Sau khi Vương Hi rời đi căn nhà bỗng trở nên yên tĩnh đến đáng sợ. Tống Đại Nghiên đứng trong phòng khách rất lâu. Chiếc vali màu trắng của cô đã biến mất. Đôi dép bông hình con thỏ cô thường đi cũng không còn ở cửa. Cốc nước cô hay dùng, chiếc khăn quàng cổ cô tiện tay vắt trên sofa, cả chậu cây nhỏ đặt cạnh cửa sổ…mọi thứ vẫn còn, chỉ có người là không còn. Anh đột nhiên cảm thấy căn nhà này lớn đến mức trống rỗng. Giống như chỉ trong một đêm, tất cả hơi ấm đều bị ai đó lấy đi. Anh gọi điện không ai bắt máy. Lại gọi vẫn không ai bắt máy. Đến cuộc thứ mười, anh mới nhận ra. Lần này…cô thật sự không định dỗ dành anh nữa. Buổi sáng hôm sau anh lái xe đến công ty của cô. Ngồi trong xe từ chín giờ sáng đến mười hai giờ trưa nhưng không nhìn thấy bóng dáng cô. Lúc ấy anh mới biết cô đã xin nghỉ phép. Anh lại gọi cho Hà Miểu. Vừa nghe thấy giọng anh, Hà Miểu đã nổi giận.
- Anh còn gọi cho tôi làm gì?
- Vương Hi đâu?
- C.h.ế.t rồi.
Bàn tay cầm điện thoại của anh cứng đờ. Một lúc lâu sau Hà Miểu mới lạnh lùng nói:
- Đối với cô ấy, anh c.h.ế.t rồi.
Tút…
Điện thoại bị cúp. Lần đầu tiên. Tống Đại Nghiên cảm thấy hoảng sợ. Anh bắt đầu mất ngủ. Ban ngày đi làm, ban đêm ngồi trong phòng khách, thỉnh thoảng nhìn đồng hồ. Theo thói quen mười giờ tối, anh sẽ nhắn tin hỏi cô đã về nhà chưa. Mười một giờ, anh sẽ thúc giục cô đi ngủ. Nhưng bây giờ…không còn ai để nhắn nữa. Có lần anh cầm điện thoại rất lâu cuối cùng vẫn gửi một câu:
"Em ăn cơm chưa?"
Bên kia hiện lên một dấu chấm than đỏ. Anh ngẩn người. Đến lúc ấy mới nhớ ra mình đã bị kéo vào danh sách đen. Ngày thứ bảy sau khi chia tay. Anh lần đầu tiên vào tài khoản mạng xã hội của Vương Hi. Trước đây anh chưa từng xem bởi vì không cần thiết, cô luôn ở bên cạnh anh. Nhưng bây giờ…anh muốn biết cô đang làm gì, muốn biết cô có ổn không. Bài đăng mới nhất là ba ngày trước. Một bức ảnh cực quang rực sáng giữa bầu trời tối đen. Phía dưới chỉ có một câu ngắn:
"Phong cảnh ở đây rất đẹp."
Không có ảnh của cô, không có định vị cụ thể nhưng anh biết. Đó là Iceland, nơi cô cũng đã từng nhắc đến với anh. Anh nhìn tấm ảnh rất lâu sau đó nhấn thích lại vội vàng bỏ thích giống như một tên trộm sợ bị phát hiện. Từ ngày đó anh bắt đầu có một thói quen. Mỗi sáng thức dậy việc đầu tiên là mở mạng xã hội của cô. Mỗi tối trước khi đi ngủ việc cuối cùng cũng là mở mạng xã hội của cô. Có hôm cô đăng ảnh bình minh, có hôm là một cốc cà phê, có hôm chỉ là bầu trời. Thậm chí có ngày…chỉ đăng một bài hát. Anh nhìn tất cả nhưng không dám để lại bất kỳ bình luận nào. Bởi vì anh biết cô sẽ không trả lời.
…
Một tháng sau cô đăng ảnh biển. Anh lập tức tìm kiếm chuyến bay. Ngày hôm sau đã bay sang đó. Đến nơi anh đứng bên bờ biển suốt một buổi chiều. Biển rất đẹp nhưng không có Vương Hi. Mãi đến khi trời tối anh mới nhìn thấy bình luận cô trả lời một người bạn trong bài đăng ý của cô "Ảnh cũ." Anh nhìn hai chữ ấy đột nhiên bật cười. Cười đến đỏ cả mắt. Anh giống như một kẻ ngốc. Chỉ vì một bức ảnh mà chạy hơn nghìn cây số. Hai tháng sau cô đăng một bàn đồ ăn Nhật. Anh lại đi. Lần này anh tìm được quán ăn, ngồi đúng vị trí cô từng ngồi, gọi đúng món cô từng gọi. Ông chủ hỏi:
- Không đi cùng bạn gái à?
Anh im lặng rất lâu mới cười khổ:
- Không, tôi đến muộn rồi.
Ba tháng, bốn tháng, nửa năm.Tống Đại Nghiên gần như đã đi qua tất cả những nơi Vương Hi từng đăng. Có nơi anh đến đúng lúc, có nơi cô đã rời đi từ lâu. Cũng có nơi…chỉ là ảnh cũ nhưng anh vẫn đi. Bởi vì ngoài cách đó ra anh không biết phải làm thế nào để cảm thấy mình vẫn còn liên quan đến cuộc sống của cô. Đêm giao thừa bạn bè kéo anh ra ngoài uống rượu. Một người say khướt hỏi:
- Mẹ nó, rốt cuộc cậu thích cô ấy đến mức nào?
Anh nhìn màn hình điện thoại. Trong ảnh là bữa tối Vương Hi vừa đăng. Ánh nến, một góc bàn ăn, một chiếc bánh nhỏ. Chú thích chỉ có bốn chữ:
"Chúc mừng năm mới."
Anh nhìn rất lâu sau đó cười giọng khàn khàn nói.
- Tôi cũng không biết. Chỉ là… khi cô ấy ở bên cạnh, tôi chưa từng nghĩ sẽ có một ngày cô ấy không cần tôi nữa.
Anh uống cạn ly rượu, đột nhiên cảm thấy khó thở. Người bạn lại hỏi:
- Vậy cậu hối hận không?
Lần này anh không trả lời ngay. Qua rất lâu mới khẽ nói:
- Hối hận. Hối hận vì bốn năm trước đã làm cô ấy đau như vậy. Hối hận vì khi cô ấy còn yêu tôi, tôi không biết trân trọng. Hối hận vì đến khi cô ấy không còn yêu nữa…tôi mới bắt đầu học cách yêu cô ấy.
Một năm sau. Hà Miểu đăng một tấm ảnh. Ảnh chụp Vương Hi. Cô đứng giữa nắng, mái tóc dài bị gió thổi tung, trên mặt là nụ cười mà anh đã rất lâu không nhìn thấy. Bên dưới có người bình luận:
"Chị Hy có bạn trai chưa?"
Hà Miểu trả lời:
"Độc thân."
Chỉ hai chữ, Tống Đại Nghiên nhìn suốt cả đêm. Trong lòng bỗng nhen lên một tia hy vọng nhỏ bé, rất nhỏ nhưng vẫn còn. Anh mở khung trò chuyện với cô đ.á.n.h rất nhiều chữ lại xóa đi. Cuối cùng chỉ để lại một câu:
"Em sống tốt là được."
Nhưng tin nhắn ấy cuối cùng vẫn không được gửi đi. Bởi vì anh đột nhiên nhớ tới câu nói của cô ngày hôm đó.
"Em không còn yêu anh nữa."
Thì ra trên đời này có một loại trừng phạt. Không phải là người mình yêu rời đi. Mà là người ấy vẫn sống rất tốt, vẫn cười, vẫn ngắm phong cảnh, vẫn yêu cuộc sống. Chỉ là…cuộc sống ấy không còn cần đến mình nữa. Tống Đại Nghiên đặt điện thoại xuống. Ngẩng đầu nhìn màn đêm ngoài cửa sổ. Lần đầu tiên anh hiểu được. Năm đó khi Vương Hi đứng ở phía sau nhìn anh và Cố San San. Có lẽ…cô cũng đã cô đơn như thế này.