Cô gái ăn mặc rách rưới, tóc bết thành từng cục cứng ngắc. Lúc cô ta dùng sức kéo thùng giấy, tay áo co lên, để lộ hai cánh tay chi chít vết sẹo bỏng t.h.u.ố.c lá và vết roi bầm tím.

Cái chai nhựa rơi xuống đất, lăn lông lốc đến chân tôi. Cô gái ngẩng đầu lên, ánh mắt men theo đôi giày da bóng lộn của tôi nhìn lên trên, cuối cùng dừng lại trên mặt tôi.

Năm năm không gặp, nhưng tôi liếc mắt một cái đã nhận ra cô ta.

Là Lâm Kiều Kiều.

Rõ ràng cô ta cũng nhận ra tôi.

Cô ta nhìn chằm chằm chiếc xe con đưa tôi đến, rồi lại nhìn chằm chằm vào hồ sơ trúng tuyển trường trọng điểm trên tay tôi.

Mắt cô ta ngày càng trợn to, biểu cảm trên khuôn mặt từ sững sờ chuyển sang ghen tị, cuối cùng méo mó thành một khuôn mặt tái nhợt.

"Dựa vào cái gì!"

Cô ta phát điên ném mạnh cái thùng giấy rách trong tay xuống đất, bò lết lao đến trước mặt tôi.

"Sao mày lại được mặc đồ thế này? Sao mày lại có xe đưa rước?!"

Cô ta gào thét khản giọng, nước bọt b.ắ.n tung tóe.

Theo ký ức kiếp trước của cô ta, nhà tôi đáng lẽ phải ngày càng nghèo mạt rệp. Ông nội đáng lẽ phải đi thức đêm canh cửa ở công trường, bà nội đáng lẽ phải ngâm tay đến thối rữa trong nhà hàng nhỏ.

Còn tôi, đáng lẽ phải mặc quần áo cũ người khác bỏ đi, nhặt sách rách người khác dùng rồi, liều nửa cái mạng mới miễn cưỡng kiếm được chỗ đi học.

Nhưng bây giờ, tôi đứng đây, từ đầu đến chân đều toát lên vẻ sung túc, ưu việt.

Lâm Kiều Kiều không thể chấp nhận được sự chênh lệch này, cô ta đinh ninh rằng tôi đã ăn cắp số mạng giàu sang của cô ta.

"Năm đó tại sao mày không giữ tao lại! Tại sao thấy c.h.ế.t không cứu!"

Cô ta c.h.ử.i bới ầm ĩ, nước mắt nước mũi tèm lem đầy mặt. Sau đó, cô ta nghiến răng nghiến lợi tuôn ra những "tháng ngày tươi đẹp" của mình trong năm năm qua.

Năm đó ở ga tàu, đôi vợ chồng đeo vàng đeo bạc đón cô ta đi, hứa hẹn sẽ mua cho biệt thự lớn, váy đẹp, còn dạy cô ta đ.á.n.h đàn piano.

Lâm Kiều Kiều đinh ninh rằng mình đã bước chân vào giới thượng lưu. Kết quả là vừa ra khỏi ga tàu, hai vợ chồng đó đã nhét cô ta vào xe bánh mì, chở đến một

căn nhà trọ ở ngoại ô.

Lớp ngụy trang bị xé toạc.

Người phụ nữ lột sạch quần áo mới của cô ta, người đàn ông cầm kéo cắt loạn xạ, biến tóc cô ta thành ổ quạ nham nhở.

"Bọn họ ép tao giả tàn phế! Ép tao đi ăn mày!"

Lâm Kiều Kiều chỉ vào những vết thương trên cánh tay mình.

"Không xin được tiền là lấy đầu lọc t.h.u.ố.c lá châm vào người tao! Thiếu một đồng cắc là lấy thắt lưng quất đến c.h.ế.t!"

Năm năm nay, cô ta bị bán sang tay qua lại ở các ga tàu, cổng bệnh viện và phố đi bộ ở nhiều thành phố khác nhau.

Cặp vợ chồng l.ừ.a đ.ả.o liên tục thay đổi chứng minh thư giả, liên tục đổi hang ổ, cô ta thậm chí không biết mình đang ở thành phố nào.

Năm năm trôi qua, đại tiểu thư thì không được làm, ngược lại luyện được một thân bản lĩnh trộm gà bắt ch.ó, nói dối giả khổ.

Cô ta đổ hết tội lỗi lên đầu tôi.

"Nếu không phải do mày lúc đầu không chịu đưa tao về nhà, thì người hôm nay cầm giấy báo trúng tuyển trường trọng điểm đã là tao!"

Nhìn bộ dạng điên cuồng này của cô ta, tôi chỉ thấy nực cười.

Tôi lùi lại nửa bước, tránh đi mùi xú uế trên người cô ta, bình tĩnh lên tiếng: "Cô là ai? Tôi có quen cô không?"

Câu nói này trực tiếp chọc điên Lâm Kiều Kiều.

"Mày giả vờ cái gì!"

Cô ta xòe mười ngón tay ra, để lộ những móng tay đầy bùn đất đen ngòm, lao thẳng về phía mặt tôi mà cào.

Chưa kịp chạm vào tôi, chú tài xế bên cạnh đã nhanh tay lẹ mắt, túm lấy cổ áo sau của cô ta, xách bổng cô ta ra.

"Con nhóc hoang ở đâu ra đây, còn muốn đ.á.n.h người à?"

Chú tài xế lấy điện thoại ra: "Tôi báo cảnh sát ngay đây!"

06

Vừa nghe hai chữ "báo cảnh sát", Lâm Kiều Kiều chưa kịp phản ứng thì từ xa đột nhiên có một nam một nữ chạy tới.

"Ối giời ơi! Đừng báo cảnh sát! Đừng báo cảnh sát! Hiểu lầm thôi!"

Người đàn ông mồ hôi nhễ nhại lao đến, liên tục cúi đầu bồi tội với chúng tôi. Còn người phụ nữ thì túm c.h.ặ.t lấy Lâm Kiều Kiều ôm vào lòng, nước mắt nói rơi là rơi.

"Con gái tội nghiệp của tôi ơi, sao con lại phát bệnh chạy lung tung ra ngoài thế này..."

Người phụ nữ vừa khóc, vừa dùng sức véo mạnh vào eo Lâm Kiều Kiều.

Hai người này, chính là đôi vợ chồng l.ừ.a đ.ả.o ở ga tàu năm xưa.

Bây giờ thì đã đổi sang ăn mặc giản dị, thoạt nhìn đúng là một đôi cha mẹ khổ mệnh vì đứa con gái điên khùng mà lao tâm khổ tứ.

Ban đầu Lâm Kiều Kiều sợ hãi run rẩy, liều mạng muốn thoát khỏi tay người phụ nữ. Nhưng người đàn ông ghé sát tai cô ta, hạ thấp giọng lẩm bẩm một câu gì đó.

Chỉ một câu này, động tác vùng vẫy của Lâm Kiều Kiều dừng hẳn.

Cô ta không những không cầu cứu những người qua đường đang hóng chuyện, mà còn thuận theo lực của người phụ nữ đứng thẳng người lên, quệt dòng nước bẩn trên mặt, chỉ vào tôi nói: "Ai cần mấy người báo cảnh sát? Tôi chỉ đang giận dỗi với người nhà chút thôi!"

Cô ta quay đầu trừng mắt nhìn tôi, ánh mắt lóe lên vẻ độc ác.

"Mày đừng có đắc ý quá sớm."