Ngô Đại Nhi, Bạch Chỉ cùng nhóm hộ vệ A Khang vừa đi khỏi.
A Cửu dẫn theo Vô Trúc Thần y và hộ vệ liền đuổi tới nơi. Vô Trúc hô lên: "A Cửu, mau đuổi theo Tiểu Công chúa, đi theo Tiểu Công chúa mới có đồ tốt."
"Biết rồi, biết rồi, chúng ta mau đi thôi."
Bọn họ nhanh ch.óng đuổi theo.
Dạ Thiếu Khanh, Đại sư huynh, Ngũ hoàng t.ử, Lục hoàng t.ử và cả Tấn Đế Uyên cũng đã đuổi tới, tất cả đều đi về phía sâu trong rừng tre.
Hoàng Thất Thất nhìn con chim lớn đang bị thương: "Tiểu Lục, là em cứu nó sao?"
"Tiểu chủ nhân, nó bị người ta b.ắ.n thương ở chân, em thấy nó đáng thương nên tha nó về đây."
"Lục a, em làm đúng lắm, để ta xem chân nó thế nào rồi?"
"Tiểu chủ nhân, nó là Kim Điêu, bay vừa cao vừa nhanh đó."
"Ồ, ta biết rồi, yên tâm ta sẽ chữa khỏi cho nó."
Hoàng Thất Thất nhìn con chim lớn đau đến mức nước mắt lưng tròng, bèn lấy ra một viên t.h.u.ố.c cho nó nuốt xuống.
"Ăn t.h.u.ố.c xong ngươi sẽ không còn đau lắm đâu, ta xử lý vết thương cho ngươi, ngươi ráng chịu đựng một chút nhé?"
Kim Điêu gật đầu đầy vẻ nhân tính hóa: "Ta nhịn được, tên người xấu đáng c.h.ế.t kia, để ta nhìn thấy hắn, ta sẽ mổ mù mắt hắn."
Hoàng Thất Thất thấy mũi tên vẫn còn cắm trên chân Kim Điêu, không để ý đến lời nó nói mà gọi lớn: "Ca ca, huynh lại đây giúp muội một chút."
"Ơi, tới đây." Ở phía xa, Hoàng Dục Trạch bỏ măng tre vừa hái vào gùi rồi đi tới.
"Muội muội, đây là cái thứ gì vậy?" Hoàng Dục Trạch nhìn con chim lớn này hỏi.
"Ta không phải là cái thứ gì, người ta là Kim Điêu, là Kim Điêu rất lợi hại đó có biết không?"
Hoàng Thất Thất bật cười: "Ca ca, nó nói nó là Kim Điêu rất lợi hại đó."
Kim Điêu quên cả đau, há hốc mồm, cô bé này lại có thể nghe hiểu tiếng của nó, trời ơi.
Hoàng Dục Trạch cười thành tiếng, thật sự là bộ dạng há to mồm kinh ngạc của Kim Điêu quá buồn cười.
Hoàng Thất Thất vuốt ve lông vũ của Kim Điêu: "Ta có thể nghe hiểu lời ngươi nói, ráng nhịn một chút nhé?"
"Ca ca, huynh giúp muội giữ c.h.ặ.t lấy nó, muội rút mũi tên ra cho nó."
"Được."
Mũi tên được rút ra, đau đến mức Kim Điêu kêu lên một tiếng dài: "Đau quá đi hu hu hu."
Hoàng Thất Thất nhanh ch.óng xử lý vết thương, bôi t.h.u.ố.c rồi băng bó kỹ càng cho nó: "Kim Điêu, ngươi vào không gian của ta nhé? Bộ dạng này của ngươi ở bên ngoài không ổn đâu."
Kim Điêu gật đầu đồng ý, nó không biết không gian là cái gì, nhưng nó tin tưởng cô bé này.
Đưa Kim Điêu vào trong không gian, Thiên Bá sẽ quản lý nó.
"Tiểu Công chúa, người đang ở đâu vậy?"
"Muội muội, là bọn A Khang tới rồi."
"Vâng, ca ca bảo bọn họ qua đây đi, muội hái nốt chỗ măng tre này đã."
"Tiểu chủ nhân, em đi chơi đây."
"Lục a, em về sớm chút nhé, không thì ta chạy mất là không cần em nữa đâu."
"Tiểu chủ nhân, em đi chơi đây, biết là người không nỡ bỏ em mà!"
Hoàng Thất Thất ngẩng đầu lên đã không thấy Tiểu Lục đâu nữa, nàng cười lắc đầu. Nàng đúng là không nỡ thật, Tiểu Lục cùng nàng lớn lên, cùng mấy chú hổ lớn bồi nàng chạy nạn, là những người bạn sinh t.ử có nhau, nương tựa vào nhau.
"Tiểu Công chúa, người xem chúng thuộc hạ hái có đúng không ạ?"
Đám người A Khang, A Ninh đều cầm măng tre và nấm tâm trúc đưa cho nàng xem.
"Đúng rồi. A Thiểm, cây măng này già quá rồi chúng ta không lấy nữa, chọn cái nào non mà hái."
"Vâng, thuộc hạ biết rồi."
"Đi thôi, chúng ta cùng nhau hái, cứ chọn cái non mà hái là được."
Rừng tre rất lớn, măng tre và nấm cũng rất nhiều. Người ở đây không nhận biết được đây là đồ tốt, chẳng mấy chốc bọn họ đã hái đầy gùi.
Hoàng Thất Thất thu vào không gian, lại lấy gùi rỗng ra cho bọn họ, tiếp tục hái.
Đột nhiên nghe thấy tiếng của Tiểu Lục, nàng lần theo âm thanh tìm tới, thấy trên mặt đất có một cái hố: "Lục a, Lục a, em đang ở đâu vậy?"
Tiểu Lục quả thực đã rơi xuống dưới, nó ở bên dưới sợ hết hồn. Đây là nơi quái quỷ nào vậy, không có thứ gì để leo lên được, nó liều mạng kêu gào, hy vọng tiểu chủ nhân có thể nghe thấy.
Hoàng Thất Thất nghe thấy Tiểu Lục đang ở bên dưới: "Tiểu Lục đừng sợ, ta tới cứu em đây, em đợi một chút nhé?"
Tiểu Lục cũng nghe thấy rồi, tiểu chủ nhân thật sự nghe thấy tiếng cầu cứu của nó, quả nhiên nó và tiểu chủ nhân tâm linh tương thông.
"Được, em đợi hu hu hu hu, cả người đều đau quá, ngã hỏng người mất rồi! Sợ c.h.ế.t rắn rồi."
Hoàng Thất Thất muốn phá miệng hố xuống cứu Tiểu Lục ngay, lại sợ vạn nhất về muộn ca ca bọn họ sẽ lo lắng, thế là nàng gọi ca ca.
"Ca ca, mọi người đang ở đâu vậy?"
A Minh chạy tới: "Tiểu Công chúa, sao vậy ạ?"
"A Minh, Tiểu Lục rơi xuống dưới rồi. Ta muốn xuống dưới đó, sợ mọi người không thấy ta sẽ cuống lên. Huynh ở đây đợi, ta xuống dưới tìm Tiểu Lục."
"Tiểu Công chúa, để thuộc hạ xuống, người ở trên này đợi đi."
"Không được đâu A Minh, Tiểu Lục không biết đang ở chỗ nào bên dưới, chỉ có ta mới nghe được nó đang ở đâu thôi."
"Vậy Tiểu Công chúa phải cẩn thận đấy nhé?"
"Ừm, yên tâm đi."
Hoàng Thất Thất lấy ra một sợi dây thừng to, bảo A Minh buộc vào cây tre, A Minh phá cái lỗ nhỏ trên mặt đất thành một cái cửa hang lớn.
"Tiểu Công chúa cẩn thận," A Minh vừa giữ dây thừng vừa dặn dò.
"Biết rồi mà, A Minh đừng lo, ca ca qua đây thì huynh báo với huynh ấy một tiếng nhé."
Hoàng Thất Thất thuận theo dây thừng bay người xuống dưới, may mà lúc đi ra nàng đã thay một bộ y phục màu lục đậm do Mẫu phi thiết kế cho nàng. Thân trên là áo khoác ngắn cổ tròn bó eo, bên dưới là quần váy, làm việc gì cũng gọn gàng.
Hang động thật sâu, phải đến hai trăm mét. Đáp xuống đất, Hoàng Thất Thất phát hiện đây không phải là hang động bình thường, nàng nghe thấy tiếng nước chảy, chẳng lẽ nơi này có sông ngầm dưới lòng đất!!
"Tiểu Lục, Tiểu Lục, Lục a..."
Tiểu Lục rơi từ trên cao như vậy xuống, lại mơ màng bò đi tìm lối ra, lúc này đã ngất xỉu.
Hoàng Thất Thất tìm nửa ngày cũng không thấy Tiểu Lục, chắc là bị thương rồi, nàng nóng như lửa đốt tìm kiếm khắp nơi, vừa tìm vừa gọi...
Cuối cùng cũng tìm thấy Tiểu Lục đang ngất xỉu trong bụi cỏ, nàng đau lòng đến rơi nước mắt, vội lấy t.h.u.ố.c ra cho Tiểu Lục ăn, lại cho nó uống thêm chút nước linh tuyền.
Chương này vẫn chưa hết, vui lòng nhấn trang sau để tiếp tục đọc những nội dung đặc sắc phía sau!
Xác định nó không có vấn đề gì lớn, chỉ là bị ngã tổn thương thân thể nên ngất đi, nàng đưa nó vào không gian dưỡng thương. Thiên Bá bảo nàng không cần lo lắng, lát nữa là sẽ tỉnh lại.
Ra khỏi không gian, nàng đang định quay về, lại thấy phía xa có dòng nước chảy, đúng là sông ngầm. Nàng đi về phía trước xem thử, thứ gì đang phát sáng thế kia!!
Bên bờ sông có mấy cây cỏ xanh biếc đang phát sáng. Không đúng, đây không phải cỏ thường, là Hoàn Dương Thảo. Trời ơi! Loại kỳ d.ư.ợ.c này quá khó tìm.
Hoàng Thất Thất lại đi về phía trước, bởi vì nàng lại nhìn thấy một kỳ quan nữa. Trong dòng nước sông, một cây ăn quả cành lá xum xuê, kết đầy những quả nhỏ màu vàng kim.
Thiên Bá ở trong không gian cũng nhìn thấy: "Tiểu chủ nhân, mau di dời cây ăn quả đó vào không gian đi."
Hoàng Thất Thất vội vàng gọi Thiên Bá ra: "Thiên Bá, ngươi có nhận ra đây là quả gì không?"
"Có nhận ra, tiểu chủ nhân mau đưa nó vào không gian, đây là Hoàng Kim Trường Sinh Quả. Tuy không thần kỳ như trong truyền thuyết ăn vào trường sinh bất lão, nhưng có thể kéo dài tuổi thọ."
Hoàng Thất Thất ôm lấy Thiên Bá: "Thiên Bá nhà ta thật lợi hại, cái gì cũng biết. Ta đi di dời cây vào không gian đây."
Thiên Bá nhe răng cười: "Đi đi, tiểu chủ nhân nhớ cẩn thận một chút."
“Được ạ.”
Hoàng Thất Thất lấy Tị Thủy Châu ra rồi bơi về phía cây ăn quả. Cách bờ chừng hơn trăm mét, khi bơi đến nơi nàng mới thấy rõ, cây ăn quả này mọc ngay giữa một tảng đá lớn. Thật là lợi hại, như vậy mà cũng mọc được, những thứ thần kỳ luôn có điểm đặc biệt riêng.
Việc này không làm khó được nàng, nàng lấy từ trong không gian ra thanh đại đao c.h.é.m sắt như bùn, “rắc rắc” mấy nhát đã bổ đôi tảng đá ra, sau đó nhổ tận gốc cây ăn quả thu vào không gian.
“Tiểu chủ nhân mau quay lại, dưới lòng sông dường như có vật gì đó!”
Thiên Bá nhìn thấy mặt sông cách tiểu chủ nhân không xa đang cuộn trào dữ dội, nó cuống cuồng chạy quanh trên bờ.
Hoàng Thất Thất đột ngột ngẩng đầu nhìn một cái, lập tức quay người nhanh ch.óng bơi trở lại.
Phía sau nàng, giữa dòng nước cuộn trào lộ ra một con quái vật khổng lồ.