"Ây da, được rồi được rồi, mẹ ra ngoài đây."

Đợi phu nhân họ Châu đóng cửa lại, tôi mới ngóc đầu ra khỏi chăn.

Khóe mắt hơi hoe đỏ, nhưng vẫn chưa đến mức muốn khóc, có lẽ là quãng thời gian yêu thầm đã quá dài, những chuyện như thế này đáng lẽ tôi phải chuẩn bị tâm lý từ sớm mới phải.

Cũng may là công việc gia sư cho Mạnh Niên Niên sắp kết thúc rồi, nếu không lỡ như sau này đến nhà cậu ấy mà vô tình đụng mặt hai người họ thì tôi biết giấu mặt đi đâu.

Thu dọn lại cảm xúc, tôi mở vòng bạn bè lên xem, đột nhiên nhìn thấy một bức ảnh vô cùng quen thuộc.

Không đúng, không phải hình ảnh quen thuộc, mà là nét chữ quen thuộc.

Bởi vì nó xấu đến mức quá dễ nhận diện.

Trong ảnh là một tờ giấy viết thư đang mở tung, được chụp rất có hồn, tuy nét chữ rất xấu, nhưng miễn cưỡng vẫn có thể nhìn ra được nội dung viết gì.

Chẳng phải là những lời tỏ tình sao.

Vậy ra đây là một bức thư tình, mà người đăng nó lên.

Lại là người quen.

Kẻ thù không đội trời chung của tôi.

Triệu Chiêu Tịnh.

13

Cho nên, cô gái mà Mạnh Trì thích, lại chính là Triệu Chiêu Tịnh!

Cậu ấy thích ai không thích, lại đi thích cô ta, chuyện này còn khó chịu hơn cả việc cậu ấy tỏ tình với tôi rồi bảo tỏ tình nhầm người nữa!

Rõ ràng lúc nãy tôi không hề muốn khóc, vậy mà chớp mắt một cái nước mắt đã lã chã tuôn rơi, khó chịu quá đi mất.

Đúng lúc này, tin nhắn của Mạnh Trì đột ngột gửi đến.

Mạnh Trì: [Cô Khương này, định khi nào thì lên trường thế?]

Lúc này tôi đang cáu bẳn cào gan cào ruột, bèn trả lời cộc lốc một câu.

Tôi: [Cậu tự đi một mình đi! Tôi có thèm đi với cậu đâu!]

Rất nhanh tôi nhận ra câu nói này hình như quá đáng quá rồi, thế là lập tức thu hồi lại, nhưng rõ ràng là Mạnh Trì đã đọc được.

Cậu ấy không chỉ đọc được, mà còn rep lại tôi.

Mạnh Trì: [Cậu đang buồn bực chuyện gì à? Hay là tôi làm sai chuyện gì rồi?]

Công bằng mà nói, cậu ấy chẳng làm sai điều gì cả.

Cậu ấy chỉ là viết một bức thư cho cô gái mình thích mà thôi.

Nhưng tôi quả thực không muốn có bất kỳ giao trạch nào với cậu ấy nữa, tôi tha thiết muốn cắt đứt liên lạc với Mạnh Trì, để chứng minh rằng tôi thực sự có thể cầm lên được thì đặt xuống được đoạn tình cảm này.

Có điều đứng từ góc độ của cậu ấy, chuyện này đúng là hơi vô lý, bỗng dưng bị người ta cho leo cây.

Tôi: [Không có gì đâu, chỉ là mẹ tôi bảo phải đi sớm, đến nhà họ hàng ở vài ngày, nên không thể đi cùng cậu được nữa.]

Mạnh Trì: [Vậy à, thế đến trường rồi nhớ nhắn tin cho tôi nhé.]

Nhắn tin thì có ích gì chứ, đâu có học cùng ngành, hơn nữa biết đâu lúc đó cậu ấy đã có bạn gái rồi cũng nên.

Xem ý tứ của Triệu Chiêu Tịnh, chẳng phải là muốn làm giá một chút nên mới không đồng ý ngay với Mạnh Trì đó sao.

Tôi: [Được, muộn rồi, tôi đi ngủ đây.]

14

Một tuần sau đó, tôi đến nhà họ Mạnh ba lần, dạy nốt phần kiến thức còn lại cho Mạnh Niên Niên.

Sau khi nhận thù lao từ mẹ Mạnh, tôi hoàn toàn chẳng còn lý do gì để liên lạc với Mạnh Trì nữa.

"Kỳ nghỉ đông cô Khương có thể tiếp tục làm gia sư cho em không?"

Tôi xoa xoa đầu Mạnh Niên Niên: "Chắc là không được rồi, lúc đó cô cũng bận chuyện của cô, em có thể nhờ anh hai chỉ bài cho em mà."

Mạnh Niên Niên bĩu môi.

"Thôi bỏ đi cô, dạo này anh ấy hình như đang thất tình, à không, anh ấy có yêu đương đâu mà thất tình, chắc là bị từ chối rồi, tối nào về cũng nhốt mình ở trong phòng."

Tôi thầm kinh hãi trong lòng, Triệu Chiêu Tịnh thế mà lại dám từ chối Mạnh Trì sao?

Nhưng mấy chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến tôi nữa.

Vừa chuẩn bị rời đi, Mạnh Niên Niên như sực nhớ ra chuyện gì, vội vàng gọi tôi lại, sau đó chạy vào phòng lấy một cuốn sách ra.

"Anh hai bảo, đây là quà tặng cô Khương, nhắc cô về nhà nhớ đọc cho kỹ, rồi nói lại cảm nhận cho anh ấy nghe."

Cuốn sách Mạnh Trì tặng vừa hay là cuốn tôi từng đọc rồi, nhưng dẫu sao cũng là tấm lòng của người ta, nên tôi vẫn nhận lấy.

"Cô biết rồi."

Về đến nhà, tôi vứt luôn cuốn sách đó lên giá, nhưng ngẫm nghĩ một hồi lại lấy xuống cất vào trong ngăn kéo bàn học rồi khóa lại.

Vài ngày trôi qua, ngay khi tôi sắp quên mất chuyện đó, Mạnh Trì lại gửi tin nhắn cho tôi.

Mạnh Trì: [Cậu đọc xong cuốn sách đó chưa?]

Tôi chột dạ nhìn cuốn sách nằm ngoan trong tủ, đến cả màng bọc bên ngoài tôi còn chưa xé, chỉ đành muối mặt nhắn lại: Đọc xong rồi.

Mạnh Trì: [Cậu không có cảm nhận gì sao?]

Tôi: [Cảm nhận á? Có chứ!]

Mạnh Trì: [Vậy cậu nói thử xem, cảm nhận gì?]

Thế là tôi đem toàn bộ kiến giải về cuốn sách trình bày một lượt cho Mạnh Trì nghe, nói một hồi còn gửi cả tin nhắn thoại cho cậu ấy.

15

Đến khi chốt lại vấn đề, cổ họng tôi muốn bốc khói luôn rồi.

Mạnh Trì: [Chỉ có thế thôi?]

Tôi có chút nghi hoặc, ngần này vẫn chưa đủ sao?

Tôi: [Đúng rồi, lẽ nào cậu có quan điểm khác sao? Nói ra đi để chúng ta cùng thảo luận.]

Mạnh Trì: [……]

Mạnh Trì: [Khỏi cần! Cái đồ thẳng nữ nhà cậu!]

Tôi: [???]

Chuyện này thì liên quan gì đến tôi chứ? Không lẽ những phân tích ban nãy của tôi quá phiến diện, hay trong sách vẫn còn nội dung gì mà tôi chưa thấu hiểu hết?

Mang tinh thần có thắc mắc phải giải quyết ngay, tôi hỏa tốc lên mạng tìm kiếm nhận xét của cư dân mạng về cuốn sách này.

Chương 5 - Bức Thư Tình Đầu Tiên - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia