“Bởi vì một kẻ có khả năng nhìn thấu mọi bí mật của người đời như ta, đối với ngài mà nói, vừa là một món v.ũ k.h.í sắc bén, lại vừa là một mối đe dọa khôn lường.”
Ngay vào lúc mọi người đều đinh ninh rằng ta sẽ bị đem đi xử t.ử, thì chốn kinh kỳ lại xảy ra một đại sự động trời.
Vị hôn thê của Thái t.ử bỗng dưng lăn đùng ra ch/ết bất đắc kỳ t.ử.
Tin tức vừa truyền ra, cả kinh thành đều rúng động dữ dội.
Thái t.ử là đứa con trai duy nhất của Hoàng đế, còn vị hôn thê của ngài lại là đích nữ của quan Tể tướng đương triều.
Cuộc hôn nhân này liên quan mật thiết đến vận mệnh của giang sơn, nay vị hôn thê bỗng dưng ch/ết t.h.ả.m, ai nấy đều nghi ngờ có kẻ ra tay hạ độc.
Hoàng đế nổi trận lôi đình, hạ lệnh phải điều tra cho ra ngô ra khoai.
Ba ngày sau, nha môn Đại Lý Tự đã tìm ra một sự thật kinh hoàng.
Vị hôn thê của Thái t.ử thực chất bị chính đệ đệ của Thái t.ử — Nhị hoàng t.ử hạ độc hại ch/ết.
Nguyên do là bởi Nhị hoàng t.ử cũng đem lòng si mê con gái Tể tướng, nhưng Hoàng đế không chấp thuận, hắn ta trong cơn thịnh nộ đã ra tay tàn độc.
Mà sự thật rành rành ấy, là do Đại Lý Tự tra khảo từ miệng một tên thái giám thân cận bên người Nhị hoàng t.ử mà ra.
Thế nhưng ai nấy đều thừa hiểu, nếu không có cái “mắt thần" của ta chỉ điểm từ trước, vụ án này có khi cả đời cũng chẳng thể đem ra ánh sáng được.
Bởi Nhị hoàng t.ử là đứa con được Hoàng đế yêu chiều nhất, chẳng một ai dám bén mảng đến điều tra hắn cả.
Tin tức vừa lan ra, kinh thành lại một phen náo loạn.
Dân chúng bắt đầu đổi giọng bàn tán, bảo ta chẳng phải ngôi sao tai họa, mà chính là ngôi sao may mắn của triều đình.
Các vị đại thần cũng bắt đầu nhìn ta bằng con mắt khác, bảo ta có năng lực đặc dị, là báu vật mà ông trời ban tặng cho đất nước.
Hoàng đế đích thân hạ chỉ, phong ta làm “Linh nữ có mắt thần", ban thưởng một ngàn lượng vàng ròng, và ban cho một tòa phủ đệ nguy nga.
Cha ta quỳ gối trước thánh chỉ, giọng nói run lên bần bần:
“Thần... thần xin tạ ơn kính lạy ơn sâu của bệ hạ!"
Mẹ ta khóc sướt mướt, ôm c.h.ặ.t lấy ta mà thơm lấy thơm để.
Nhưng lòng ta chẳng một chút xao động.
Bởi ta biết rõ, đây chẳng qua là một quân bài trong ván cờ của Hoàng đế mà thôi.
Ngài sắc phong cho ta, không phải vì ngài thực lòng tin tưởng ta, mà là vì ngài muốn mượn tay ta để đối phó với Nhị hoàng t.ử.
Thái t.ử là kẻ kế thừa duy nhất của ngài, còn Nhị hoàng t.ử lại là núm ruột ngài yêu quý.
Ngài không nỡ xuống tay g/iết Nhị hoàng t.ử, nhưng lại phải cho Thái t.ử một lời ăn tiếng nói thỏa đáng.
Thế nên ngài mới phong thưởng cho ta, nhằm đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của thiên hạ.
Chờ đến khi sóng gió qua đi, ngài sẽ tìm đại một cái cớ để nhổ cỏ tận gốc ta thôi.
Kiếp trước, ta đã chứng kiến quá nhiều cái tâm cơ hiểm độc của bậc đế vương rồi.
Nhưng ta quyết không ngồi yên chờ ch/ết.
Ngay ngày thứ hai sau khi nhận phong thưởng, ta cải trang đến thẳng phủ Thái t.ử.
Thái t.ử đang ngồi chờ ta trong thư phòng, thấy ta bước vào, ngài đặt quyển sách trên tay xuống:
“Ngươi chính là Lâm Vãn Ninh đó sao?"
“Dạ phải."
Ta hành lễ chỉnh tề, “Thưa điện hạ, con đến đây là để cứu mạng ngài đó ạ."
Thái t.ử nhướn mày hỏi lại:
“Cứu ta?
Ta mà cần ngươi phải cứu sao?"
“Thưa điện hạ, ngài có biết vì sao vị hôn thê của ngài lại bị hạ độc ch/ết không?"
Ta nói, “Chẳng phải vì Nhị hoàng t.ử đem lòng si mê cô ta đâu, mà là do chính cha ruột của ngài — Hoàng đế bệ hạ, ngầm cho phép đó ạ."
Thái t.ử mặt mũi biến sắc đột ngột:
“Ngươi dám ăn nói càn rỡ?!"
“Hoàng đế bệ hạ không hề muốn ngài cưới con gái của Tể tướng, bởi thế lực của Tể tướng quá đỗi lớn mạnh, ngài sợ ngài có được sự hậu thuẫn của Tể tướng sẽ đe dọa đến ngai vàng của ngài."
Ta thong thả phân tích, “Thế nên ngài mới cùng Nhị hoàng t.ử diễn một vở kịch, để Nhị hoàng t.ử gánh hết tội danh, còn ngài thì sắm vai người tốt.
Chờ đến khi tất cả mọi người đều chĩa mũi dùi vào Nhị hoàng t.ử, ngài sẽ có lý do chính đáng để phế truất Nhị hoàng t.ử, tiện thể đổ cho ngài cái danh số mạng khắc vợ.
Cứ như thế, cả hai đứa con trai lớn đều bị phế bỏ, ngài có thể đường đường chính chính truyền ngôi báu lại cho đứa con trai nhỏ do mụ sủng phi sinh ra."
Mặt Thái t.ử trắng bệch như tờ giấy nến.
“Ngươi... làm sao ngươi biết được những việc này?"
“Con nhìn thấy được mà."
Ta đáp, “Thưa điện hạ, lúc này ngài chỉ có hai con đường để chọn.
Một là ngồi im chờ ch/ết, hai là bắt tay hợp tác với con."
Thái t.ử chăm chú nhìn ta một hồi lâu:
“Hợp tác thế nào đây?"
“Con giúp ngài nhìn thấu lòng dạ thật sự của tất cả mọi người xung quanh, còn ngài thì bảo hộ cho con được bình an vô sự."
Ta đề nghị, “Ngài cần mắt thần của con, con cần quyền lực của ngài.
Đôi bên cùng có lợi."
Thái t.ử suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng khẽ gật đầu:
“Được."
Từ ngày hôm đó trở đi, ta trở thành kẻ được Thái t.ử tin cậy nhất.
Mỗi một quyết sách của Thái t.ử, ta đều giúp ngài nhìn rõ lợi hại từ trước.
Mỗi một kẻ có mưu đồ hại ngài, ta đều giúp ngài lôi ra ánh sáng từ trong trứng nước.
Ba tháng sau, Hoàng đế quả nhiên định ra tay với Thái t.ử.
Ngài sai người bỏ độc vào đồ ăn thức uống của Thái t.ử, nhưng bị ta nhìn thấu từ trước, Thái t.ử nhờ đó mà thoát được một kiếp nạn.
Nửa năm sau, Nhị hoàng t.ử dấy binh làm loạn, Thái t.ử nhờ có tin tức báo trước của ta liền dẫn binh đi trấn áp, dẹp tan phản loạn.
Một năm sau, Hoàng đế buộc phải nhường ngôi, Thái t.ử thuận đường đăng cơ xưng đế.
Ngay ngày đầu tiên lên ngôi vị hoàng đế, ngài sắc phong cho ta làm “Quốc sư", ban cho một tấm kim bài, trên có thể đ.á.n.h hôn quân, dưới có thể trị gian thần.
Cả triều đình văn võ bá quan quỳ rạp dưới chân, chẳng một ai dám hé răng nửa lời phản đối.
Bởi suốt một năm qua, ta đã vạch trần bí mật của không biết bao nhiêu vị đại thần, trong tay ta nắm giữ vô vàn thóp của bọn họ, chẳng ai dại gì mà đi đắc tội với ta cả.
Cha ta đứng giữa triều đường, nhìn ta được trăm quan quỳ lạy bái kiến, vành mắt ông đỏ hoe.
Mẹ ta ở trong phủ nghe thấy tin mừng, khóc nghẹn ngào không thốt nên lời.
Còn ta, đứng trên bậc thềm cao lộng lẫy, phóng tầm mắt nhìn xuống tất cả mọi người đang quỳ phục phía dưới.
Thẩm Chiêu Viễn đang quỳ rạp trong đám đông, đến đầu cũng chẳng dám ngẩng lên.
Kiếp trước huynh ấy giả điếc làm ngơ nhìn ta ch/ết t.h.ả.m, kiếp này huynh ấy đến cả cái dũng khí nhìn thẳng vào ta cũng chẳng có nổi.