Lương phu nhân và Lương Hinh Diệu đều biết mình đã tiêu đời, đôi mắt trợn ngược trắng dã như cá c.h.ế.t, nhất quyết không hé răng nửa lời.
Hoàng Thất Thất b.úng hai viên Chân Ngôn Hoàn vào miệng bà ta: “Nói đi, kẻ nào phái các ngươi tới? Khai cho rõ ràng vào, nếu không nói thật ta sẽ lột da các ngươi.”
Lương phu nhân và Lương Hinh Diệu không thể khống chế được bản thân, bắt đầu khai hết ra.
“Không có ai phái ta đến cả. Khương Tịch Nguyệt, ngươi còn nhớ mình có một vị tỷ tỷ không? Nàng ta hận ngươi thấu xương, ngày nào cũng nguyền rủa ngươi, nhờ thế ta mới biết ngươi là Vương phi.”
Khương Tịch Nguyệt suy nghĩ kỹ lại, nàng vốn là con một, không có tỷ tỷ ruột, vị tỷ tỷ kia chẳng qua là dưỡng nữ mà cha mẹ nàng nhận nuôi mà thôi.
“Tỷ tỷ ngươi là chính thê, còn ta là thiếp thất. Lão gia nhà chúng ta cũng chẳng có tiền đồ gì, chỉ mở một cửa tiệm nhỏ. Chính phu nhân không có con, chỉ có ta sinh được mụn con gái, cũng thật trùng hợp là ta lại có vài phần tương đồng với tỷ tỷ ngươi.”
Lương phu nhân nhận ra mình đang tự tuôn hết mọi chuyện ra ngoài, bà ta vội bịt miệng lại không muốn nói tiếp nữa.
Hoàng Thất Thất thấy bà ta im bặt, đôi mắt hơi nheo lại: “Bà cứ tiếp tục nói đi, bà không chống lại được d.ư.ợ.c tính của ta đâu.”
Quả nhiên, bà ta lại không tự chủ được mà nói tiếp: “Tỷ tỷ của ngươi là một kẻ tâm địa độc ác, nàng ta cực kỳ hận ngươi. Mỗi lần nhắc đến ngươi là nàng ta lại nghiến răng nghiến lợi, nói rằng ngươi đáng lẽ phải c.h.ế.t từ lâu rồi, vậy mà vẫn còn sống sờ sờ lại còn được làm Vương phi, dựa vào cái gì chứ?”
“Nàng ta phải hận ngươi đến dường nào mới nguyền rủa ngươi c.h.ế.t sớm như vậy. Sau đó nàng ta đã bị ta g.i.ế.c c.h.ế.t, vì nàng ta dám ngược đãi mẹ con ta. Nàng ta c.h.ế.t rồi, c.h.ế.t rất t.h.ả.m thiết, ha ha ha ha ha.”
Lương phu nhân cười một cách điên cuồng, dường như hồi tưởng lại việc g.i.ế.c c.h.ế.t người phụ nữ kia khiến bà ta vô cùng đắc ý.
Khương Tịch Nguyệt nhíu c.h.ặ.t lông mày: “Nàng ta vốn không phải tỷ tỷ ruột thịt của ta, nàng ta sống c.h.ế.t thế nào ta không quan tâm. Nhưng tại sao ngươi lại mạo danh nàng ta để đến đây hại người?”
“Tại sao ư?”
Lương phu nhân trợn mắt: “Bởi vì ngươi là Vương phi cao quý nha, vị trí đó thật sự quá cám dỗ. Ta đã g.i.ế.c c.h.ế.t ả tỷ tỷ kia của ngươi, phu quân của chúng ta cũng đã qua đời.”
“Thật khéo là ta có một người di mẫu tìm đến, bà ấy đã dạy ta thuật hoán nhan và đưa cho ta cả cổ trùng.”
Hoàng Thất Thất hỏi: “Di mẫu của bà là ai? Sao bà ta lại biết những thứ tà môn ngoại đạo này?”
“Di mẫu ta học được từ sư phụ của bà ấy. Sau khi sư phụ bà ấy mất, di mẫu vì không có con cái nên mới tìm đến ta, không muốn những thứ mình học được bị thất truyền. Ta cũng chỉ học được ba phần thôi, di mẫu chê ta quá đần độn, không lâu sau bà ấy cũng qua đời.”
Khương Tịch Nguyệt lại tát thêm hai cái thật mạnh vào mặt bà ta: “Cho nên ngươi mới mạo danh người tỷ tỷ độc ác kia tới hại ta, muốn chiếm đoạt vị trí của ta sao?”
Lương phu nhân muốn đ.á.n.h trả nhưng vì bị điểm huyệt nên không thể nhúc nhích, chỉ có thể gào thét: “Phải, nghe vị tỷ tỷ kia của ngươi đố kỵ đến phát điên, ta có bản lĩnh rồi thì đương nhiên muốn thay thế ngươi. Tất cả những gì ngươi có đều sẽ thuộc về ta, ha ha ha.”
Khương Tịch Nguyệt bồi thêm mấy cái tát nữa: “Ngươi đang nằm mơ đấy à? Ngươi thực sự tưởng rằng biết chút tà thuật là có thể muốn làm gì thì làm sao?”
Hoàng Hiên Long lên tiếng: “Đừng phí lời với chúng nữa, g.i.ế.c đi, rồi ném ra loạn táng cương.”
Lời này làm mẹ con Lương phu nhân kinh hồn bạt vía: “Các ngươi không thể g.i.ế.c chúng ta, các ngươi đều đã trúng cổ rồi, ngoài ta ra không ai biết giải cổ đâu. Thả chúng ta ra, ta sẽ giải cổ cho các ngươi.”
Lương Hinh Diệu nhìn Hoàng Dục Trạch với vẻ cầu khẩn: “Thế t.ử ca ca, huynh chắc chắn sẽ không trơ mắt nhìn Diệu Nhi c.h.ế.t đúng không? Diệu Nhi và huynh là một đôi tâm đầu ý hợp, huynh mau thả Diệu Nhi ra đi.”
Hoàng Dục Trạch cảm thấy nổi hết cả da gà: “Ngươi đừng có làm ta ghê tởm, ta với ngươi chẳng có quan hệ gì hết. Ta sẽ không cứu ngươi, mà còn tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t mẹ con ngươi. Dám tới Vương phủ gây ác, đúng là chán sống rồi.”
Lương Hinh Diệu đại kinh thất sắc, chuyện này không đúng. Đáng lẽ Thế t.ử đã trúng cổ thì phải yêu nàng đến c.h.ế.t đi sống lại mới phải, dù thế nào cũng sẽ bảo vệ nàng, lẽ nào hắn không hề trúng cổ!!
Hoàng Thất Thất vừa nhìn Lương Hinh Diệu là biết nàng ta đang nghĩ gì: “Có phải ngươi đang nghĩ rằng ngươi đã hạ tình cổ cho ca ca ta, đáng lẽ huynh ấy phải một lòng một dạ bảo vệ ngươi, yêu thương ngươi, thề non hẹn biển với ngươi, sao có thể đối xử với ngươi như vậy đúng không?”
Lương Hinh Diệu vô thức gật đầu.
Lương phu nhân vừa nhìn là biết xong đời rồi, không trúng cổ, Thế t.ử trước đó chỉ là đang giả vờ.
Hoàng Thất Thất lấy ra một chiếc bình sứ nhỏ: “Lương Hinh Diệu, cổ trùng ngươi hạ nằm ở trong này này. Có cần bổn công chúa tìm cho ngươi một tên khất cái để hạ cổ không, đừng để lãng phí tình cổ của ngươi chứ.”
Lương Hinh Diệu cuống cuồng hét lên: “Không muốn, đừng hạ cổ cho khất cái.”
Dạ Thiếu Khanh nói: “Muội muội, hãy hủy thứ đó đi, không thể để chúng lại được.”
“Đại ca, muội biết rồi.”
Mẹ con Lương Hinh Diệu quay sang nhìn Khương Tịch Nguyệt và Hoàng Hiên Long: “Các ngươi đã trúng cổ rồi, chẳng lẽ không muốn giải sao? Chỉ cần thả mẹ con ta đi, ta lập tức giải cổ cho các ngươi.”
Khương Tịch Nguyệt nói: “Hai con gà trống lớn ngày nào cũng đi theo các ngươi, hai mẹ con các ngươi không thấy chúng rất thân thiết sao?”
Lương Hinh Diệu bàng hoàng: “Bà nói cái gì?”
Lương phu nhân rú lên một tiếng: “Gà trống lớn? Chẳng lẽ cổ trùng đã bị hạ vào người gà trống rồi? Là kẻ nào đã làm?”
Khương Tịch Nguyệt đáp: “Sắp c.h.ế.t đến nơi rồi còn hỏi là ai làm, hai mẹ con các ngươi gan cũng thật lớn.”
“Chỉ vì vị dưỡng tỷ kia của ta đố kỵ với ta, ngươi biết chuyện liền muốn tráo mặt với ta sao? Ngươi thực sự coi Vương phủ là cái chợ, muốn đến thì đến muốn đi thì đi chắc.”
Lương phu nhân biết mình đã hoàn toàn thất bại, chỉ còn nước cầu xin: “Tha cho chúng ta đi, lần sau không dám nữa.”
Trong lòng bà ta hận c.h.ế.t Hoàng Thất Thất đã phá hỏng chuyện tốt của mình. Nếu con khốn nhỏ này không trở về thì bà ta đã thành công rồi, sau khi hoán nhan bà ta sẽ chính là Khương Tịch Nguyệt.
Hoàng Thất Thất không muốn phí lời với bọn chúng, nàng nói với mụ già trà xanh kia: “Dù ta không trở về, phụ vương và mẫu phi của ta cũng sẽ không bị bà hại được đâu.”
“Bà hạ cổ khống chế họ đối tốt với bà, nghe lời bà, nhưng nếu nguy hiểm đến tính mạng thì họ sẽ không để mặc bà làm càn đâu.”
“Phụ vương và mẫu phi của ta đều có võ công cao cường, bà thực sự tưởng chút cổ thuật đó là vô địch sao? Vốn dĩ ta định để phụ vương mẫu phi nhìn thấu bộ mặt độc ác của bà chứ chưa muốn lấy mạng các người ngay.”
“Nhưng không ngờ bà lại thâm độc hơn thế, dám mưu hại tính mạng người khác. Những thứ tà ác như hoán nhan thuật mà các ngươi cũng dám làm, vậy thì không thể giữ lại các ngươi nữa.”
Dạ Thiếu Khanh vỗ tay một cái, A Khang và A Ninh lập tức hiện thân, điểm câm huyệt của mẹ con Lương Hinh Diệu, lục soát ra cổ trùng trên người bọn chúng: “Thứ này phải hủy đi.”
Dạ Thiếu Khanh gật đầu, thấy đã lục soát sạch sẽ mới ra lệnh lôi người đi: “Làm cho sạch sẽ chút, ném đi thật xa vào.”
Hoàng Dục Trạch cũng chưa từng nghe nói đến việc có một di mẫu nào, bèn hỏi: “Mẫu phi, chuyện về vị tỷ tỷ kia của người là thế nào vậy ạ?”
Khương Tịch Nguyệt thở dài một tiếng rồi kể: “Cha mẹ ta chỉ có mình ta là con duy nhất. Một ngày nọ, có một bé gái đi ăn xin gõ cửa nhà ta, cha mẹ ta mở cửa thấy nàng ta ngất xỉu.”
“Cha mẹ liền bế nàng ta vào nhà, khi nàng ta tỉnh lại thì nói mình là trẻ mồ côi. Lúc đó ta mới bốn tuổi, nàng ta lớn hơn ta bốn tuổi, cha mẹ thấy nàng ta đáng thương nên đã giữ lại làm bạn với ta.”
“Cha mẹ ta đương nhiên là sủng ái ta, nàng ta liền nảy sinh lòng đố kỵ. Năm mười tuổi, nàng ta đẩy ta xuống hồ sen suýt chút nữa khiến ta c.h.ế.t đuối. Cha mẹ biết mình đã nuôi phải một con sói, liền sai người điều tra xem lai lịch nàng ta thực sự là thế nào.”
“Điều tra ra mới biết nàng ta không phải trẻ mồ côi, nàng ta có cha mẹ và huynh đệ tỷ muội đầy đủ. Năm xưa là vì gia đình nàng ta trọng nam khinh nữ, bắt nàng ta làm việc quá nhiều nên nàng ta mới tự mình bỏ trốn.”
“Cha ta sau đó đã đưa nàng ta trở về. Nhà nàng ta ở rất xa, sau khi đưa đi ta không còn gặp lại nữa. Không ngờ nàng ta thực sự là một kẻ ăn cháo đá bát, nàng ta lấy tư cách gì mà hận ta chứ?”
Hoàng Thất Thất ôm lấy mẫu phi: “Chúng ta không nghĩ đến nàng ta nữa, phụ vương và mẫu phi đi nghỉ ngơi sớm đi ạ.”
Mấy đứa trẻ rời đi, Hoàng Hiên Long thở dài: “Sau này không thể mềm lòng được nữa. Bảo Bảo nói đúng, dẫn sói vào nhà đều là do ý chí không kiên định.”
Khương Tịch Nguyệt gật đầu: “Sau này kiên quyết sẽ không như vậy nữa.”
Ngày hôm sau.
Hoàng Thất Thất cùng hai vị ca ca đi đón nhị ca trở về.
Lý Khiên An cưỡi trên lưng đại mã, trông vô cùng uy phong lẫm liệt.
Hoàng Thất Thất gọi lớn: “Nhị ca, chúng muội ở đây này.”
Lý Khiên An xuống ngựa chạy lại gần: “Đại ca, tiểu đệ, tiểu muội, tất cả đều đến đón ta sao?”
Hoàng Thất Thất cười đến híp cả mắt: “Đương nhiên là phải đón đại tướng quân của chúng ta rồi, nhị ca chúng ta về nhà thôi?”
“Được, chúng ta về nhà.”
Dạ Thiếu Khanh cười nói: “Khiên An chắc là nhớ nhà lắm rồi nhỉ? Cũng gần một năm nay chưa về rồi.”
Hoàng Dục Trạch cũng phụ họa: “Phụ vương và mẫu phi cũng rất nhớ nhị ca, ở nhà đã chuẩn bị sẵn bao nhiêu món ngon cho huynh đấy.”