Để bảo vệ nó, và cũng để giữ cho bản thân không làm ra chuyện cầm thú, tôi đã cùng nó ước pháp tam chương.
Thế nhưng tôi không ngờ, chính mình lại làm nó hoảng sợ đến mức ấy.
Sau cái đêm sinh nhật năm đó, nó hoàn toàn bặt vô âm tín.
Số điện thoại, tài khoản mạng xã hội đều bị chặn, đến cả cu Vũ cũng chẳng biết nó đã đi đâu!
Tôi hoảng loạn thực sự.
Tôi đã đến gõ cửa nhà nó không biết bao nhiêu lần, để rồi khi bố mẹ nó ra mở cửa, tôi chỉ biết điên cuồng cầu xin hai bác cho tôi biết một sự thật.
"Y Y đi du học rồi. Trước khi đi, con bé kiên quyết dặn hai bác tuyệt đối không được nói cho cháu biết. Bác không biết giữa hai đứa đã xảy ra chuyện gì, nhưng bác nhìn cháu lớn lên từ nhỏ, bác hiểu cháu là người thế nào."
Mẹ nó thấy dáng vẻ t.h.ả.m hại của tôi lúc đó thì có lòng thương hại, liền khuyên nhủ:
"Bác nói cho cháu biết là để cháu yên tâm, chứ không phải để cháu đi tìm con bé. Chuyện gì nên làm, chuyện gì không nên, cháu cũng lớn rồi, tự trong lòng phải có chừng mực."
Tôi dập đầu hứa với hai bác, tuyệt đối sẽ không sang làm phiền đến cuộc sống của nó.
Về sau, tôi dùng một tài khoản phụ để theo dõi mạng xã hội của Tiêu Tiêu – bạn thân nó.
Sau một hồi lội ngược dòng tìm kiếm, tôi cũng mò ra được tài khoản của nó.
Hóa ra, nó đã đặt chân đến Edinburgh.
Tôi không dám làm phiền nó, nhưng nỗi nhớ nhung thì cứ cồn cào da diết.
Thế là tôi đã thuê một dì người trung đang ở bên đó đến chăm sóc cho nó, cũng là để tiện nghe ngóng tình hình của nó mỗi ngày.
Mỗi tuần, dì đều gửi về cho tôi những đoạn video và tin tức mới nhất của nó.
Nó sống rất tốt.
Theo yêu cầu của tôi, cứ cách một thời gian dì lại gửi về những món đồ cũ của nó, khi thì chiếc áo không dùng đến, lúc thì món phụ kiện bỏ quên trong góc, hay cả những bản vẽ phác thảo mà nó không ưng ý...
Tôi đem tất cả những thứ đó cất vào căn nhà mới mà tôi chuẩn bị cho hai đứa.
Tôi đặc biệt dặn dì không được giặt sạch mùi hương trên quần áo cũ, bởi đó là cách duy nhất giúp tôi cảm thấy mình đang ở gần nó nhất.
Tôi không phải là kẻ trộm, chính nó mới là kẻ cắp đã đ.á.n.h cắp trái tim tôi.
…
Vào buổi triển lãm tốt nghiệp của nó, tôi cải trang kín mít rồi bay sang Edinburgh.
Tôi âm thầm bảo trợ lý bỏ tiền mua lại bức "Người giấu sao", rồi từng bước một đi qua những con đường mà nó đã đi suốt bốn năm qua.
Từ phòng triển lãm đến trường học, rồi từ trường học về đến nhà.
Tôi bảo dì mở cửa cho mình vào, nâng niu sờ soạn từng món đồ của nó, nằm lên chiếc giường nó vẫn nằm, tham lam hít mùi hương đặc trưng thuộc về riêng nó.
Khắp không gian đều vương vấn hơi thở dịu nhẹ của người con gái tôi yêu.
Nó không cần phải biết tôi đã làm những việc này, và tôi nghĩ mình cũng sẽ không bao giờ để nó biết.
Tôi cứ thế c.ắ.n răng chịu đựng suốt bốn năm trời, cuối cùng nó cũng chịu trở về.
Thế nhưng điều tôi không ngờ tới là, sau khi học thành tài trở về, sự nghiệp bắt đầu khởi sắc, mọi việc đều được nó xử lý một cách thành thục và đầy bản lĩnh, thì đi kèm với đó lại là thái độ vô cùng lạnh nhạt dành cho tôi.
Trong lòng tôi bỗng trào lên một nỗi hối hận tột cùng, hối hận vì bốn năm qua đã không chủ động liên lạc với nó lấy một lần.
Đồng thời tôi cũng rất sợ, sợ nó đã thay lòng đổi dạ.
Từng cử chỉ điệu bộ của nó giờ đây chẳng khác nào một người trưởng thành thực thụ, nếu nó không còn thích tôi nữa thì tôi biết phải làm sao?
…
Lần đầu tiên gặp lại là khi nó và cu Vũ đùa nghịch không chút khoảng cách với nhau.
Cũng chính lần đó tôi mới biết, hóa ra ngày xưa nó ra đi là vì ôm một nỗi oán hận, mang theo sự tủi thân uất ức mà rời khỏi thành phố nơi mình sinh sống.
Vậy thì bốn năm qua, những nụ cười gượng gạo của nó ở xứ người đã phải trải qua những dày vò thế nào đây?
Một nỗi xót xa nghẹn ngào ập đến, tôi chỉ biết mượn rượu giải sầu để tự chuốc say bản thân.
Hận mình thì có ích gì chứ?
Hận mình thì có thay nó gánh chịu được nỗi đau đó đâu?
Tôi ôm một tia hy vọng mong manh đến để giải thích rõ ràng với nó.
Thế nhưng vừa tới cửa văn phòng của nó, tôi đã tức đến mức muốn c.ắ.n nát cả răng hàm.
Một nam một nữ đang đứng sát rạt vào nhau.
Tôi cứ ngỡ đó là tình mới mà nó tìm được ở bên ngoài, nhưng khi nhìn rõ gương mặt kia là Khương Vọng, tảng đá trong lòng tôi lập tức được hạ xuống.
Trước đây tôi từng hợp tác với Khương Vọng và có ăn cơm cùng nhau vài lần.
Trong giới đều biết một bí mật động trời: Khương Vọng thích đàn ông, và những chuyện yêu hận tình thù của anh ta còn phức tạp hơn người bình thường rất nhiều.
Y Y và Khương Vọng hoàn toàn không có cửa để ở bên nhau.
Tôi thành thật khai báo, tôi cúi đầu nhận lỗi, tôi chỉ hy vọng hai đứa có thể gương vỡ lại lành.
Bốn năm đằng đẵng trôi qua, bọn mình đã bỏ lỡ biết bao điều tốt đẹp.
Nhưng thật may mắn, hiểu lầm đã được hóa giải, mưa giông qua đi trời lại sáng, và em lại một lần nữa trở về bên anh rồi, Y Y.
_HOÀN_