“Thúc thúc, vòng hoa này đẹp quá đi!”
Cố Trần Thiên đeo vòng hoa lên cho con bé. Hai cái chỏm tóc hướng thiên đã hơi lỏng lẻo, hôm nay con bé vẫn chưa chải đầu.
Cố Trần Thiên lại vụng về chải lại hai cái chỏm tóc cho tiểu bảo bảo, rồi đeo vòng hoa nhỏ lên: “Bảo Bảo thật xinh đẹp.”
Tiểu Thất Thất cười đến cong cả mắt.
Cố Trần Thiên cũng cười theo, tiểu gia hỏa này thật đáng yêu. Nếu không thể ở lại nơi non xanh nước biếc này sinh sống, vậy thì y sẽ mang con bé về nhà, để con bé trở thành con gái rượu mà y sủng ái nhất. Nghĩ đến đây, y lại càng thêm vui vẻ.
Thất Thất không hề hay biết vị thúc thúc này đang muốn bắt cóc mình đi. Nàng đội vòng hoa nhỏ, giống như một con bướm nhỏ bay lượn giữa đám hoa dại vui đùa...
Cố Trần Thiên bế tiểu bảo bảo đã ngủ say đặt lên lớp y phục trải trên cỏ. Đúng là một tiểu nãi oa, tự mình chơi đùa rồi lăn ra ngủ giữa rừng hoa.
Cố Trần Thiên cảm thấy hơn hai mươi năm cuộc đời, hôm nay là ngày y thấy nhẹ nhõm và vui vẻ nhất, tất cả đều là nhờ tiểu bảo bảo này mang lại. Y thật sự thích đứa trẻ này đến cực điểm.
Thất Thất ngủ đến tận buổi chiều mới tỉnh, dậy rồi liền dụi dụi mắt. Nàng lại không thấy thúc thúc đâu, ngồi thẩn thờ một lúc nghĩ ngợi. Ngày mai nàng phải đi rồi, vết thương của thúc thúc đã không sao, không bị phát sốt là ổn.
Nàng phải khởi hành đến kinh thành tìm người thân. Bây giờ đường xá đã dễ đi hơn nhiều, cổng thành các nơi đều đã mở, không cần phải trèo đèo lội suối cực khổ nữa.
Cố Trần Thiên lại nướng xong một con thỏ rừng ở bên ngoài, vừa về đã thấy tiểu gia hỏa tỉnh dậy, đang ngồi đờ đẫn ở đó: “Thất Thất, con đói rồi phải không?”
Thất Thất gật đầu: “Đói ạ.”
Cố Trần Thiên đưa cái đùi thỏ đã nướng chín cho nàng: “Ăn đi, vẫn còn nóng lắm.”
“Thúc thúc, người đi bắt thỏ có làm động đến vết thương không?”
“Không đâu, thúc thúc chỉ dùng một viên đá nhỏ là hạ được một con thỏ rồi. Yên tâm ăn đi, ngoan.”
Thất Thất cười tươi: “Thúc thúc, người thật lợi hại.”
Cố Trần Thiên cười cười, b.úng nhẹ vào chỏm tóc của nàng: “Bảo Bảo cũng rất lợi hại.”
“Thúc thúc, người đừng dùng sức làm rách vết thương, một tuần nữa là vết thương sẽ khép miệng. Khi đó người hãy tìm đại phu cắt chỉ là sẽ không sao nữa.”
Cố Trần Thiên nghe xong liền giật mình, đứa trẻ này định đi sao? Giấc mộng đẹp của y vừa mới bắt đầu đã tan vỡ rồi sao? Y thật sự không nỡ, phải làm sao bây giờ.
“Bảo Bảo, con định đi đâu vậy?”
Thất Thất nuốt một miếng thịt thỏ rồi nói: “Con phải đến kinh thành nha.”
“Thúc thúc, người định đi đâu ạ?”
Cố Trần Thiên thở dài: “Thúc thúc không thể đến kinh thành, ta phải đi nơi khác có việc rất quan trọng cần giải quyết. Hay là con đi cùng thúc thúc đi? Con nhỏ thế này làm sao tự đi đến kinh thành được?”
“Thúc thúc nếu đi kinh thành thì con có thể đi cùng người, nhưng người không đi kinh thành thì con tự đi một mình cũng được mà. Thúc thúc đừng lo lắng nha.”
“Tại sao Bảo Bảo nhất định phải đến kinh thành?”
“Bởi vì con bị lạc mất phụ thân và mẫu phi, con phải đi tìm họ. Còn có ca ca nữa, bọn họ đều đang ở kinh thành cả.”
Cố Trần Thiên nghi hoặc: “Chuyện là thế nào, con nhỏ như vậy mà lại bị lạc người thân sao?”
“Ân ân, bị lạc rồi nên phải đi tìm ạ. Con cũng không nói rõ được, tóm lại con biết phụ thân mẫu phi đang ở kinh thành.”
Cố Trần Thiên gật đầu, thầm nghĩ: Cũng đúng, một đứa trẻ bé xíu thế này sao có thể yêu cầu nó giải thích mọi chuyện hoàn mỹ được? Đừng làm khó đứa nhỏ quá!
Vốn dĩ y còn muốn hỏi làm sao đứa bé này lại biết thuật khâu vết thương, nhưng giờ thì không muốn hỏi nữa. Con bé đã cứu mạng y, y lại đi tra hỏi làm khó một tiểu nãi oa làm gì, chỉ là y thật sự rất không nỡ.
Không nỡ cũng chẳng còn cách nào, y không muốn làm hại đến tiểu bảo bảo đáng yêu này, những việc y sắp làm rất nguy hiểm, thôi vậy.
“Bảo Bảo, ngày mai thúc thúc cũng phải rời khỏi đây rồi. Ta sẽ tiễn con một đoạn đường, đợi đến khi gần kinh thành, con có thể tự đi được thì thúc thúc mới đi làm việc khác.”
“Không cần đâu thúc thúc, con là tiểu lưu vong, đã đi được một quãng đường rất xa rồi, không sợ đoạn đường đến kinh thành này đâu.”
“Tiểu lưu vong sao? Bảo Bảo, con là chạy nạn mà đến đây ư?” Cố Trần Thiên lập tức thấy xót xa, tiểu nãi oa đáng thương này đã phải chịu bao nhiêu khổ cực rồi chứ!!
“Ân nà, cho nên thúc thúc người không cần lo lắng đâu. Ngày mai người cứ đi chậm thôi đừng để chạm đến vết thương, không cần tiễn con đâu ạ.”
Cố Trần Thiên không nói gì thêm, lấy ra một miếng lệnh bài: “Bảo Bảo, cái này con cầm lấy.”
Thất Thất thấy đó là một miếng kim bài: “Thúc thúc, đây là cái gì vậy ạ?”
“Bảo Bảo, con cầm lấy nó phải giữ cho thật kỹ, đừng để mất. Dù con đi đến đâu, hễ thiếu bạc thì cứ đến bất kỳ tiền trang nào cũng có thể rút được bạc.”
“Còn nữa, nếu có ai bắt nạt con, con cứ cầm lệnh bài này đến bất kỳ tiệm may hay t.ửu lầu nào, sẽ có người bảo vệ con, nhớ kỹ chưa?”
“Thúc thúc, lệnh bài này quý giá quá, Bảo Bảo không thể nhận đâu, người hãy tự giữ lấy.”
“Bảo Bảo cứ cầm lấy, thúc thúc còn có lệnh bài khác lợi hại hơn cái này nhiều. Đây chỉ là tiểu lệnh bài của ta thôi, cất kỹ đi nhé, ngoan.”
Thất Thất gật gật cái đầu nhỏ: “Dạ được, con sẽ cất giữ thật kỹ, tuyệt đối không để mất đâu. Cảm ơn thúc thúc.”
Đêm đó Cố Trần Thiên không nỡ đặt tiểu nãi oa xuống, cứ thế ôm con bé ngủ thiếp đi. Y không biết rằng, ôm một đứa trẻ tràn đầy linh khí như vậy, vết thương của y lại càng mau lành hơn!
Sáng sớm hôm sau.
Cố Trần Thiên vừa mới tỉnh dậy, trước mặt đã quỳ một đám người: “Chủ thượng, thuộc hạ tới chậm, xin chủ thượng trách phạt.”
Cố Trần Thiên không thèm quan tâm bọn họ đang quỳ dưới đất, lập tức đứng dậy đi tìm tiểu gia hỏa, nhưng người đã không thấy đâu nữa: “Các ngươi có thấy một tiểu nãi oa nào không?”
Đám người đang quỳ đồng thanh đáp: “Thuộc hạ chưa từng thấy.”
Cố Trần Thiên cuống lên: “Quỳ đó làm cái gì, mau đi tìm cho ta!”
Đám người đang quỳ vội vàng lồm cồm bò dậy, chạy biến ra ngoài.
Cố Trần Thiên quay người lại thì thấy trên vách hang có hàng chữ viết bằng than củi: “Thúc thúc, con không muốn người phải mệt nhọc tiễn con nên con đi trước đây. Người yên tâm, con sẽ không sao đâu, người phải bảo trọng thân thể nhé.”
Cố Trần Thiên đỏ hoe cả mắt, lại thấy cái d.ư.ợ.c hòm nhỏ. Mở ra xem thì thấy toàn là t.h.u.ố.c, trên bình t.h.u.ố.c đều ghi rõ cách dùng.
Đây là tiểu bảo bảo cố ý để lại cho y, t.h.u.ố.c đều đã chuẩn bị sẵn cho y cả, có t.h.u.ố.c trị thương, t.h.u.ố.c trị sẹo trên mặt, còn có cả t.h.u.ố.c giải độc nữa. Cả đời y chưa từng khóc, vậy mà lúc này lại rơi lệ.
Trong lòng thầm nghĩ: Đợi thúc thúc làm xong việc sẽ đi tìm con. Nếu con sống tốt thì thôi, còn nếu không tốt, thúc thúc sẽ đón con đi.
Lúc này Thất Thất đã đi được rất xa rồi, Kim Hổ cõng nàng chạy trên đường từ lúc trời còn chưa sáng tỏ.
Nàng không muốn để thúc thúc đang mang thương tích mà phải đi tiễn mình. Nàng không sợ đi một mình, có bọn Kim Hổ thì chẳng ngại đường xa. Nàng đã để lại d.ư.ợ.c hòm cho thúc thúc, người có thể tự mình bôi t.h.u.ố.c được rồi.
“Tiểu chủ nhân, chúng ta đã ra khỏi đường núi, phía trước là đại lộ rồi.”
“Kim Hổ Hổ, không sao đâu, không có người thì chúng ta cứ tiếp tục đi, khi nào có người thì tính sau.”
“Tiểu chủ nhân, người ôm c.h.ặ.t lấy ta, không có người ta sẽ chạy nhanh một chút.”
Thất Thất ôm lấy cổ Kim Hổ: “Được nha, chúng ta chạy thôi.”
Kim Hổ cõng tiểu chủ nhân chạy băng băng trên đường, đi ngang qua các thôn xóm cũng không hề dừng lại...
Năm ngày sau, Thất Thất đã đến một nơi gọi là Hải Châu. Đúng vậy, nơi này phải đi một đoạn đường thủy, hơn nữa còn là đi trên biển. Nàng thấy có không ít thuyền bè, thuyền lớn thuyền nhỏ đều có đủ.
“Bá bá, con muốn hỏi một chút, đường đến kinh thành chỉ có duy nhất con đường biển này thôi sao ạ?”
Người đàn ông cúi xuống nhìn, chao ôi, một tiểu bất điểm đang ngước cái đầu nhỏ lên hỏi đường: “Không đâu hài nhi, con không biết đó thôi, đường bộ mấy hôm trước bị đá núi lăn xuống chắn hết lối đi rồi.”
“Chẳng thế mà thuyền bè mới nhiều lên sao? Đều là tranh thủ kiếm bạc cả đấy. Bây giờ ngồi thuyền đắt lắm, vừa nãy có mấy người dân chạy nạn gấp quá không có cách nào đành phải ngồi mảng gỗ mà đi rồi.”
Thất Thất nhỏ hiểu rồi, nàng còn đang tự hỏi sao thuyền lại to như vậy kia chứ?
“Cảm ơn bá bá ạ.”
Trời sắp tối rồi, hôm nay nàng không muốn đi tiếp nữa, bèn trở về không gian ăn cơm, tu luyện rồi ngủ một giấc. Ngày mai mới đi tìm thuyền, nếu không có thì ngồi tiểu thuyền của chính mình vậy.
Thiên Bá xót xa bế tiểu chủ nhân đi tắm rửa ăn cơm. Năm ngày nay gấp rút lên đường, có đôi khi đứa nhỏ mệt đến mức ngồi cũng ngủ thiếp đi, có lúc cơm còn chưa ăn xong, đầu đã nghiêng một bên mà say giấc nồng.