Hoàng Thất Thất và Ngô Đại Nhi tốc độ cực nhanh đuổi theo đám thổ phỉ...
"Tiểu công chúa, người nghe xem tiếng gì vậy?" Ngô Đại Nhi dừng lại, nói.
Hoàng Thất Thất đương nhiên cũng nghe thấy, nàng dừng lại, nhưng nàng không muốn đi xem, chỉ muốn đuổi theo gọi các ca ca trở về.
"Công chúa, để nô tỳ đi xem thử được không?"
"Ừ, ngươi cẩn thận chút."
Ngô Đại Nhi nhanh ch.óng đi tới, đến nơi, nàng thấy mấy tên thổ phỉ đã lột sạch y phục của hai nữ t.ử, đang giở trò sờ soạng c.ắ.n xé, miệng hai nữ t.ử đã bị bịt c.h.ặ.t.
Ngô Đại Nhi vung kiếm c.h.é.m tới, mấy gã đàn ông lập tức ứng chiến, tiếng đao kiếm vang lên...
Hoàng Thất Thất không quản Ngô Đại Nhi, nàng phát hiện mấy tên thổ phỉ ở phía trước, liền phi thân đuổi theo...
Phía sau bỗng có một mũi tên lao tới vun v.út, nàng nghe thấy tiếng gió liền nghiêng người tránh né...
Ngoảnh lại, liền thấy một nam t.ử bay đến chụp lấy mũi tên, đáp xuống trước mặt nàng.
Tấn Đế Uyên đuổi tới nơi thì thấy một tên thổ phỉ nấp trên cây phía sau đang b.ắ.n lén, mũi tên lao thẳng về phía cô bé. Hắn phất tay áo rộng, tên thổ phỉ hét lên một tiếng rồi rơi xuống đất, hắn cũng thuận tay bắt lấy mũi tên.
Hoàng Thất Thất nhìn nam t.ử nọ, mặc dù các ca ca, sư huynh bên cạnh nàng đều là mỹ nam, nhưng nam t.ử vừa đáp xuống trước mặt này quả thực đẹp trai đến mức khiến người ta điên đảo!!
Nam t.ử chừng hai mươi tuổi, làn da trắng ngần, mày kiếm mắt sáng, sống mũi cao thẳng, đôi môi không mỏng không dày tuyệt đẹp, ngũ quan lập thể tuấn mỹ như tạc, toàn thân toát ra khí thế vương giả uy chấn thiên hạ.
Hoàng Thất Thất thầm đ.á.n.h giá người này trong lòng, cũng chỉ trong thoáng chốc, nàng ôm quyền thi lễ: "Đa tạ."
Mặc dù nàng có thể nhẹ nhàng tránh được và cũng sẽ không tha cho tên thổ phỉ kia, nhưng người ta đã ra tay bắt tên giúp mình thì vẫn nên cảm tạ.
Tấn Đế Uyên nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ của cô bé, hắn không biết tại sao bản thân lại luôn có cảm giác khác lạ, nhưng vẫn lạnh lùng đáp một câu: "Không có chi."
Lúc này Ngô Đại Nhi hô lớn: "Tiểu công chúa mau tới đây đi?"
Hoàng Thất Thất phi thân lướt tới.
Tấn Đế Uyên cũng đi theo.
Ngô Đại Nhi không biết phải làm sao cho phải, hai nữ t.ử kia trần như nhộng, y phục đã bị xé nát không thể mặc được nữa.
Thấy tiểu công chúa tới, nàng vội nói: "Tiểu công chúa, người xem phải làm sao bây giờ?"
Hoàng Thất Thất nhìn sang hai nữ t.ử kia, họ ôm lấy thân thể nhìn nàng, nhưng trong mắt lại chứa đầy sự ghen tị và oán hận. Kỳ lạ thật, nàng có quen biết gì đâu mà họ hận nàng?
Chẳng lẽ hận nàng có y phục mặc? "Đại Nhi, ngươi cứu bọn họ đã là tận tình tận nghĩa rồi, chúng ta đi."
Quả thực là hận nàng có y phục mặc, lại còn xinh đẹp quá mức khiến bọn họ ghét lây. Trong lòng hai nữ t.ử oán hận, dựa vào cái gì mà mình chịu nhục, còn nữ t.ử này ăn mặc sang trọng, dung mạo xinh đẹp lại không bị bắt, kẻ chịu nhục lẽ ra phải là ả ta mới đúng.
Hai nữ t.ử gào lên: "Các ngươi không được đi, cởi y phục ra đưa cho bổn cung. Bổn cung ra lệnh cho các ngươi mau lên, tiện nhân mau cởi ra."
