Đoàn người bước ra khỏi màn sương.
Cảnh tượng trước mắt bỗng chốc trở nên khoáng đạt.
Trước mặt mọi người là non xanh nước biếc, chim hót hoa thơm, không khí vô cùng trong lành.
Mọi người đều chạy ùa ra bờ sông nhỏ, rửa mặt rửa tay, gột rửa đi chướng khí bám trên người trong màn sương mù vừa rồi.
Nghỉ ngơi một lát, cả đoàn lại tiếp tục lên đường.
Trình Bằng Huy vươn tay về phía Tiểu Thất Thất: "Nào, để bá bá bế một lát, Vương gia người nghỉ ngơi chút đi."
Tiểu Thất Thất vươn đôi tay nhỏ bé ra: "Trình bá bá bế."
Hoàng Hiên Long trừng mắt nhìn Trình Bằng Huy, tên này cứ hễ có cơ hội là đòi cướp con gái của hắn.
Trình Bằng Huy được như ý nguyện, ôm cục bột nhỏ trên tay mà tung tung vài cái, tiểu gia hỏa đáng yêu này chẳng có chút trọng lượng nào.
"Bảo bảo, con nói xem phía trước chúng ta còn nguy hiểm không?"
"Bá bá, nguy hiểm chắc chắn là có rồi, nhưng mà chúng ta không sợ, binh đến tướng chắn, nước đến đất ngăn thôi ạ."
"Hahaha, đúng là một tiểu bảo bảo thông minh dũng cảm. Lát nữa nghỉ ngơi bá bá sẽ đi bắt gà rừng thỏ rừng, nướng thịt cho Bảo bảo ăn có được không?"
Hoàng Thất Thất gật gật cái đầu nhỏ: "Được ạ."
Chẳng bao lâu sau, Vương Trác Vĩ lại cướp Tiểu Thất Thất đi mất: "Lão Trình, ngươi bế lâu rồi, giờ đến lượt ta, đi thôi."
Cứ như vậy suốt cả buổi sáng, Tiểu Thất Thất bị mọi người chuyền tay nhau bế, Vương bá bá bế xong lại đổi sang Lâm bá bá, rồi Thế t.ử cũng tranh bế muội muội đi một đoạn.
Cuối cùng vẫn là bị Hoàng Hiên Long cướp về, Bảo bảo của hắn buồn ngủ rồi, ôm về trong lòng một lát tiểu gia hỏa đã ngủ say sưa.
Đến khi Tiểu Thất Thất tỉnh dậy, bàn tay nhỏ dụi dụi mắt thì đã nhìn thấy một cái đùi gà nướng to đùng...
Trình Bằng Huy cầm đùi gà rừng đưa tới: "Bảo bảo, Trình bá bá không có nuốt lời đâu nhé, đã săn được gà rừng thỏ rừng cho Bảo bảo rồi đây, con mau ăn đi?"
Tiểu Thất Thất nhận lấy cái đùi gà: "Cảm ơn Trình bá bá ạ."
"Không cần cảm ơn, Bảo bảo thật ngoan."
Khương Tịch Nguyệt bế con gái đi vệ sinh, sau khi hai mẹ con giải quyết xong nỗi buồn, nàng nói: "Bảo bảo, mẫu thân ở đây đợi con, con vào không gian uống chút cháo đi, thức ăn bên ngoài khô khan quá."
"Mẫu phi, con ăn cái đùi gà là đủ rồi ạ, Mẫu phi uống nước linh tuyền đi." Tiểu Thất Thất lấy ra một bình nước linh tuyền đưa cho mẹ.
"Bảo bảo, con không nhớ sao? Mẫu phi có rất nhiều nước linh tuyền, đều là con đưa cho mẫu phi mà."
Tiểu Thất Thất gãi gãi cái b.í.m tóc nhỏ trên đầu: "Con không nhớ nữa."
"Không nhớ cũng không sao, mẫu phi cũng không nhớ được nhiều chuyện lắm, chỉ nhớ những người trong nhà chúng ta thôi."
Ăn uống nghỉ ngơi xong, mọi người lại lên đường, trước mặt hiện ra một con đường, đường này trông cũng khá dễ đi. Tiêu Mộ Vũ nói: "Cuối cùng cũng có đoạn đường t.ử tế, đường núi khó đi c.h.ế.t đi được."
Mọi người thầm nghĩ, vị Công chúa quen sống trong nhung lụa này như vậy đã là rất khá rồi, không hề quá mức kiêu kỳ, vẫn luôn kiên trì đi cùng mọi người.
Lâm Nhất Minh cười nói: "Vũ Nhi, nàng đã làm rất tốt rồi."
Tiểu Thất Thất cũng gật đầu phụ họa: "Cô cô rất giỏi nha, cố lên cố lên nào."
Mọi người đều bật cười, có một tiểu bảo bảo ở đây không khí sôi nổi hẳn lên.
Hoàng Dục Trạch ôm muội muội nói: "Muội muội buồn ngủ thì cứ ngủ nhé."
"Ca ca, muội biết rồi ạ."
Một canh giờ sau, mọi người đều ngẩn người, sao lại đi vòng trở về chỗ cũ rồi?
Hoàng Dục Trạch nhìn muội muội đang ngủ say trong lòng, con đường này giống như một mê cung vậy, hắn bèn giao muội muội cho mẫu thân bế.
"Phụ vương, người không cảm thấy con đường này giống như mê cung sao? Đi không đúng đường là lại vòng về chỗ cũ."
Hoàng Hiên Long gật đầu: "Rất giống, con trai, chúng ta lên cây quan sát xem sao."
"Vương gia, con đường này là thế nào vậy ạ?" Mọi người đều vẻ mặt mong chờ nhìn hắn.
Hoàng Hiên Long nói: "Hiện tại Bổn vương cũng chưa rõ là chuyện gì, để tìm nguyên nhân trước đã."
Dứt lời, hắn phi thân lên ngọn cây.
Hoàng Dục Trạch cũng phi thân lên một cái cây khác.
Mấy người Lâm Thế t.ử, Trình Bằng Huy cũng lần lượt nhảy lên cây xem xét tình hình.
Từ trên ngọn cây cao nhìn xuống, quả nhiên có thể thấy rõ con đường bên dưới y hệt như một mê cung, nếu đi không đúng, chắc chắn sẽ lại quay về chốn cũ.
Quan sát kỹ đường đi nước bước xong, mấy người mới phi thân nhảy xuống.
"Vương gia, đã biết cách đi chưa ạ?"
Đám người Lâm Thế t.ử nhìn thì nhìn rồi, nhưng vẫn không biết làm sao mới có thể đi ra ngoài.
Hoàng Hiên Long nói: "Để Trạch Nhi dẫn đường đi."
Hoàng Dục Trạch gật đầu: "Con dẫn đường, con nghĩ là có thể đi ra được."
Mọi người đi theo Hoàng Dục Trạch, con đường này nhìn thì dễ đi, nhưng thực sự đúng là mê cung, đi sai một bước liền phải quay lại từ đầu. Dưới sự dẫn dắt của Hoàng Dục Trạch, một canh giờ sau bọn họ cũng thoát ra ngoài.
Tiểu Thất Thất ngủ dậy liền được ca ca bế qua, có nàng và ca ca cùng nhau phối hợp, đường đi mới thuận lợi, dẫn dắt mọi người thoát ra.
Ra khỏi rừng mê cung, đoàn người tiếp tục tiến về phía trước.
Đi tới dưới chân một ngọn núi, núi này tuy không cao lắm nhưng vẫn lờ mờ có sương mù bao phủ, quả không hổ danh là Mê Vụ Sơn!!
Sắc trời dần tối.
Hoàng Hiên Long hạ lệnh dựng lều nghỉ ngơi.
Các binh sĩ bắt đầu dựng lều, nhóm lửa.
Khương Tịch Nguyệt nấu cháo, nếu chỉ ăn lương khô bánh bột thì một hai bữa còn được, chứ ăn lâu ngày ai cũng không chịu nổi. Cũng may chuyến đi Mê Vụ Sơn này chuẩn bị đồ đạc rất đầy đủ.
Tiểu Thất Thất được ca ca dắt tay đi xem xét xung quanh, nơi này có vẻ không có gì nguy hiểm, nhưng ở trên núi thì rất khó nói, nguy hiểm có thể ập đến trong chớp mắt.
"Muội muội lại đây, ca ca bế nào." Hoàng Dục Trạch bế muội muội lên, đi trở về.
"Muội muội, muội không biết đâu, lão yêu bà ở trong Vương phủ nhà chúng ta cùng con dâu của mụ đã tráo đổi muội, khiến muội phải lưu lạc bên ngoài chịu bao khổ cực, trở về ta nhất định sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t bọn họ."
"Ca ca, chúng ta không g.i.ế.c họ, không cần vì mấy thứ rác rưởi đó mà làm bẩn tay mình, bọn họ không xứng. Để cho bọn họ sống mới tốt chứ!"
"Muội muội, chẳng lẽ muội muốn tha cho bọn họ?"
"Không, là muốn khiến bọn họ mất đi tất cả những gì mình trân quý, sống không bằng c.h.ế.t, c.h.ế.t thì quá hời cho bọn họ rồi."
"Hắc hắc hắc, ca ca hiểu rồi. Còn cái đứa Hoàng Kiều Kiều bị tráo đổi với muội ở nhà ta là kẻ trọng sinh đấy, con quái vật nhỏ đó tâm địa rất độc ác."
Hoàng Thất Thất nhướng mày: "Ồ, còn có chuyện này sao?"
"Là thật đó, ta và mẫu phi nghe thấy rõ mồn một. Muội muội không muốn g.i.ế.c bọn họ thì khi trở về phải cẩn thận ả ta một chút."
Hoàng Thất Thất cười tít cả mắt: "Vậy trở về phải chơi đùa với ả ta một trận ra trò mới được, Bổn bảo bảo cũng không sợ ả."
Hoàng Dục Trạch cười, hắn biết ngay mà, muội muội hắn là người có thù tất báo, mới không dễ dàng tha cho bọn họ đâu.
"Trạch Nhi, đưa muội muội về ăn cơm nào."
"Ca ca, mẫu phi gọi chúng ta về ăn cơm kìa."
Hoàng Dục Trạch bế muội muội quay về ăn cơm.
Tiêu Mộ Vũ vừa ăn màn thầu nướng vừa húp cháo: "Tẩu t.ử, ở nơi hoang dã này tuy không có đồ ngon, nhưng muội ăn lại thấy đặc biệt thơm ngon. Tuy mệt nhưng rất kích thích, đi theo mọi người đúng là quyết định chính xác."
Khương Tịch Nguyệt cười nói: "Vũ Nhi, chúng ta đều cần rèn luyện để trưởng thành, nếu không sẽ giống như ếch ngồi đáy giếng, chỉ nhìn thấy một khoảng trời bé tẹo mà thôi."
"Tẩu t.ử nói rất đúng, muội không muốn làm chim hoàng yến bị nhốt trong l.ồ.ng son, muội muốn bản thân trưởng thành hơn."
Lâm Nhất Minh nhìn Công chúa lúc này, thật sự cảm thấy nàng còn đẹp hơn gấp bội so với lúc ở trong Hoàng cung gấm vóc lụa là, kẻ hầu người hạ.
"Bảo bảo, lại đây, đây là đùi gà Trình bá bá để phần cho con, nướng chín rồi, mau ăn cho nóng."
"Bảo bảo, lại đây, Vương bá bá cũng nướng xong đùi thỏ cho con rồi này, Bảo bảo mau ăn đi."
"Bảo bảo, chỗ Lâm bá bá cũng có nữa này."
“Đa tạ Trình bá bá.”
“Đa tạ Vương bá bá.”
“Đa tạ Lâm bá bá.”
Tiểu Thất Thất vui vẻ chạy lon ton đến chỗ mấy vị bá bá để nhận đồ ăn.
Mọi người nhìn bóng dáng nhỏ bé ấy, thầm nghĩ đây quả là một đứa trẻ ngoan, không hề kiêu kỳ hay quấy khóc, hiểu chuyện đến mức khiến người ta phải xót xa.
Đêm ấy trôi qua trong bình yên.
Sáng sớm hôm sau.
Sau khi dùng xong bữa sáng, đoàn người bắt đầu khởi hành.
Hoàng Hiên Long bế con gái, đi theo hướng chỉ của la bàn để vượt qua ngọn núi phía trước.
Hoàng Hiên Long cõng con gái trên lưng.
Khương Tịch Nguyệt giúp y buộc c.h.ặ.t dây đai để bảo bảo không bị ngã.
Mọi người bắt đầu leo núi.
Ngọn núi nhìn không cao nhưng leo lên lại chẳng dễ dàng gì. May mà họ không gấp gáp, hễ mệt là lại nghỉ ngơi một chút rồi mới đi tiếp.
Đang leo đến lưng chừng núi, bỗng một binh sĩ hét lớn: “Ái chà, ta bị rắn c.ắ.n rồi!”
Đám người Hoàng Hiên Long vội vàng chạy lại xem. Trình Bằng Huy xắn ống quần của người đó lên, chỉ thấy bắp chân đã chuyển sang màu đen kịt.
“Vương gia, đây là vết c.ắ.n của rắn lục tre, độc tính cực mạnh.”
Tiểu Thất Thất khẽ nói với phụ vương: “Không sao đâu ạ, phụ vương cho chú ấy ăn một viên giải độc hoàn, rồi thêm một viên linh d.ư.ợ.c hoàn, lát nữa là khỏi thôi.”
“Ừ, được rồi, phụ vương biết rồi.”
Hoàng Hiên Long lấy t.h.u.ố.c ra: “Trình đại ca, đưa cái này cho hắn uống, một lát là ổn thôi.”
Trình Bằng Huy nhận lấy t.h.u.ố.c, cho người binh sĩ uống vào.
Mọi người có chút nghi hoặc, liệu t.h.u.ố.c này có thực sự thần kỳ đến thế không? Độc tính này đáng sợ biết bao, nhìn đôi chân kia đã đen thui cả rồi!!
Người binh sĩ cũng sợ hãi, thấy chân mình đen kịt, hắn nghĩ bụng phen này chắc mình c.h.ế.t mất, không sống nổi rồi!!