Hoàng Thất Thất co rụt đồng t.ử, thật quá hãi hùng, đàn ong bắp cày đen kịt, âm thanh o o khiến không khí như đông đặc lại, tựa hồ muốn nuốt chửng con người, chúng che kín cả bầu trời, bám đuổi không buông...
Phải làm sao đây, đáng sợ quá, chúng đuổi tới nơi rồi. Nàng giơ tay rắc thêm độc d.ư.ợ.c, xem ra nàng phải đưa hai vị ca ca vào trong không gian thôi.
Ngay khi đôi tay nhỏ nhắn của Hoàng Thất Thất định nắm lấy tay Tiên An ca ca để đưa họ vào không gian...
Lý Tiên An đột nhiên hét lớn: “Tới rồi, tới rồi!”
Đàn ong bắp cày cũng đã truy sát đến sau lưng, trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc...
Dòng sông đã hiện ra trước mắt: “Các ca ca mau nhảy xuống, lặn xuống đáy nước mau!”
Tõm, tõm! Tất cả đều nhảy xuống, chìm sâu dưới lòng sông, chỉ nghe thấy trên mặt nước tiếng đập rào rào liên hồi...
Trời ạ, lũ ong bắp cày kia thế mà đuổi theo tới tận mặt sông, tiếng chúng đập vào nước vang lên chan chát!
Nước sông chảy rất xiết, cả ba người bị dòng nước cuốn đi, không ai dám ngoi lên vì đàn ong vẫn đang điên cuồng quần thảo trên mặt nước chưa chịu rời đi.
Ở dưới nước làm sao nhịn được mãi, không thở thì sống sao nổi? Dòng nước quá mạnh khiến ba người bị trôi dạt mỗi người một ngả. Sau một hồi nín thở lâu đến mức sắp kiệt quệ dưỡng khí, cuối cùng tiếng ong đập nước cũng biến mất.
Dạ Thiếu Khanh cảm thấy đầu óc choáng váng, khi ngoi lên khỏi mặt nước hắn mới thấy khá hơn đôi chút. Vừa tỉnh táo lại, tim hắn bỗng thắt nghẹn, bảo bảo trong lòng đã biến mất, cả Tiên An cũng không thấy đâu. Hắn phát điên, khản giọng gào thét tìm kiếm...
Cùng lúc đó, Hoàng Thất Thất cũng điên cuồng tìm kiếm hai vị ca ca của mình...
Ngay khi nhảy xuống sông, Dạ Thiếu Khanh theo bản năng khua tay chèo chống, cộng thêm sức nước chảy xiết, hắn và Thất Thất lập tức bị tách rời.
Thân hình nhỏ bé của Hoàng Thất Thất bị dòng nước cuốn đi rất xa. Đến lúc khó thở nàng mới nhớ ra Tị Thủy Châu, vừa rồi mải chạy trốn ong bắp cày nên nàng quên bẵng mất, bình thường sợ đ.á.n.h mất nên nàng vẫn luôn cất kỹ trong không gian.
Tiểu Lục thấy tiểu chủ nhân lo lắng đến phát khóc, vội vàng trấn an: “Tiểu chủ nhân đừng khóc, bọn họ đều biết bơi nên sẽ không sao đâu, chắc là do nước xiết quá nên bị trôi về phía trước rồi.”
“Ưm, ưm...” Tiểu đoàn t.ử thút thít gật đầu, nhưng vẫn cố nhô cái đầu nhỏ lên mặt nước gọi ca ca...
Lý Tiên An cũng suýt nữa thì ngất xỉu dưới lòng sông. Cuối cùng không còn nghe thấy tiếng ong đập nước nữa, hắn nín thở đến mức sắp lịm đi, khi ngoi lên thì đầu óc đã quay cuồng. May mắn thay, trước khi lịm hẳn, hắn vớ được một khúc gỗ mục rồi bám c.h.ặ.t vào đó.
Dạ Thiếu Khanh không tìm thấy bảo bảo và Lý Tiên An, lòng như lửa đốt nhưng thể lực đã cạn kiệt. Hắn khó khăn lắm mới bám được vào một thân cây trôi dạt, đành bất lực mặc cho dòng nước cuốn đi.
Hoàng Thất Thất cũng không biết mình bị trôi tới nơi nào, trời đã sập tối nàng mới dạt vào một đoạn sông êm đềm hơn. Nàng dùng tứ chi ngắn ngủn vùng vẫy bơi lên bờ.
Y phục trên người ướt sũng, bơi được lên bờ nàng đã mệt lử, vội vàng dẫn theo Tiểu Lục trở về không gian. Nàng mệt quá rồi, chỉ muốn nằm bệt dưới đất không buồn cử động!
Mấy con Kim Hổ xót xa vây quanh nàng, thấy nàng mệt đến mức ấy, một con Kim Hổ liền ngoạm nhẹ áo nàng tha vào phòng tắm: “Tiểu chủ nhân, người tự tắm rửa được không?”
“Được mà, ta nghỉ một lát là khỏe thôi, đa tạ Kim Hổ nhé.”
Kim Hổ dụi dụi vào bàn tay nhỏ của nàng rồi xoay người rời đi.
Nàng gắng gượng ngồi dậy uống một chút linh tuyền thủy, cảm thấy tinh thần phấn chấn hơn nhiều. Nàng ngâm mình trong nước nóng, uống thêm hai viên t.h.u.ố.c trị phong hàn, thay đồ sạch sẽ rồi mới bước ra.
“Kim Hổ, Tiểu Lục, chúng ta dùng cơm thôi. Ăn xong rồi mọi người đi tìm các ca ca cùng ta nhé?”
“Được!” Mấy nhóc linh thú lập tức đồng thanh đáp lời.
Thiên Bá thấy tiểu chủ nhân bình an mới yên tâm rời đi. Dù bọn chúng có nỗ lực tu luyện thế nào cũng chưa thể phá bỏ phong ấn, bọn chúng hiểu rằng, kiếp này tiểu chủ nhân buộc phải tự mình trưởng thành.
Dùng cơm xong, Hoàng Thất Thất dẫn Kim Hổ và Tiểu Lục ra khỏi không gian, cầm theo đèn pin bốn phía tìm kiếm hai vị ca ca.
Đêm tối mịt mùng, trên mặt sông chẳng thấy rõ thứ gì, những nơi đèn pin chiếu tới cũng không thấy bóng dáng hai người họ.
Ba con Kim Hổ nhỏ chạy tới báo: “Tiểu chủ nhân, phía trước có rất nhiều người, họ đang đốt một đống lửa lớn.”
Mắt Hoàng Thất Thất sáng rực lên: “Thật sao? Mau đưa ta đi xem thử.”
Ba con Kim Hổ dẫn đường phía trước, một con cho nàng cưỡi trên lưng, rất nhanh bọn họ đã thấy rất đông nạn dân đang quây quần bên đống lửa.
Hoàng Thất Thất cùng Kim Hổ nấp vào một góc, nhìn quanh một lượt không thấy hai vị ca ca đâu, nhưng lại nghe thấy tiếng họ bàn tán...
“Mẹ ơi, đáng sợ quá, lũ ong bắp cày đó chắc là loài ăn thịt ngừi nhỉ?”
“Cũng may chúng ta vừa chạy ra đã thấy nước, lại đang ở gần sông, nếu không thì xong đời rồi, xương trắng cũng chẳng còn mà chôn ở đây đâu!”
Hóa ra là vậy, bọn họ thật sự may mắn. Nhưng các ca ca đang ở đâu cơ chứ? Tiểu đoàn t.ử lo lắng khôn nguôi, tiếp tục men theo bờ sông tìm kiếm...
Lúc này, Dạ Thiếu Khanh đang ôm c.h.ặ.t khúc gỗ trôi trên sông, bị nước đẩy về phía trước. Hắn muốn bơi lên bờ nhưng thể lực đã cạn kiệt sau khi dốc sức chạy trốn.
Hắn choáng váng bám lấy gỗ mục, phó mặc cho số phận. Khi tỉnh lại, hắn thấy mình đang nằm trên một đống gỗ dạt bên bờ sông.
Cái gùi trên lưng đã bị nước cuốn mất từ lâu. Hắn bò lên bờ, giữa đêm đen tĩnh mịch, hắn khản giọng gọi: “Bảo bảo! Tiên An!”, nhưng đáp lại hắn chỉ có những cơn gió lạnh thấu xương.
Hắn run rẩy lần tìm trong n.g.ự.c, thấy đá lửa và ba bình t.h.u.ố.c. Đây là t.h.u.ố.c mà bảo bảo đã đưa cho họ: “Ca ca, bình này là t.h.u.ố.c cứu mạng, bình này trị phong hàn, còn bình này phòng tránh ôn dịch.”
“Ca ca, hai người hãy mang theo bên mình để phòng hờ, phải nghe lời bảo bảo nhé.”
Lúc đó cả hai đều cười, bảo bảo giống như một tiểu quản gia vậy, các ca ca đương nhiên sẽ nghe lời nàng.
Dạ Thiếu Khanh vô lực quỳ rạp xuống đất, tiếng gào thét thê lương: “Bảo bảo, muội ở đâu? Là ca ca không tốt, đã để lạc mất muội, bảo bảo...” Nước mắt làm nhòe đi tầm mắt, hắn òa khóc nức nở.
Đêm ấy, có một thiếu niên liều mạng tìm kiếm khắp nơi, từng tiếng gọi “Bảo bảo”, “Tiên An” vang lên xé lòng, nhưng đáp lại chỉ có gió đêm lạnh lẽo và cơ thể đang run cầm cập của hắn. Có lẽ vì không còn sức để gọi nữa, hoặc do sắp ngất đi...
Hắn uống t.h.u.ố.c rồi tìm ít củi khô nhóm lửa, ôm lấy đầu gối âm thầm rơi lệ, giọng khàn đặc lẩm bẩm: “Bảo bảo, Tiên An, hai người nhất định phải bình an, ta nhất định sẽ tìm được mọi người.”
***
Lý Tiên An vừa bám được lên gỗ mục thì đã ngất đi. Thể chất hắn vốn yếu, lại thêm những vết thương do bị ngược đãi từ nhỏ, cũng may mấy năm nay Dạ Thiếu Khanh đối đãi với hắn như huynh đệ ruột thịt, tận tình chăm sóc nên mới khá lên đôi chút.
Cộng thêm việc thời gian qua Thất Thất dùng nhiều linh d.ư.ợ.c bồi bổ, nếu không lần này hắn khó lòng giữ được mạng.
Lý Tiên An không biết mình đã ngất bao lâu, khi tỉnh dậy đã là đêm đen như mực. Hắn lồm cồm bò dậy, đầu óc quay cuồng, không biết đây là nơi nào!
Hắn bước đi lảo đảo, chẳng biết nên đi hướng nào. Khi tỉnh táo hơn một chút, ký ức ùa về khiến tim hắn thắt lại: “Thiếu gia và bảo bảo đâu?”
Hắn loạng choạng tìm kiếm: “Thiếu gia! Bảo bảo! Thiếu gia, bảo bảo, hai người ở đâu? Đừng dọa ta, Cẩu Đản sợ lắm.”
Hắn vấp phải đá ngã nhào, nhưng mặc kệ đau đớn, hắn vẫn bò lên phía trước mà gọi: “Thiếu gia, bảo bảo, đừng mà, đừng bỏ rơi Cẩu Đản.”
Giây phút này, hắn như quay trở lại những đêm đen bị xích bằng xích ch.ó, vừa cô độc, sợ hãi vừa lạnh lẽo, đói khát và đau đớn khắp người.
Hắn run rẩy toàn thân: “Đừng, đừng... đừng đ.á.n.h ta, ta không dám ăn tranh thức ăn của ch.ó nữa, ta không dám ăn trộm cám gà nữa đâu, đừng đ.á.n.h ta... Phụ thân, mẫu thân cứu con với, sống khổ quá, phụ mẫu cứu con...”
Lý Tiên An tội nghiệp bị bóng ma tâm lý từ thuở nhỏ hành hạ, đau đớn khôn cùng. Hắn vừa gọi thiếu gia, bảo bảo, vừa gọi phụ mẫu cứu mạng...
Hắn lại lịm đi một lần nữa, trên gương mặt đau khổ vẫn không ngừng tuôn rơi những giọt lệ.