Bùi Minh nhìn thấy cảnh tượng chướng tai gai mắt ấy thì không tài nào chịu đựng nổi, liền chạy đi tìm Bùi phu nhân để mách tội. Nào ngờ Bùi phu nhân lại cười xòa bảo tính cách của ta hoạt bát, nghịch ngợm một chút như vậy mới tốt, giúp cho bầu không khí trong phủ tăng thêm mấy phần ấm áp, sinh động. Bà ấy còn nghiêm giọng nhắc nhở Bùi Minh bớt xía vào chuyện bao đồng của người khác, đồng thời hạ lệnh cho Bùi Dật Chi mỗi ngày phải thu xếp thời gian để ở bên cạnh bầu bạn với ta thêm một canh giờ nữa.
Bùi Minh trong lòng vô cùng ấm ức không phục, hắn hạ quyết tâm phải cưới bằng được một vị quý nữ đoan trang về làm nữ chủ nhân để quản thúc ta. Thế nhưng chuyện cưới xin của hắn đâu có dễ dàng như vậy. Trận chiến ở trang trại lần trước đã khiến Thẩm cô nương ghi hận, nàng ấy cực kỳ chán ghét thói khinh miệt nữ nhi của hắn nên đã tuyệt giao, không thèm qua lại nữa, mà những tiểu thư khác thì hắn lại chẳng thèm vừa mắt. Cứ dùng dằng kén cá chọn canh mãi như thế, ngoảnh đi ngoảnh lại mối hôn sự của hắn đã bị trì hoãn suốt ba năm trời.
Trong vòng ba năm nay hắn cũng chẳng hề rảnh rỗi. Các vị tiểu thư đài các có danh tiếng trong kinh thành hầu như đều đã cùng hắn xem mắt qua một lượt. Thế nhưng kết quả là người nào người nấy sau khi gặp xong đều để lại những lời nhận xét cực kỳ tồi tệ về hắn. Người thì chê hắn cả ngày chỉ biết khư khư giữ cái thể diện hão của mình, ích kỷ chẳng màng đến cảm nhận hay sống c.h.ế.t của người khác; kẻ lại mỉa mai hắn tài cán thì chẳng được bao nhiêu mà thói hư tật xấu, yêu sách thì đầy một bụng. Mẫu thân ban đầu còn hết lời khuyên nhủ con trai hạ thấp tiêu chuẩn chọn vợ xuống một chút, nhưng về sau cũng chán nản buông xuôi, chẳng buồn ngó ngàng đến nữa:
“Thôi thì để nó sống cô độc cả đời như vậy, xem ra vẫn tốt hơn là cưới về rồi làm khổ con gái nhà người ta.”
20
Hoa trong viện cứ nở rộ rồi lại tàn lụi hết mùa này sang mùa khác. Mùa hè của ba năm sau rốt cuộc cũng đến. Dòng nước sông Hoàng Hà lại một lần nữa hung hãn phá vỡ đê điều.
Trên bờ sông lúc này xuất hiện một bóng hình vô cùng quen thuộc. Bùi Minh đang đứng quay lưng về phía vợ chồng ta, những trận cuồng phong dữ dội thổi tung tà áo hắn bay phần phật giữa không trung. Có vài người dân lương thiện thấy nguy hiểm định chạy đến kéo hắn cùng di tản, liền bị hắn thô bạo gạt tay đẩy ngã nhào xuống đất.
Ta và Bùi Dật Chi đang ngồi yên vị bên trong cỗ xe ngựa. Hắn khẽ hỏi:
“Sơ Tranh, ca ca dường như đang có ý định nhảy xuống sông tự vẫn đúng không?”
“Hình như là vậy.”
“Có phải huynh ấy đang ao ước được ông trời cho sống lại một kiếp nữa không? Thế nhưng cho dù có được tái sinh thêm bao nhiêu lần đi chăng nữa, với cái tính cách đó, huynh ấy vĩnh viễn cũng chẳng thể tìm được một người thực sự phù hợp với mình.”
Bùi Minh là kẻ quá đỗi cố chấp, ngạo mạn. Nếu hắn không chịu tỉnh ngộ để thay đổi bản thân, thì cho dù bánh xe luân hồi có quay ngược lại bao nhiêu bận, kết cục nhận về vẫn sẽ chỉ là một bi kịch rập khuôn mà thôi.
Bầu trời bỗng chốc đổ một cơn mưa rào tầm tã. Giữa đám đông hỗn loạn bên bờ sông vang lên những tiếng tri hô thất thanh:
“Cứu người với! Mau cứu người với!”
Trên bờ sông lúc này đã hoàn toàn vắng bóng Bùi Minh, ta khẽ quay đầu lại nhìn Bùi Dật Chi. Đôi mắt hắn nhìn về phía bờ sông vẫn phẳng lặng như mặt nước mùa thu, không một gợn sóng.
Ta khẽ khàng bảo:
“Ta trước giờ luôn cảm thấy chàng không có mấy hảo cảm với Bùi Minh, giờ thấy hắn nhảy sông tự t.ử mà biểu cảm trên mặt chàng vẫn bình thản đến vậy.”
Bùi Dật Chi khẽ nở một nụ cười dịu dàng nhìn ta:
“Sơ Tranh, ta từ trước đến nay chưa từng yêu thích vị ca ca này. Kiếp trước chẳng qua là vì muốn tìm mọi cơ hội để được gặp mặt nàng, nên ta mới phải c.ắ.n răng làm trái với lương tâm, giả vờ ngồi nghe huynh ấy trút bầu tâm sự khổ sở. Còn ở kiếp này, ta cuối cùng đã có thể sống thật với chính bản thân mình rồi.”
Trở về từ bờ sông, trời vẫn không ngừng đổ mưa sướt mướt. Cơn mưa dai dẳng ấy cứ kéo dài mãi cho đến tận ngày tang lễ của Bùi Minh hoàn tất mới chịu tạnh ráo.
Ngày đầu tiên trời quang mây tạnh, ta hí hửng tính thu xếp đồ đạc ra ngoài phủ chơi đùa. Một Bùi Dật Chi vốn dĩ từ trước đến nay luôn ngoan ngoãn nghe lời ta vô điều kiện, lúc này bỗng dưng chủ động nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay ta, dứt khoát kéo ta trở lại phòng ngủ.
Ta cứ ngỡ hắn lại nghĩ ra trò chơi mới gì thú vị, nào ngờ hắn đột ngột đẩy ta ngã nhào xuống giường, rồi phủ thân người lên đè c.h.ặ.t lấy ta, ánh mắt nhìn ta đầy vẻ tủi thân, uất ức:
“Sơ Tranh, ta muốn có một đứa con.”
“Chàng muốn xin con của ai cơ? Trưởng tỷ đã sinh được hai đứa nhỏ rồi, hay là chúng ta qua mở lời xin tỷ ấy một đứa mang về nuôi nhé?”
“Ta không thèm con của người khác, ta chỉ muốn một đứa trẻ do chính nàng sinh ra thôi.”
“Nhưng hiện tại ta làm gì có đâu chứ...”
“Vậy thì ngay bây giờ hai đứa mình cùng nhau tạo ra một đứa...”
Lời còn chưa dứt, Bùi Dật Chi đã vội vã cúi người áp sát xuống ôm c.h.ặ.t lấy ta:
“Sơ Tranh, vào đêm động phòng hoa chúc nàng luôn miệng kêu đau, ta vì xót nàng chịu khổ nên suốt mấy năm nay mới bấm bụng chiều theo ý nàng, không dám làm càn. Thế nhưng dạo gần đây trong lòng ta lúc nào cũng thấp thỏm lo âu khôn nguôi, ta rất sợ sau này nàng sẽ không còn yêu thương ta nữa, nên mới ích kỷ muốn dùng một đứa con để trói buộc, giữ chân nàng ở lại bên mình. Sơ Tranh, nàng có cảm thấy ta là một kẻ vô cùng ích kỷ không?”
Ta vừa mới hé miệng định lên tiếng trả lời, bờ môi đã lập tức bị một làn môi ấm áp, mạnh mẽ áp xuống khóa c.h.ặ.t lại. Bùi Dật Chi lúc này giống hệt như một con mãnh thú dũng mãnh chẳng biết đến mệt mỏi là gì, điên cuồng, tham lam chiếm đoạt mọi mật ngọt trên cơ thể ta.
Kể từ ngày định mệnh ấy trở đi, ta đã phải nằm bẹp dí ở trong phòng suốt bảy ngày bảy đêm liền không tài nào bước nổi một bước ra khỏi cửa.