Người kia cũng gào thét: "Mau đưa y phục cho bổn tiểu thư, tiện nhân nhanh lên."
Tấn Đế Uyên phi thân lướt tới, nhìn thấy hai nữ t.ử kia thì không khỏi có chút kinh ngạc!
Hai nữ t.ử nhìn thấy Tấn Đế Uyên, liền hét lên thất thanh, vội ôm c.h.ặ.t lấy thân mình, vùi mặt vào l.ồ.ng n.g.ự.c.
Hoàng Thất Thất quay đầu lại, thấy nam nhân này sao lại đi theo mình? “Ngươi đi theo làm gì? Còn không mau rời đi.”
Tấn Đế Uyên phản ứng lại, ngượng ngùng tung mình bay đi mất.
Hoàng Thất Thất nhìn hai người nữ nhân trước mặt: “Đại Nhi, muội thấy rồi đấy, sau này không được có lòng tốt mù quáng. Cứu hạng người vong ơn bội nghĩa như chúng không đáng đâu.”
“Đi, dạy dỗ chúng cho bản công chúa, ban nãy dám buông lời ác độc, vả miệng.”
“Tuân lệnh,” Ngô Đại Nhi cũng đang tức giận. Hai nữ nhân này đúng là chẳng ra gì, nàng vừa mới cứu hạng người gì thế này không biết? Nàng lập tức vung tay tát những cú thật mạnh “chát chát” lên mặt chúng...
“A a a, tiện nhân ngươi dám đ.á.n.h bản cung, ngươi đợi c.h.ế.t đi.”
“A a a, bản tiểu thư phải g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi...”
Hoàng Thất Thất giơ tay rắc t.h.u.ố.c lên hai kẻ rác rưởi này: “Các ngươi thật đúng là vô sỉ. Ban nãy nha hoàn của ta không cứu, các ngươi sẽ ra sao?
Được cứu mà không biết ơn lại còn buông lời ác độc. Hôm nay ta không lấy mạng các ngươi, nhưng hãy cứ thong thả mà tận hưởng cuộc sống đi nhé!”
Ngô Đại Nhi cũng tức đến nổ phổi: “Sớm biết các ngươi không phải là người như vậy, ban nãy ta đã chẳng ra tay cứu giúp, cứ để đám đạo tặc kia giày vò c.h.ế.t mới đúng là quả báo của các ngươi.”
Hoàng Thất Thất dù có y phục cũng không đưa cho chúng, cứ để người nhà đi tìm đi. Với dáng vẻ nhếch nhác này, chúng có mười cái miệng cũng không giải thích rõ được nữa.
“Đại Nhi, chúng ta đi thôi.”
“A, các ngươi đừng đi! Ta sai rồi, cầu xin các ngươi đưa ta chút y phục.”
Hoàng Thất Thất dẫn Ngô Đại Nhi đầu cũng không ngoảnh lại mà rời đi. Thật là hời cho chúng quá, loại t.h.u.ố.c nàng hạ lần này phải nửa tháng sau mới phát tác, gọi là 'mặt âm dương'...
Khi phát tác, một bên mặt sẽ đen kịt, một bên trắng bệch. Lại còn kèm thêm chứng 'cười khanh khách đi hai bước là nhảy', 'cười khanh khách ngồi xuống là giật'. Cứ thế mà đi hai bước lại giật nảy một cái, ngồi xuống cũng giật nảy một cái, hắc hắc hắc.
“Tiểu công chúa, nô tỳ biết lỗi rồi, sau này sẽ không tùy tiện cứu người nữa.” Ngô Đại Nhi biết mình đã quá mềm lòng nên mới cứu nhầm hạng người không nên cứu.
Hoàng Thất Thất lại lắc đầu: “Chuyện này không trách muội được. Trong hoàn cảnh đó, ai có thể thấy c.h.ế.t mà không cứu? Ai mà ngờ được lại gặp phải hai con sói mắt trắng độc ác. Nhưng sau này muội làm việc phải dùng não nhiều hơn, đừng dễ dàng tin người, rất dễ hại chính mình.”
Ngô Đại Nhi cảm thấy tiểu công chúa nói rất đúng: “Nô tỳ ghi nhớ lời người dạy.”
Nhìn bóng lưng Hoàng Thất Thất và Ngô Đại Nhi rời đi, hai nữ nhân trần trụi vừa hận vừa hối hận. Sớm biết vậy đã nói vài lời ngon ngọt lừa lấy bộ quần áo rồi. Hai ả nhìn nhau không thuận mắt, cứ thế mà lõa lồ mắng c.h.ử.i lẫn nhau!!
