Được được được, dù sao tôi cũng chẳng có quyền quản, nhưng mà tôi có thể trốn cơ mà.

Tôi ôm sách nhích sang ghế bên cạnh, ai ngờ Mạnh Trì cũng bám gót sáp tới, động tác dịch chuyển của cậu ấy lại hơi lố nên kinh động đến mấy bạn ngồi hàng trước phải ngoái đầu nhìn.

Đúng là trộm gà không được còn mất nắm gạo.

Sớm biết vậy thà cứ ngồi yên như ban nãy cho rồi.

Vì cậu ấy hay sang lớp tôi nghe ké, nên sinh viên trong khoa đều nhẵn mặt cậu ấy rồi, thế nhưng có một điểm vô cùng kỳ quái.

Đó là giữa hai chúng tôi vậy mà chẳng có một tin đồn thất thiệt nào cả.

Về sau tôi mới vỡ lẽ, là do có người rêu rao bên ngoài rằng Mạnh Trì có người trong mộng, nhưng người đó không phải là tôi.

Hai đứa tôi thân thiết với nhau cũng chỉ vì thời cấp ba chúng tôi là bạn tốt trong học tập mà thôi.

Cái con khỉ bạn tốt.

Rõ ràng là đối thủ cạnh tranh mới đúng!

Sau này tôi mới biết cái gã tốt bụng rêu rao chuyện này là bạn cùng phòng của Mạnh Trì.

Lúc nghỉ đông về nhà lại về cùng Mạnh Trì, nguyên do là cái tên này đã lén lút lấy chứng minh thư của tôi đi mua vé.

Thế là có không muốn đi cùng cũng chẳng được.

Về đến nhà, các bạn học cấp ba lại hẹn tổ chức họp lớp, mọi người đều đi cả nên tôi cũng chẳng tiện chối từ, dẫu trong thâm tâm tôi thật sự chẳng muốn đi chút nào.

19

Nhưng do một vài lý do cá nhân, tôi đến hơi muộn, lúc tới nơi thì mọi người đã có mặt đông đủ cả rồi.

Mới đứng bên ngoài phòng bao đã nghe thấy âm thanh ồn ã từ bên trong vọng ra, chứng sợ xã hội đột nhiên bùng lên khiến tôi do dự không biết có nên đẩy cửa bước vào hay không.

Cuối cùng tôi vẫn gom đủ dũng khí đẩy cửa đi vào, sau đó tất cả những người bên trong hệt như vừa bị ấn nút tắt tiếng.

Mọi ánh mắt nhất loạt dồn hết vào người tôi.

Đặc biệt là Mạnh Trì.

"Hi, tớ đến hơi muộn một chút."

Sượng trân, sượng trân muốn đội quần.

Có ai đó huých vai Mạnh Trì một cái, rồi cậu ấy sải bước dài tiến về phía này, kéo tay tôi ra khỏi phòng bao, thôi được, chưa kịp vào trong thì đã bị lôi ra ngoài rồi.

"Mạnh Trì, cậu làm cái gì vậy?"

Cậu ấy không nói tiếng nào, cứ thế rảo bước đi thẳng, rồi kéo tôi rẽ vào hành lang cầu thang không một bóng người.

Cả hai chúng tôi đều thở dốc, cậu ấy không mặc áo khoác, trên người chỉ có độc một chiếc áo len.

Nhìn thôi đã thấy lạnh.

"Cậu có thấy lạnh không, có gì muốn nói thì mặc áo ấm vào rồi hẵng nói."

Vừa nói tôi vừa định mở cửa quay lại, nhưng ngay lập tức đã bị Mạnh Trì ép thẳng vào vách tường.

Cậu ấy hơi phiền muộn nhìn tôi: "Tôi không nhịn được nữa, tôi không biết rốt cuộc tại sao cậu lại không hồi âm bức thư tình đó, là do cậu sợ từ chối tôi xong sau này gặp nhau sẽ ngượng ngùng, hay là vì bất cứ lý do nào khác, nhưng hôm nay tôi muốn hỏi cậu, rốt cuộc lựa chọn của cậu là gì?"

Mạnh Trì kích động tới mức đuôi mắt hằn lên tia đỏ, còn tôi thì đực mặt ra sau tràng giang đại hải của cậu ấy.

"Thư tình gì cơ?"

Mạnh Trì cũng dần dần bình tĩnh lại, có lẽ là do nhìn thấy dáng vẻ của tôi quả thực giống như không biết một chuyện gì cả.

"Là bức thư tình tôi kẹp trong cuốn sách đó đấy, tôi đã phải thức trắng mấy đêm liền mới viết ra được."

"Đó không phải là viết cho Triệu Chiêu Tịnh sao?"

"Triệu Chiêu Tịnh lại là ai nữa?"

"Là cái bạn nữ ngồi cách cậu ba ghế trong phòng ban nãy đấy."

20

"Tôi không nhớ, nhưng bức thư tình đầu tiên mà tôi viết trong đời và cũng là bức thư duy nhất, chính là dành cho cậu - Khương Dạng."

Tôi triệt để c.h.ế.t sững, vội lôi kéo Mạnh Trì đối chất cặn kẽ lại mọi chuyện.

Kết luận cuối cùng được rút ra là, tôi đã hiểu lầm rồi.

"Hôm đó cuộc điện thoại kia là gọi cho Chu Tưởng, cậu ta nhờ tôi đem đồ đi tặng đối tượng thầm mến của cậu ta, tôi trả lời như vậy là vì bạn nữ kia quả thực chưa đưa ra đáp án chính xác, nhưng mà đồ thì cô ấy đã nhận rồi."

"Người cậu ta thầm mến tại sao lại bắt cậu đem đồ đi tặng?"

"Vì lúc đó cậu ta đang ở nước ngoài, nghe phong thanh có người đang theo đuổi cô ấy nên nửa đêm nửa hôm viết hẳn một bài tế, bắt tôi chép tay lại, rồi tiện thể lấy luôn món quà cậu ta từng gửi ở chỗ tôi mang đi tặng."

Thế này thì mọi chuyện hoàn toàn có thể lý giải được rồi, vậy nên mới xuất hiện một bức thư tình với nét chữ của Mạnh Trì.

Trên đời này lại có những chuyện trùng hợp đến nhường này ư, đúng là hết nói nổi, cạn lời luôn.

"Vậy nên rốt cuộc cậu không hề đọc cuốn sách tôi tặng đúng không."

"Tôi có đọc."

Câu này tôi không hề nói dối một tấc nào cả.

Mạnh Trì tức đến đỏ bừng cả mặt.

"Thế thì tại sao cậu lại không đọc được bức thư tình tôi để trong đó, tôi còn ám thị cậu bao nhiêu lần rồi cơ mà."

"Là tôi đã từng đọc, nhưng tôi không bảo cuốn sách tôi đọc là cuốn cậu tặng tôi, cuốn sách đó tôi đã mua và đọc từ lâu lắm rồi, thế nên sau này lúc cậu hỏi tôi mới có thể đối đáp rành rọt như thế chứ."

Rõ ràng Mạnh Trì không thể ngờ được mọi chuyện lại đi đến kết cục thế này, cậu ấy bày ra vẻ mặt không còn gì luyến tiếc, ngồi chồm hổm ngay lối lên xuống cầu thang.

Tôi đi tới xoa xoa đầu cậu ấy, sau đó chẳng chút lưu tình mà đổ thừa:

"Ai bảo cậu lại đi bọc thêm một lớp giấy bọc quà ở bên ngoài làm chi, nếu không bọc thì chẳng phải tôi đã nhìn thấy ngay rồi sao."

Mạnh Trì phản bác lại tôi với giọng điệu như mếu:

"Có ai đem quà đi tặng mà không dùng giấy bọc quà không hả!"

Chương 7 - Bức Thư Tình Đầu Tiên - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia