7
"Lần sau tới em kể cho cô nghe tiếp nhé, nhưng nhớ là đừng để anh em phát hiện đấy."
Mạnh Niên Niên mở to mắt nhìn tôi gật đầu lia lịa.
"Chuyện gì không thể để anh phát hiện?"
Giọng nói của Mạnh Trì vang lên, làm hai kẻ có tật giật mình như chúng tôi hoảng hốt.
Thấy Mạnh Niên Niên sắp không giữ được bí mật, tôi vội vàng bịt miệng con bé lại.
"Đã nói là bí mật thì chắc chắn không thể để cậu biết rồi, đây là bí mật nhỏ giữa tôi và Niên Niên."
Tôi nháy mắt với Mạnh Niên Niên, con bé cũng hiểu ý mà gật đầu hùa theo.
"Đúng thế, đây là bí mật giữa con gái chúng em."
Mạnh Trì cũng không nói thêm gì nữa, sải đôi chân dài bước đến trước mặt tôi.
"Đi thôi, để tôi đưa cô Khương về nhà."
Tôi có chút ngại ngùng, dù sao nhà tôi cách đây cũng không xa lắm.
Hơn nữa, tôi thực sự chẳng biết phải đối mặt thế nào với một Mạnh Trì rất có thể vừa phát hiện ra bức thư tình của mình!
Mặc dù cậu ấy có thể hoàn toàn không biết bức thư đó là của tôi, nhưng tôi biết cơ mà!
Trong lòng lúc nào cũng có cảm giác chột dạ, nhỡ đâu lát nữa trên đường cậu ấy lại nhắc về chuyện lúc nãy thì sao?
Ngay lúc tôi định lên tiếng từ chối, Mạnh Trì đã đi đến tận cửa, quay người lại nhìn tôi.
"Còn chưa đi nữa sao? Vừa rồi cô chẳng gọi điện thoại hỏi khi nào cậu về à?"
Tôi đành lật đật theo sau, thôi bỏ đi, sớm muộn gì cũng phải c.h.ế.t, thà c.h.ế.t dứt khoát còn hơn.
Đi theo sau Mạnh Trì, hai chúng tôi cùng hướng về phía nhà tôi.
"Cậu đăng ký Đại học Q phải không?"
Đúng lúc này trời nổi gió, tôi nghe không rõ lời Mạnh Trì cho lắm, thế là bèn bước đến bên cạnh cậu ấy.
"Hả? Vừa nãy tôi không nghe rõ, cậu nói lại lần nữa được không?"
"Tôi bảo, có phải cậu đăng ký Đại học Q không."
"Đúng rồi, đợt về lấy bằng tốt nghiệp, chẳng phải tôi đã nói trước lớp rồi sao?"
8
Mạnh Trì mắt nhìn thẳng về phía trước, cứ như thể lơ đãng hỏi: "Ồ, tôi quên mất, vậy đến lúc đó cậu tới trường bằng cách nào?"
Đại học Q cách chỗ chúng tôi khá xa, thực ra lúc điền nguyện vọng, tôi đã từng nghĩ đến việc ở lại thành phố này, nhưng mẹ tôi cảm thấy đăng ký trường ở đây thì hơi phí điểm, nên cuối cùng vẫn chọn trường tốt nhất.
"Chắc là bố mẹ tôi đưa đi, sao thế?"
"Cậu chưa từng nghĩ đến việc rủ ai đó đi chung sao?"
Tôi có chút bối rối, cả trường thi đỗ Đại học Q chỉ có mỗi hai chúng tôi, tôi còn biết tìm ai đi cùng được nữa chứ.
Cho dù có đi cùng đến thành phố đó, nhưng cuối cùng lúc đến trường cũng phải đường ai nấy đi thôi, thêm rắc rối.
"Vẫn là thôi đi, tôi lại chẳng quen biết ai, hơn nữa hành động một mình không phải sẽ tiện hơn một chút sao."
Nói xong ngần này vẫn chưa đủ, tôi còn cẩn thận liệt kê ra vô số những lợi ích khi đi đến trường một mình.
Mãi đến khi Mạnh Trì đột ngột dừng bước, dùng vẻ mặt có phần hung tợn nhìn tôi.
Nghiến răng nghiến lợi thốt lên: "Cậu không thể đi chung với tôi được à? Chúng ta không quen thân sao? Mạnh Niên Niên còn nói tôi EQ thấp, kẻ EQ thấp rõ ràng là cậu thì có."
Tôi nhất thời chẳng hiểu tại sao Mạnh Trì lại đột nhiên cáu gắt lên như vậy, nói thật thì, EQ của tôi quả thực không cao bằng Mạnh Trì mà.
Dù sao thì điểm làm văn của tôi cũng chưa bao giờ thi thắng cậu ấy cả.
"Chẳng phải là gần đây chúng ta mới thân nhau sao, trước đây quả thực là tôi chưa từng nghĩ tới cậu, vậy đến lúc đó chúng ta đi chung nhé?"
Tôi dùng giọng điệu mềm mỏng nói với Mạnh Trì.
Cậu ấy quả nhiên giống hệt con cún nhỏ ở nhà tôi, tức giận rồi dỗ dành vài câu là lại nguôi giận ngay.
"Thôi được, vậy chúng ta đi chung, đến lúc mua vé thì mua cùng nhau luôn."
Tôi thầm cười trộm, cuối cùng cũng vuốt lông trót lọt rồi.
"Được được được."
Mạnh Trì đưa tôi tới tận dưới lầu nhà tôi mới rời đi, vừa bước vào cửa tôi đã thấy phu nhân họ Châu đang ngóng nhìn ở ban công.
9
"Cậu nhóc vừa đưa con về là bạn trai nhỏ của con à?"
Tôi ngạc nhiên tột độ, sao mẹ tôi lại nghĩ như vậy chứ: "Không phải đâu mẹ, đó là anh trai của em gái con đang dạy kèm thôi, người ta thấy muộn quá nên mới tiện đường đưa con về."
Mẹ tôi lộ ra vẻ tiếc nuối bước vào trong, sau khi ngồi xuống bàn, vẫn chưa từ bỏ ý định mà gặng hỏi tôi:
"Không có khả năng tiến xa hơn sao?"
"Hiện tại thì không có ạ."
Thấy tôi không chặn kín cửa, đôi mắt bà bỗng chốc sáng rực lên.
"Thế sau này thì có khả năng chứ? Mẹ đứng trên lầu nhìn hai đứa đi cạnh nhau mà thấy xứng đôi phải biết."
Mặc dù nghe người khác nói như vậy tôi cũng rất vui, nhưng nhìn nhận ở hiện tại thì quả thật không có cơ hội để phát triển.
"Mẹ vẫn là nên ngoan ngoãn ăn cơm đi, đừng có hóng hớt nữa, học tập bố con kìa, mẹ xem bố có nói gì đâu."
Mẹ tôi bĩu môi, dùng điệu bộ có phần ghét bỏ nói: "Ông ấy là đang đợi mẹ hỏi, để ông ấy ngồi nghe lỏm chuyện phím đấy."
Bữa cơm nhanh ch.óng trôi qua, tôi quay về phòng, bỗng nhiên bắt gặp loại giấy viết thư quen thuộc, cùng loại với cái ở nhà Mạnh Trì.
Đều là loại tôi phải lựa chọn rất lâu ở cửa hàng đồ lưu niệm mới quyết định mua.
"Đó còn là bức thư tình đầu tiên Khương Dạng tôi viết trong đời nữa cơ."
Tiếc là không có dũng khí ký tên, cũng chẳng nhận được bất cứ lời hồi đáp nào.
Vốn tưởng rằng sau khi tốt nghiệp hai chúng tôi chắc sẽ chẳng còn khả năng liên lạc gì nữa, ai mà ngờ tôi lại đến nhà Mạnh Trì làm gia sư chứ.
Lại còn hẹn ước đến lúc đó sẽ cùng nhau tới trường.
Quả thực là lời to rồi.
Mạnh Niên Niên một tuần học phụ đạo ba buổi, cho nên cách buổi học trước một ngày, tôi mới lại đến nhà họ Mạnh.
Lần này vẫn giống như lần trước, chỉ có mình Mạnh Niên Niên ở nhà, Mạnh Trì lại ra ngoài chạy đua thành tích với tôi rồi.
Lúc nghỉ giải lao giữa giờ, con bé quả nhiên lại kéo tôi lải nhải đủ thứ chuyện trên đời.