Chẳng bao lâu sau, đám người truy đuổi đạo tặc phát hiện ra họ, cùng lúc đó người nhà đi tìm cũng vừa vặn kéo đến. Lúc này cả hai mới được mặc y phục vào, nhưng áo mặc được lên người thì mặt mũi cũng mất sạch.
Đám người vây quanh xôn xao: “Đó chẳng phải là Bạch Vân tiên t.ử, vị công chúa được mệnh danh là đệ nhất mỹ nhân Bạch Vân Quốc sao?”
“Ây chà, thế này là bị đám đạo tặc làm nhục rồi. Nhìn những vết tích trên người kìa, còn cái gì mà thánh khiết tiên t.ử nữa chứ, chậc chậc.”
“Kia không phải đại tiểu thư Lăng Sơn Tông, Hồ Phán Phán sao? Bình thường ra vẻ cao quý hơn bất kỳ ai, hóa ra xương tủy đều đã thối nát. Bị đạo tặc làm nhục để lại đầy vết tích, thật là mất mặt quá đi!!”
Hai nữ t.ử nghe thấy vậy, liền gào lên giải thích: “Không có! Ta vẫn thanh bạch! Ta được người ta cứu, ta vẫn trong sạch! Các ngươi im miệng hết đi...”
Mọi người cười khẩy, quỷ mới tin các ngươi.
Hai nữ nhân được đám nha hoàn bà t.ử đưa về, vì quá căm hận mà lôi đám người hầu ra đ.á.n.h một trận để trút giận.
Bạch Vân tiên t.ử tóm lấy nha hoàn hỏi tội: “Lúc đạo tặc đến các ngươi c.h.ế.t ở xó nào rồi? Đại hoàng t.ử và Nhị hoàng t.ử đâu? Hộ vệ đâu hết rồi?”
Nha hoàn sợ hãi run lẩy bẩy: “Bẩm... bẩm công chúa, Đại hoàng t.ử và Nguyệt Cơ đang hoan lạc trong xe ngựa, hộ vệ đều canh giữ bên ngoài, không dám rời đi nửa bước.”
“Nhị hoàng t.ử dẫn hộ vệ đi đuổi theo tiểu thiếp của ngài ấy rồi, không có mặt ở đây.”
“Nhị hoàng t.ử sai nô tỳ đi giặt đồ, nô tỳ không hề biết công chúa xảy ra chuyện.”
Bạch Vân tiên t.ử tức đến điên người, tát lấy tát để nha hoàn, suýt chút nữa thì đập nát cả xe ngựa.
Ả hận nhất là bị Tấn Đế Uyên nhìn thấy. Nam nhân tuấn mỹ bá đạo kia vốn là người ả muốn gả, giờ bị hắn nhìn thấy bộ dạng này thì phải làm sao đây?
Về phần Hồ Phán Phán, ả bị cha mình tát cho mấy cái nảy lửa.
“Đồ súc sinh mất mặt! Ngươi cư nhiên dám lén lút chạy ra ngoài gặp nam nhân, bị đạo tặc chà đạp, để thiên hạ nhìn thấu hết thân thể, mà còn có mặt mũi chất vấn tại sao không ai quản ngươi? Lúc đó chúng ta tìm đến phát điên, vì ngươi mà c.h.ế.t mất mười mấy hộ vệ rồi đấy.”
“Cha, con không có tìm nam nhân lạ, con đi tìm biểu ca mà. Làm sao con biết được có đạo tặc chứ? Con cũng không có mất đi thanh bạch, con được người ta cứu, cha hãy tin con đi.”
“Ai cứu ngươi?”
“Là một nữ t.ử, con không quen biết.”
“Đừng có nói dối ta! Người ta cứu ngươi mà lại không cho ngươi lấy một mảnh vải che thân sao?”
“Cha, con thật sự được cứu mà.”
“Dù có như vậy thì bị thiên hạ nhìn sạch rồi, ngươi còn cái liêm sỉ thanh bạch gì nữa? Cút vào trong cho ta, đồ vật vô dụng làm nhục gia môn.”
Hồ Phán Phán khóc lóc t.h.ả.m thiết rời đi. Ả càng nghĩ càng giận, hận nhất là bọn Hoàng Thất Thất không chịu đưa y phục cho mình.
Ả lại chợt nhớ đến biểu ca, rốt cuộc là chuyện gì? Rõ ràng ả nhận được giấy viết tay của biểu ca hẹn lên núi gặp mặt, sao cuối cùng lại là đạo tặc kéo đến? Chẳng lẽ huynh ấy trêu đùa ả sao?
“Lan Nhi, ngươi có biết biểu thiếu gia đang ở đâu không?”
“Nô tỳ vẫn chưa thấy biểu thiếu gia đâu ạ.”