Một âm thanh xào xạc trầm thấp từ phía sau truyền đến, cắt ngang suy nghĩ của bạn. Bạn quay lại và thấy vô số dây leo từ ngoài cửa đang sinh sôi lao vào bên trong. Những dải cành lá lan rộng khắp nơi, đ.â.m vào những kiến trúc vững chắc. Không hiểu vì sao trong lòng bạn lại dấy lên một nỗi sợ hãi, bạn hướng về phía đám đông hét to: Chạy đi, mau chạy đi! Nhưng tất cả mọi người dường như không thấy bạn, cũng không để ý đến bạn. Bạn cố gắng dùng tay lay gọi mọi người nhưng lại phát hiện bàn tay bạn xuyên thẳng qua cơ thể họ. Bạn bây giờ giống hệt như một bóng ma giữa không trung.

Những dải thường xuân nhanh ch.óng phủ kín nhà thờ, những chiếc lá khổng lồ xào xạc, trong nháy mắt đã bốc cháy, khiến cho toàn bộ nhà thờ chìm trong ngọn lửa cuồng nộ.

Đám đông lúc này mới hoảng sợ lao ra ngoài.

Vị linh mục ném cuốn Kinh thánh đang cầm trên tay xuống mà lao ra ngoài, những cặp vợ chồng bỏ chạy tán loạn. Bạn thậm chí còn thấy một cặp vợ chồng cùng với con cái của họ vì vấp ngã mà bị đám đông chen lấn dẫm đạp lên. Những đứa trẻ la hét gọi cha, gọi mẹ nhưng không hề có lời hồi đáp. Giữa làn khói và sự hỗn loạn, đứa trẻ vừa khóc, vừa ho, nước mắt nước mũi lẫn lộn. Cuối cùng chính là khuôn mặt bất lực của đứa trẻ bị ngọn lửa nuốt chửng hoàn toàn.

Bạn thấy mặt hơi ướt, đưa tay lên chạm vào thì nhận ra đó là những dòng nước mắt không ngừng.

Bạn đang khóc!

Bạn cảm thấy thật khó hiểu bởi vì đứa trẻ đó là ai? Tại sao lại khiến bạn cảm thấy quen thuộc đến thế?

Khi bạn mở mắt ra lần nữa, bạn phát hiện bản thân đã ở trong một khung cảnh hoàn toàn mới. Đây là một trường tiểu học. Có rất nhiều đứa trẻ đang vây quanh một đứa trẻ bị mù. Chúng chỉ trỏ, cười cợt và trêu đùa đứa trẻ ấy một cách không thương tiếc. Một cậu bé khá nghịch ngợm bước tới, giật lấy cây gậy mù của cậu bé mù sau đó ném đi. Đứa bé mù ấy nhanh ch.óng sợ hãi ngồi sụp xuống đất sờ soạng, mò mẫm trên mặt đất, miệng không ngừng cầu xin những người kia trả lại gậy cho cậu. Đột nhiên cậu bé ấy vấp ngã sõng soài trên mặt đất, khiến cho đám đông càng cười lớn hơn.

Đám đông giải tán từ lâu thế nhưng cậu bé mù vẫn mò mẫm ở sân chơi cả ngày giáo viên mới đi tìm.

Bạn chỉ có thể đứng nhìn tất cả mọi chuyện diễn ra nhưng lại không thể làm được gì cho cậu bé ấy.

Chỉ có đôi bàn tay đang siết c.h.ặ.t đến nỗi móng tay gần như đã ghim c.h.ặ.t vào da thịt bạn mới có thể khiến bạn cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút. Bạn đang tức giận!

Đây là bạn?

Khung cảnh lại thay đổi, lần này khung cảnh đã khẳng định nghi hoặc trong lòng bạn. Trước mắt bạn là căn phòng ngủ quen thuộc.

Bạn nhìn thấy mẹ bạn mua tấm áp phích Kobe Bryant mà bạn muốn có nhất trước đây và kể cho bạn nghe từng chi tiết trên tấm áp phích, nhưng bạn đã òa khóc và xé nó thành từng mảnh; bạn thấy bố bạn mua một bộ truyện cổ tích hoàn chỉnh và đọc cho bạn mỗi tối trước khi đi ngủ. Họ đều nói chuyện với bạn bằng giọng điệu nhẹ nhàng, nhưng lần nào bạn cũng chỉ khóc và ném đồ đạc ra đầy đất.

Bạn thấy mẹ thường xuyên dậy sớm mua hoa tươi cho bạn, chỉ để sau khi ngủ dậy bạn có thể ngửi thấy mùi hương ngay nhưng bạn chưa bao giờ chấp nhận, bạn trách móc họ, dùng những lời lẽ ác độc để thể hiện nỗi oán hậnhọ đã bỏ lại bạn giữa biển lửa.

Họ chỉ im lặng.

Sau đó nữa, bạn ngày càng lớn dần nhưng cũng càng ít nói hơn. Không đi chơi, không bạn bè, thậm chí cũng không còn trò chuyện với bố mẹ nữa. Bạn sợ đám đông, sợ ánh mắt khác thường của người khác, sợ chính bố mẹ của bạn sẽ để bạn lại giáo đường đó, nơi tuy tràn ngập thánh quang nhưng lại khiến bạn vĩnh viễn mất đi ánh sáng.

Bạn thường xuyên ngồi ở một góc, run rẩy từng ngày, từng ngày.

Bạn đã lớn rồi, nhưng lại không thích nói chuyện. Trong mắt người ngoài, bạn thường xuyên ngẩn ngẩn ngơ ngơ cả ngày. Chỉ có chính bạn mới biết trong đầu bạn đã hình thành nên một thế giới tươi đẹp đến nhường nào. Thế giới này so với thế giới thật tuy rằng cũng không thể nhìn thấy nhưng ở đây không có bí mật nào cả, chỉ có một gia đình 3 người vô cùng hòa thuận mà thôi. Bạn sẽ nói chuyện với cô gái trẻ ở tầng dưới, sẽ thường xuyên xuống lầu trò chuyện và nghe các ông các bà đọc sách, kể chuyện. Thế giới này tuy tối tăm nhưng với bạn nó cũng là ánh sáng.

Theo thời gian dần trôi, từ sâu trong tiềm thức bạn bắt đầu sợ hãi nhìn thấy ánh sáng một lần nữa.

Đối với bạn, ánh sáng trên thế giới này đầy rẫy nguy hiểm, bẩn thỉu và chỉ khiến cho bạn thấy bị giễu cợt, cô đơn hơn mà thôi.

Bạn tự tạo ra cho chính mình một thân phận mới, niêm phong những kí ức trong quá khứ lại, khóa c.h.ặ.t toàn bộ những ký ức khiến bạn đau đớn vào trong chiếc hộp Pandora.

Bạn thở dài một hơi, không nhịn được nhắm mắt lại.

Khi bạn mở mắt ra lần nữa, lại là một khung cảnh mới. Bạn đang ở một chỗ giống như bệnh viện.

Trong phòng bệnh, bác sĩ, y tá lần lượt ra vào.

Bạn thấy mẹ bạn, người cũng đang mắc đồ bệnh nhân đang cằn nhằn với bạn không ngừng: Bố bạn bị t.a.i n.ạ.n vì chạy xe đường dài, lại thêm ngày đêm làm lụng vất vả cũng đã mắc bệnh nặng, nên không còn có thể sống thêm được bao lâu nữa. Vào những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời, họ đã để giành được một số tiền đủ để tiền phí phẫu thuật thay giác mạc của chính mình cho bạn. Sau khi phẫu thuật còn lại một ít tiền đủ để bạn chi tiêu một thời gian, việc tang lễ của bọn họ cũng đã được lo liệu thỏa đáng, bạn không cần lo lắng.

Ca phẫu thuật của bạn diễn ra vào buổi chiều, lúc [5:45]

Sau khi được gây mê, bạn được đẩy vào phòng mổ.

Mơ mơ màng màng một lúc, cuối cùng bạn cũng đã chìm vào giấc ngủ.

Tất cả hình ảnh dừng lại ở đây.

11.

Những điểm sáng mỏng manh hiện lên trong thế giới hai màu đen trắng, sau đó là ánh sáng rực rỡ lan rộng ra mọi ngóc ngách.

Cuối cùng bạn cũng thoát khỏi thế giới đó.

Tấm gạc che đi đôi mắt của bạn từng vòng từng vòng được gỡ xuống.

Sau nhiều năm, cuối cùng bạn cũng lại nhìn thấy được thế giới.

Nhưng đôi mắt của bạn không thể cầm được nước mắt.

Sau khi xuất viện, nơi đầu tiên bạn đến chính là nghĩa trang của bố mẹ, vì đường xa nên cũng mất khá nhiều thời gian.

Bạn đứng trước ngôi mộ, nghẹn ngào không nói nên lời.

Khi bạn một lần nữa mở cửa nhà, trời đã chạng vạng tối. Ánh sáng lúc hoàng hôn chiếu qua cửa sổ vào nhà, tạo nên một khoảng sáng mờ ảo.

Ở nhà không có ai nên có chút vắng vẻ.

Bước vào phòng ngủ, thứ đầu tiên bạn nhìn thấy là tấm áp phích Kobe Bryant màu vàng trên tường, được dán lại bằng băng dính. Trên bàn có cả một bộ truyện cổ tích, rất nhiều quyển. Trang sách đã ố vàng, nhàu nát, các con chữ cũng nhạt đi. Có vẻ như chúng đã được lật đi lật lại nhiều lần, nhưng sau khi thổi bụi đi, bìa vẫn còn mới nguyên, có thể thấy chủ nhân của cuốn sách rất coi trọng chúng và không nỡ để nó bị bẩn.

Ánh sáng chiếu qua cửa sổ, từng lớp bụi bay trong không trung, chao liệng qua lại.

Trong góc tường là bình hoa cẩm chướng đã khô héo..

Bạn dường như đã nghĩ đến điều gì, mở ngăn kéo ra, quả nhiên tìm thấy một cái đài radio ở bên trong.

Bạn ngồi xuống ghế, nhấp nút phát và đắm mình trong ánh hoàng hôn.

Một giọng nói quen thuộc vang lên từ bên trong.

"Chúng ta hãy cùng học nói tướng thanh nhé. Nói tướng thanh cần chú ý đến bốn kỹ năng.

"Đúng vậy!"

"Bốn kỹ năng gồm: hãm hại, bắt cóc, nói bừa và lừa lọc!"

"Cái gì?"

"Ha ha, đùa chút thôi, gồm 4 kỹ năng: Nói, học, đùa, hát!"

-Hết-

Chương 5 - Bỗng Một Ngày Mắt Sáng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia