Mười dặm hồng trang, tiếng chiêng trống vang trời. Ngày hôm đó cả kinh thành đều biết Văn Thế t.ử cưới muội muội của một tiểu quan trong quân. Người người đều nói ta có mạng vượng phu.
Lúc bái đường, Quận chúa tươi cười rạng rỡ, trước mặt quan khách hết lời khen ngợi ta có tình có nghĩa, là nữ t.ử có phúc, có thể khiến Thế t.ử tỉnh lại vào đúng ngày thành thân.
Ta trùm khăn đội đầu cảm động đến mức không kìm được nước mắt. Những chuyện này đều là do Thế t.ử chỉ ý. Hắn vì muốn cưới ta, vì muốn để sau khi ta gả cho hắn không phải chịu uất ức, đã dày công mưu tính đến mức này.
Sau khi thành thân được hai tháng, ta cùng Quận chúa đến Báo Quốc tự thắp hương cầu phúc. Vừa ngửi thấy mùi trầm hương nồng nặc, bụng ta liền một trận nhộn nhạo, vội lao ra bên cạnh nôn mửa.
Quận chúa thấy vậy, cười đến không khép miệng lại được: "Thụy Hương, con đây là có hỷ rồi đó."
Kể từ khi định ngày cưới, ta không còn uống t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i nữa. Nghe thấy lời Quận chúa, ta theo bản năng sờ lên vùng bụng phẳng lì của mình. Trong này đã có một đứa bé rồi sao?
Quận chúa vui mừng đến mức quyên một số tiền dầu đèn lớn, lại sai người dìu ta lên xe ngựa.
Vừa về đến phủ, Thế t.ử đã vội vã thúc ngựa trở về.
Hắn một bước xông lên nắm lấy tay ta, cười rạng rỡ: "Quả thực là có hỷ sao?"
Ta tức thì hoảng hốt, lắp bắp nói: "Vẫn chưa đi xem đại phu, có lẽ. . . chỉ là ăn hỏng bụng thôi."
Thế t.ử lại chẳng thèm quan tâm mà bế thốc ta lên, hoàn toàn không màng việc đang ở ngoài cổng phủ, người đứng xem quá đông.
"Thế t.ử, ngài mau thả ta xuống." Ta vùng vẫy.
"Bất kể là có hỷ hay ăn hỏng bụng, bổn Thế t.ử bế phu nhân của mình, ai dám nói ra nói vào?"
Đại phu chẩn mạch cho ta xong, cười nói: "Chúc mừng Quận chúa và Thế t.ử, Thế t.ử phi có hỷ rồi."
Ta vẫn còn đang đắm chìm trong niềm vui m.a.n.g t.h.a.i thì buổi chiều tỉnh dậy lại có một bất ngờ lớn ập đến.
Người trong cung tới.
Thái giám tuyên chỉ tươi cười hớn hở chúc mừng ta:
"Chúc mừng Thế t.ử phi. Nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân, đây quả là điều mà biết bao phu nhân nhà quan mong mỏi cả đời cũng chưa chắc mong được."
Ta nhận chỉ xong, nghi hoặc nhìn về phía Thế t.ử, hắn mỉm cười giải thích:
"Đoạn thời gian trước làm xong cho bệ hạ một việc, hôm qua ngài ấy hỏi muốn ban thưởng gì, ta liền cầu xin đạo thánh chỉ này."
Ta lại rơi lệ.
Đoạn thời gian sau khi thành thân này, ta cố ý tránh xuất hiện trước mặt mọi người, tránh để các phu nhân khác coi khinh, làm mất mặt Thế t.ử. Nhưng giờ đây, có đạo thánh chỉ này và danh hiệu Nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân, sau này những vị phu nhân mắt cao hơn đầu kia nhìn thấy ta, đều phải hành lễ với ta. Thế t.ử vì ta quả thực đã lao tâm khổ tứ.
Thấm thoắt đã năm năm. Sắp đến năm mới, với tư cách là Thế t.ử phi, ta đang bận rộn sắm sửa đồ đạc Tết, quản gia và chưởng quỹ của các cửa hàng đang xếp hàng đợi ta phát hiệu lệnh.
Chẳng biết từ lúc nào, nhi t.ử đã lén lút trốn ra khỏi phủ. Chỉ là nó vừa mới c.ắ.n một miếng kẹo hồ lô thì đã bị Thế t.ử vừa hạ triều về phủ bắt quả tang. Thế t.ử bế đứa nhi t.ử đúc ra từ cùng một khuôn với mình lên, lau lau khóe miệng cho nó.
"Sau này không được trộm túi tiền của mẹ con mua kẹo hồ lô nữa, muốn ăn bao nhiêu cũng được, cha mua cho con."
"Tuy nhiên, phải đợi mẹ con phát lương tháng cho cha đã."
Hết