì!"
Ngay sau đó, mũi tôi bắt đầu ngứa điên cuồng, nước mắt không thể kiểm soát được mà trào ra.
"Tuế Tuế, cái này cũng quá lãng mạn rồi!"
Bạn cùng phòng ở bên cạnh hào hứng huých tay tôi.
"Lãng mạn cái đầu... hắt xì! Cứu... hắt xì!"
Tôi ôm lấy mũi, nước mắt chảy ròng ròng.
Đến cả một câu nói t.ử tế cũng không thốt nên lời.
Mà lúc này, Trình Gia đang trốn sau bụi cây không xa để "quan sát bí mật" đang đầy phấn khích gửi tin nhắn thoại cho Lục Vị.
[Anh Vị! Thành công rồi! Khương Tuế Tuế nhìn thấy hoa, cảm động đến mức ngồi thụp xuống đất khóc nức nở luôn rồi! Đến mức nói cũng không ra hơi luôn! Nước mắt cứ chảy không ngừng kìa!]
Lục Vị vẫn đang đợi tin trong ký túc xá, nghe vậy liền bật dậy khỏi giường.
Cậu ấy lập tức mở WeChat ra.
Đêm qua sau khi biết tin Khương Tuế Tuế lại chặn mình, cậu ấy đã dùng một tài khoản phụ đăng ký mới để thêm bạn với cô, giả làm cán bộ câu lạc bộ.
[Khương Tuế Tuế, cậu có thích hoa này không? Tôi là Lục Vị đây.]
Nửa giờ sau, tại phòng truyền dịch bệnh viện trường.
Tôi tựa lưng vào ghế với vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc, tay trái đang cắm dịch chống dị ứng, tay phải cầm giấy ăn lau mũi tới tấp.
Đúng lúc này, điện thoại rung lên một cái.
Tôi nhìn những lời lẽ đầy tính khiêu khích phía trên, nắm c.h.ặ.t t.a.y lại.
Trong đầu tôi chợt lóe lên tiết học tự chọn môn thể d.ụ.c vào chiều mai.
Tôi đã chọn môn Taekwondo, và Lục Vị cũng đăng ký lớp này, cậu ấy còn chẳng biết là tôi cũng có chút võ nghệ phòng thân.
Tôi hít một hơi thật sâu, nghiến răng nghiến lợi trả lời: [Chiều mai gặp ở lớp Taekwondo.]
Phía bên kia trong ký túc xá nam.
Lục Vị nhìn dòng phản hồi trên màn hình điện thoại, khóe miệng nhếch lên không ngừng.
Cô ấy chịu gặp mình rồi!
Cô ấy không những chịu gặp, còn chủ động hẹn địa điểm nữa!
Điều này có nghĩa là gì?
Có nghĩa là chiến thuật của Trình Gia đã đạt được chiến thắng vang dội!
Lục Vị ôm điện thoại, xoay người trong ký túc xá như một con quay.
Sau đó, cậu ấy mở khung chat với Trình Gia, tiếng 'ting' một cái, chuyển thẳng 3000 tệ.
[Thành công rồi, đây là phần thưởng cho quân sư.]
Trình Gia nhận tiền trong một nốt nhạc, cúi đầu khúm núm chín mươi độ, cười toe toét: [Được rồi! Cảm ơn đại ca! Chúc đại ca và chị dâu trăm năm hạnh phúc!]
Tâm trạng của Lục Vị vui sướng đến cực điểm.
Cậu ấy đi tới bàn học của mình, mở ngăn kéo có khóa ở tầng dưới cùng ra.
Trong ngăn kéo chỉ có một xấp giấy nháp đã ố vàng, thậm chí còn hơi quăn mép.
Đó là trong ba năm cấp ba, cứ mỗi lần cậu ấy vờ 'quên mang' giấy nháp là Khương Tuế Tuế lại xé từ vở của mình đưa cho cậu.
Trên cạnh mỗi tờ giấy vẫn còn lưu lại vết xé của cô.
Lục Vị vươn tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua xấp giấy nháp đó.
Cậu ấy rủ mắt xuống, ánh mắt sau cặp kính gọng vàng dịu dàng đến mức như sắp tan chảy.