Hà Miểu nhìn tôi thật lâu sau đó, cô quay đầu đi, lặng lẽ lau nước mắt. Tôi mất hơn năm tháng mới miễn cưỡng trở lại cuộc sống bình thường. Bạn bè đều cho rằng tôi đã hồi phục. Nhưng chỉ có tôi biết, mình giống như một con chuột sống dưới cống ngầm tối tăm, lén lút dõi theo từng động thái của họ trên mạng xã hội. Họ cùng nhau đi du lịch, cùng nhau đón lễ, anh tạo ra đủ loại bất ngờ lãng mạn dành cho cô ấy. Hai người thường xuyên đăng những đoạn video, những tấm ảnh ngọt ngào.

Còn trong ba năm đầu tiên yêu nhau, tôi và Tống Đại Nghiên thậm chí còn không có nổi một tấm ảnh chụp chung. Anh không thích cười mà trong những bức ảnh chụp cùng Cố San San, anh cũng chẳng cười nhưng bầu không khí giữa họ lại vô cùng dịu dàng. Trong ảnh, Tống Đại Nghiên không còn vẻ lạnh nhạt và hờ hững như khi ở bên tôi. Anh cúi đầu nhìn cô gái bên cạnh bằng ánh mắt dịu dàng đến mức khiến người khác phải ghen tị. Đó là sự dịu dàng mà tôi chưa từng nhận được. Điều thật sự khiến tôi sụp đổ…là một bài đăng trên Weibo của Cố San San. 

Cô ta đăng hai bức ảnh. Bức đầu tiên là ảnh chụp màn hình đoạn trò chuyện WeChat. Đó là những tin nhắn dài mà tôi đã gửi cho Tống Đại Nghiên sau khi chia tay, cầu xin anh quay lại. Từng câu chữ, từng dấu chấm câu tất cả đều phơi bày sự hèn mọn và việc tôi đã chà đạp lên lòng tự trọng của chính mình như thế nào. Bức ảnh thứ hai…là ảnh Tống Đại Nghiên cúi đầu bóc tôm cho cô ta. Dòng trạng thái phía dưới viết:

"Hahaha, thì ra đây cũng là người mà những cô gái khác coi như báu vật."

Phía sau còn kèm theo một biểu tượng cảm xúc đắc ý. Thế giới của tôi sụp đổ ngay trong khoảnh khắc ấy. Tôi từng nghĩ mình sẽ c.h.ế.t nhưng cuối cùng, tôi vẫn sống sót. Sau đó, tôi một mình đi Maroc. Trong chuyến hành trình băng qua sa mạc Sahara, tôi suýt bị chôn vùi giữa những đụn cát đỏ cam kéo dài bất tận. Nhưng cuối cùng…tôi vẫn quay trở về. Tôi trở lại với nhịp sống trước kia, ngủ nghỉ bình thường, giao tiếp bình thường, làm việc bình thường. Thỉnh thoảng có người nhắc đến Tống Đại Nghiên, tôi cũng chỉ cười nhạt cho qua.

Cho đến khi…Tống Đại Nghiên và Cố San San lại chia tay. Tính cách của hai người họ vốn không thích hợp để duy trì một mối quan hệ lâu dài. Một người quá lạnh lùng và hờ hững, một người lại quá kiêu ngạo và mạnh mẽ. Khi xảy ra mâu thuẫn, chẳng ai chịu cúi đầu hay nhường nhịn đối phương. Giống như lời bài hát của Lâm Hựu Gia: "Anh và cô ấy cuối cùng đều không đạt được điều mình mong muốn." Chỉ mới nửa năm mối quan hệ ấy đã bắt đầu rạn nứt. Mà tình yêu của tôi…lại chưa từng thay đổi. Ngay cả bản thân tôi cũng phải khâm phục chính mình. Vì vậy, vào ngày thứ hai mươi tám sau khi anh chia tay với Cố San San, tôi đã chủ động nhắn tin cho Tống Đại Nghiên:

- Anh có muốn đi uống gì đó không?

Anh đồng ý. Sau đó…chúng tôi quay lại với nhau. Quyết định ấy khiến tất cả bạn bè tôi đều c.h.ế.t lặng. Hà Miểu tức đến phát điên. Cô ấy chỉ thẳng vào mặt tôi, gào lên bắt tôi tỉnh táo lại. Thậm chí còn dọa tuyệt giao để khiến tôi sáng mắt ra. Nhưng tôi chẳng còn cách nào khác. Tôi cố giữ vẻ bình tĩnh nhưng trái tim mình thì không thể kiểm soát nổi. Nhìn Hà Miểu tức giận đến mức đ.ấ.m n.g.ự.c giậm chân, tôi bình thản nói:

- Nếu có thể, tớ cũng muốn tự mổ trái tim mình ra. Tớ biết như vậy là không đáng. Nhưng Hà Miểu à…tớ thật sự không thể khống chế bản thân mình. Tớ biết mình đã hèn mọn đến tận cùng. Nhưng khi Tống Đại Nghiên quay lại…tớ thật sự rất vui. Vui đến mức không thể diễn tả được.

Mãi đến khi Hà Miểu bước tới, lấy khăn giấy lau nước mắt trên mặt tôi…tôi mới nhận ra mình đã khóc đến mất kiểm soát từ lúc nào. Ai mà không muốn trở thành một người mạnh mẽ và dứt khoát? Ai mà không muốn chiếm thế thượng phong trong tình yêu, kiêu ngạo nhìn xuống sự chân thành của người khác? Ai lại muốn nâng trái tim đã bị giẫm đạp không biết bao nhiêu lần lên, rồi một lần nữa đưa cho người ấy, để lại tiếp tục bị giẫm nát?

Tôi cũng không muốn nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác. Thật sự…tôi không còn lựa chọn nào khác nữa. Chỉ cần còn một tia hy vọng được ở bên cạnh anh tôi có thể bỏ qua tất cả mọi thứ khác. Chỉ cần trái tim này còn đập…tôi sẽ chẳng còn cách nào khác. Nhưng tôi thật sự chưa từng tưởng tượng…sẽ có một ngày, tình cảm của tôi dành cho Tống Đại Nghiên ngừng đập trước cả khi trái tim tôi ngừng đập. Tôi không biết, thậm chí tôi còn không biết nó bắt đầu từ khi nào nhưng tôi đã không còn yêu anh nữa. Thật ra, mấy năm gần đây anh đối xử với tôi rất tốt. Ngay cả Hà Miểu đôi lúc cũng nhìn tôi rồi thở dài:

- May mà chúng ta đã vượt qua được quãng thời gian khó khăn đó. Bây giờ Tống Đại Nghiên đúng là mẫu đàn ông độc thân hoàn hảo. Vừa giàu có, vừa đẹp trai, lại chẳng bao giờ dây dưa với phụ nữ khác. Đúng là vận đen chuyển thành vận đỏ.

Tôi chỉ cười nhạt, không nói gì. Ban đầu, tôi chỉ cho rằng mình đang trải qua giai đoạn kiệt sức, có lẽ chỉ là vấn đề cảm xúc nhất thời, rồi mọi thứ sẽ ổn thôi. Tôi nhìn thấy sự cẩn trọng và kiềm chế gần như đến cực hạn trong con người Tống Đại Nghiên. Có lẽ ngoài Cố San San ra, cả đời này anh chưa từng bao dung với ai như vậy. Nhưng mỗi lần nhìn thấy anh, tôi lại cảm thấy khó chịu. Trạng thái ấy kéo dài rất lâu.

5 - Bốn Năm Để Bản Thân Buông Bỏ Được Anh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia