Kiếp trước sau khi Bùi Minh qua đời, Bùi Dật Chi trước sau như một luôn hết lòng chăm lo, che chở cho ta. Cuộc sống chi tiêu, ăn mặc của ta thậm chí còn sung túc hơn cả thời điểm Bùi Minh còn sống. Ta muốn xuống sông bắt cá, mò tôm, lật đá tìm cua, hắn cứ hễ có thời gian rảnh là liền đi cùng ta. Cho dù bận rộn không đi được, hắn cũng sẽ dặn dò đám gia nhân chu đáo ở bên cạnh chăm sóc ta cẩn thận. Hắn kế thừa tước vị Hầu phủ, cảm thấy ca ca của mình đã phụ bạc ta, lại lo sợ nếu bản thân cưới vợ thì thê t.ử sẽ có thái độ bất kính với ta, vì thế hắn cứ thế thủ tiết, cả đời không chịu lập gia thất.

Nghĩ tới những chuyện đó, ta lập tức lao mình xuống hồ, kéo Bùi Dật Chi đang uống no mấy ngụm nước bẩn lên. Thân người còn chưa kịp kéo lên bờ, chẳng biết từ xó xỉnh nào bỗng lao ra một đám gia nhân la hét thất thanh:

“Nhị công t.ử rơi xuống nước rồi ——”

Sau một hồi nháo nhào hỗn loạn, toàn bộ Bùi phủ đều hay tin ta đã ra tay cứu mạng Bùi Dật Chi. Trong lòng ta cũng dâng lên một chút hoang mang.

Kiếp trước, Bùi phu nhân lấy lý do dùng thân báo đáp ân cứu mạng để ép Bùi Minh phải cưới ta. Chẳng lẽ đời này cũng lặp lại kịch bản cũ, vì thể diện danh tiếng của gia tộc mà ép Bùi Dật Chi phải rước ta về dinh hay sao?

9

Biết thế lúc nãy ta đã bơi nhanh hơn một chút, nếu nhanh chân hơn thì đám gia nhân đã chẳng phát hiện ra rồi. Bộ váy áo trên người ta bị dính chút mùi rong rêu dưới ao, thoang thoảng mùi tanh tưởi chẳng dễ ngửi chút nào.

Trưởng tỷ dẫn ta đi thay một bộ y phục khác, đồng thời lên tiếng an ủi ta rằng Bùi Dật Chi chắc chắn không phải là loại người tiểu nhân như thế:

“Đừng lo lắng, để trưởng tỷ nghĩ cách giải quyết.”

Chẳng biết trưởng tỷ đã dùng diệu kế gì, Bùi phu nhân thật sự không hề giống như kiếp trước bắt con trai mình phải lấy ta. Bà ấy chỉ bảo ta đi qua phòng xem tình hình của Bùi Dật Chi ra sao.

Ta rảo bước đi theo nha hoàn dẫn đường, nào ngờ con bé hầu đậu phụng lại dẫn ta vào nhầm phòng.

Bùi Minh đang tựa người trên chiếc sập nhỏ, vừa nhìn thấy ta liền cau c.h.ặ.t đôi lông mày:

“Sao lại là ngươi nữa rồi! Rốt cuộc ngươi muốn cái gì hả? Ta đã nói rõ ràng là ta sẽ không cưới ngươi, sao ngươi cứ bám riết lấy ta như âm hồn không tan thế?”

Ta cũng nhướng mày bực bội:

“Ta còn đang định hỏi sao lại là ngươi đấy? Ngươi nằm ở đây làm cái gì? Phu nhân bảo ta qua thăm Bùi Dật Chi một lát, ngươi lại thình lình xuất hiện ở chỗ này, rõ ràng là ngươi đang cố tình đeo bám ta thì có.”

Bùi Minh đưa mắt dò xét ta từ đầu đến chân, giọng điệu hằn học:

“Ngươi đã làm gì Bùi Dật Chi rồi?”

“Cứu hắn một mạng, ngươi có ý kiến gì không?”

Hắn cười khẩy một tiếng đầy châm biếm:

“Ta không chịu lấy ngươi, ngươi liền lập tức chuyển hướng tính kế lên đầu đệ đệ ta, Lâm Sơ Tranh, cái bàn tính này của ngươi gõ nghe cũng giòn giã đấy. Chỉ tiếc là, mưu đồ này của ngươi định sẵn phải đổ sông đổ biển rồi. Cha ngươi sơ suất trong việc trị thủy suýt chút nữa đã hại c.h.ế.t ta, chỉ cần ta cưới được trưởng tỷ của ngươi, chuyện ta bị ngã xuống sông có thể hoàn toàn xóa bỏ, không truy cứu nữa.”

Cái bộ dạng ngạo mạn, hách dịch đó của hắn trông thật sự rất kinh tởm.

“Ta biết ngươi cũng là kẻ sống lại từ cõi c.h.ế.t, có điều kiếp này ngươi đừng hòng toại nguyện, trưởng tỷ của ngươi chỉ có thể là người của ta mà thôi. Gã tỷ phu kia của ngươi vài năm nữa sẽ đắc tội với vị đại thần quyền quý rồi bị lưu đày tới vùng Lĩnh Nam hoang vu, ngươi chắc chắn cũng không muốn thấy tỷ tỷ mình phải chịu cảnh khốn cùng, đúng chứ?”

Hắn thấy ta bỗng dưng đờ người ra, nụ cười trên môi ngày càng mở rộng đầy đắc ý. Ta thấy vậy cũng bật cười theo.

Tội nghiệp cho tên Bùi Minh ngốc nghếch kia vẫn chưa hề hay biết. Vị đại thần quyền cao chức trọng mà tỷ phu đắc tội ở kiếp trước, ngay ngày hôm qua đã bị dòng nước lũ nhấn chìm c.h.ế.t ngóm rồi. Bởi vì ở kiếp trước ta không chỉ cứu một mình Bùi Minh, mà còn thuận tay vớt luôn vị quan lớn kia lên. Còn đời này, ta quyết định khoanh tay đứng nhìn, chẳng cứu bất cứ một ai cả.

10

Ta bỏ mặc tiếng cười ngạo mạn của Bùi Minh ở phía sau, bước thẳng sang căn phòng ngay bên cạnh.

Bùi Dật Chi đang nghiêng người tựa trên chiếc sập nhỏ, một bát t.h.u.ố.c bắc đen ngòm tỏa ra mùi đắng ngắt đã nguội ngắt từ bao giờ, vậy mà hắn vẫn chưa hề nhấp lấy một ngụm. Trông thấy ta bước vào, hắn luống cuống muốn đứng dậy nhưng vì vội vàng quá độ nên dùng lực sai chỗ, cả người ngã thẳng cẳng xuống nền đất, cánh tay phát ra một tiếng “rắc” giòn giã rồi trật khớp.

Cơn đau ập đến khiến sắc mặt hắn lập tức trắng bệch, mồ hôi hột tuôn ra như tắm. Ta theo bản năng đưa tay ra định đỡ hắn, nhưng chợt nhớ ra trên người mình vẫn còn vương mùi tanh của ao cá nên liền rụt tay dừng bước. Ta vừa định quay người chạy ra ngoài gọi gia nhân vào giúp, cổ chân bỗng bị một bàn tay giữ c.h.ặ.t lấy:

“Sơ Tranh... giúp ta nắn lại xương đi.”

“Ta không biết nắn.”

“Nàng biết mà.”

Ánh mắt ta nhìn Bùi Dật Chi đầy vẻ dò xét và nghi hoặc.

Sao hắn lại biết ta biết thuật nắn xương, rõ ràng ngoài ta và trưởng tỷ ra, trên đời này chẳng có ai hay biết chuyện này cả.