"Anh nói đây là bảo bối của anh, không ai dám cười."

"Mấy năm nay anh vẫn luôn nghĩ, liệu có một ngày anh có thể đợi được chủ nhân của nó không, bây giờ cuối cùng cũng đợi được rồi."

"Vậy nên, chúng ta bắt đầu lại từ đầu được không?"

Giọng điệu của anh chân thành, anh nắm lấy tay tôi đan vào nhau: "Hẹn hò với tiền đề là kết hôn."

Tôi nhìn anh, vừa muốn khóc vừa muốn cười.

Cố Đình Chiêu không biết, hôm đó sau khi từ quán bar về, tôi đã gọi điện cho Tô Việt. Tôi hỏi anh ta có phải đã sớm biết tôi chính là người yêu cũ của anh trai anh ta không?

Anh ta cười toe toét trả lời: "Đúng vậy."

"Vậy anh biết rõ anh ấy có vị hôn thê rồi, sao còn để tôi gặp lại anh ấy?"

Tô Việt im lặng một lát, hiếm khi nghiêm túc nói với tôi: "Bởi vì tôi muốn xem anh ấy phản kháng. Ở nhà, anh trai tôi là đứa con ngoan nhất, từ nhỏ đến lớn chưa từng làm sai một bước nào, ai nhắc đến anh ấy cũng khen không ngớt lời. Lần duy nhất đi chệch quỹ đạo, chính là vì chị."

"Chị không biết đâu, sau khi anh ấy tốt nghiệp, không khí trong nhà căng thẳng đến mức nào đâu. Cái tên Bùi Thư Ý, cả nhà không ai không biết. Anh ấy không chịu tiếp xúc với đối tượng liên hôn, cố chấp nói muốn cưới chị. Đó là lần đầu tiên tôi thấy anh ấy phản kháng."

"Sau này hai người chia tay, anh ấy nghe theo sự sắp đặt của gia đình mà đính hôn, một lòng một dạ lao vào sự nghiệp, lại trở thành người anh trai không có gì để chê trách."

Tô Việt đã uống không ít rượu, giọng nói có chút khàn: "Có anh ấy làm gương, tôi và em trai tôi cũng phải đi theo con đường mà anh ấy đã đi."

"Nhưng tôi từ nhỏ đã nổi loạn, không muốn như vậy. Tôi muốn anh trai tôi chống lại gia đình, chỉ có anh ấy xé ra một con đường, con đường sau này của tôi và em trai mới dễ đi hơn nhiều."

"Chị Thư Ý, anh trai tôi vẫn còn thích chị. Chỉ cần chị nói một tiếng đồng ý, anh ấy sẽ dứt khoát hủy bỏ hôn ước để ở bên chị, dù có đầu rơi m.á.u chảy cũng sẽ không từ bỏ. Tôi muốn xem, anh trai tôi có thể phản kháng đến mức nào."

Tôi không nghi ngờ lời của Tô Việt, nhưng tôi không muốn Cố Đình Chiêu làm vậy.

Chị họ tôi sau khi tốt nghiệp đã gả vào nhà giàu.

Họ rất yêu nhau, đã chống lại sự phản đối kịch liệt để kết hôn.

Sau khi kết hôn chưa đầy ba năm, người từng yêu nhau tha thiết lại trở mặt thành thù.

Chị họ không thể chấp nhận những quy tắc rườm rà của nhà giàu. Chị ấy mỗi ngày đều phải đến mời trà mẹ chồng, ra ngoài nhất định có người đi theo, ngay cả quần áo cũng không được tự mặc theo ý mình.

Còn anh rể, vì cưới chị họ mà không nhận được sự ủng hộ của cha mẹ trong công ty. Trớ trêu thay, những người khác thông qua liên hôn, mạnh mẽ liên kết, sự nghiệp ngày càng thăng tiến, trong lòng anh khó tránh khỏi có oán hận.

Mâu thuẫn ngày càng gay gắt, chị họ hối hận vì đã gả vào nhà giàu, anh hối hận vì đã cưới một cô gái người thường, cuối cùng chỉ có thể ly hôn trong vội vã.

Tôi không muốn đi vào vết xe đổ của họ.

Cố Đình Chiêu nhẹ nhàng phác họa đường nét gương mặt tôi trong không trung: "Thư Ý, em không cần phải lo lắng quá nhiều, chỉ cần nghĩ xem em còn thích anh không."

"Còn về Bùi Hi, lại càng không cần lo lắng. Anh sẽ coi thằng bé như con ruột, anh cũng có thể đi thắt ống dẫn tinh, đảm bảo cả đời này chỉ có một mình nó là con."

Anh đã suy nghĩ đến mọi phương diện, trân trọng đặt một nụ hôn lên trán tôi.

Tôi hít một hơi thật sâu, muốn đẩy anh ra: "Em... không thích."

"Nói dối." Lần này anh không dễ bị lừa nữa.

May mà có tiếng gõ cửa vang lên, Bùi Hi quay về đúng lúc. Cố Đình Chiêu đành phải buông tôi ra, khẽ nói bên tai tôi: "Hãy nghe theo trái tim mình đi, Thư Ý."

13

Kể từ ngày hôm đó, Cố Đình Chiêu luôn xuất hiện dưới lầu khu chung cư của tôi. Anh dạy Bùi Hi đ.á.n.h cầu lông, cùng thằng bé chạy bộ dọc bờ sông, dỗ cho thằng bé vô cùng vui vẻ.

Có lẽ cha con trời sinh đã dễ dàng thân thiết, nhưng những ngày tháng như vậy không kéo dài được bao lâu, Cố Đình Chiêu vẫn phải quay về thành phố của anh để đi làm.

Ngày anh đi, Bùi Hi hỏi tôi: "Mẹ ơi, sao hôm nay chú Cố không đến? Con vẫn chưa học cầu lông xong mà."

Tôi xoa đầu thằng bé: "Mẹ dạy con đ.á.n.h bóng bàn được không?"

Trẻ con luôn dễ bị những điều mới lạ thu hút, tần suất nhắc đến Cố Đình Chiêu cũng giảm đi.

Thực ra lúc đ.á.n.h bóng tôi thường xuyên mất tập trung. Bùi Hi còn nhỏ, có nhiều chuyện tôi không thể nói với con, chỉ có thể nén trong lòng.

Chương 9 - Bông Hồng Có Gai - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia