Kiếp trước, Bùi Dật Chi cũng từng đứng ra bảo vệ ta vài ba bận.
Lần khiến ta khắc cốt ghi tâm nhất chính là lúc Bùi Minh định dùng gia pháp đ.á.n.h ta. Hắn treo đầy những bức họa vẽ dung mạo trưởng tỷ trên khắp các bức tường trong thư phòng, ta phát hiện ra liền thẳng tay xé sạch sành sanh không chừa một mảnh.
Bùi Minh nổi điên cầm một cây gậy to bằng cổ tay đòi thực thi gia pháp, đuổi theo ta chạy trốn khắp nơi như một con thú dữ mất trí.
Đám gia nhân trong phủ sợ hãi không một ai dám vào can ngăn, may mắn thay đúng lúc đó Bùi Dật Chi kịp thời lao đến, ra sức kéo văng ta ra một bên.
Bùi Minh đang đà vung gậy không kịp thu lực, thẳng tay vụt gãy xương cánh tay của Bùi Dật Chi. Dù đã uống bao nhiêu thần d.ư.ợ.c, nhân sâm quý hiếm, tĩnh dưỡng suốt hơn nửa năm trời nhưng cánh tay ấy vẫn yếu ớt không chút lực lượng, chỉ có thể cử động một cách gượng gạo.
“Trưởng tỷ, đệ thật lòng đem lòng yêu mến Sơ Tranh.” Ngọn gió thu khẽ lướt qua, làm tung bay vài lọn tóc mai của hắn.
Trưởng tỷ kín đáo trao cho ta một ánh mắt đầy ẩn ý, ta nhìn nhưng chẳng hiểu mô tê gì, chỉ biết ngơ ngác chớp mắt nhìn lại.
“Hội thơ sắp bắt đầu rồi, muội từ trước đến nay vốn chẳng hứng thú gì với việc ngâm thơ vịnh chữ, chi bằng cứ để Bùi Dật Chi hộ tống muội đi dạo xung quanh xem sao. Muội thích món phần thưởng nào, trưởng tỷ sẽ dốc sức giành về cho muội.”
Phần thưởng của hội thơ quanh đi quẩn lại cũng chỉ có nghiên mực, giấy b.út cùng vài quyển sách cổ quý hiếm, ta hoàn toàn chẳng có chút hứng thú nào.
Ta quay sang hỏi Bùi Dật Chi xem hắn có muốn tham gia tranh tài không, nhận lại cái lắc đầu từ chối từ hắn. Thế là ta cùng hắn rủ nhau chạy tót ra khu rừng ở ngoại ô phía Tây để đào giun, chuẩn bị đi câu cá.
15
Khi ta đang lúi húi lật từng thớ đất tìm giun, hắn bỗng thẹn thùng đỏ mặt, từ trong l.ồ.ng n.g.ự.c lôi ra một miếng ngọc bội nhỏ nhắn, vô cùng tinh xảo:
“Sơ Tranh, đây là lá bùa bình an ta đích thân lên chùa cầu xin được, tặng cho nàng.”
Hắn trân trọng nâng miếng ngọc bội đưa tới trước mặt ta. Khi ánh mắt hai đứa chạm nhau, gò má hắn lại càng thêm ửng đỏ rõ rệt. Ta ngẩng đầu nhìn hắn, nhất thời chưa hiểu thấu tâm ý của hắn.
“Sau khi ca ca bị ngã xuống sông, ta đã mượn cớ lên chùa cầu phúc cho huynh ấy để tìm gặp đại sư, xin miếng ngọc bình an này về tặng cho nàng. Nàng đừng bận tâm đến những lời ca ca nói rằng nàng không bằng trưởng tỷ, huynh ấy chẳng hiểu cái gì cả. Trong mắt ta, nàng là người tốt nhất trên đời này. Sơ Tranh, ta... ta thật lòng thích nàng...”
“Thích ta sao?” Ta lên tiếng cắt ngang lời hắn, “Tại sao chứ?”
Mặt Bùi Dật Chi lúc này đã đỏ bừng như gấc chín, hai tay lóng ngóng chẳng biết phải đặt vào đâu cho phải:
“Ta... ta muốn cưới nàng làm thê t.ử, từ kiếp trước đã luôn khao khát như vậy rồi. Đời trước sau khi ca ca qua đời, ta từng có ý định sẽ rước nàng về dinh, nhưng lại sợ những lời đàm tiếu, gièm pha độc địa của người đời ngoài kia làm tổn thương nàng, nên chỉ đành dùng cách ngốc nghếch nhất là cả đời không cưới vợ để âm thầm thủ hộ bên nàng. Ngay từ lần đầu tiên nàng từ dưới hồ vớt ta lên, ta đã muốn đem tấm thân này phó thác cho nàng rồi. Ta biết chuyện này nghe qua có vẻ thật hoang đường khó tin, nhưng kể từ ngày định mệnh đó, trái tim ta đã không còn thuộc về chính mình nữa.”
Ta lặng im ngắm nhìn đôi mắt hắn. Ánh mắt ấy vô cùng trong trẻo, chân thành, nhưng cũng phảng phất chút lo âu, thấp thỏm. Tâm trí ta bỗng chốc kéo tuột về những ký ức của kiếp trước.
Kể từ ngày gả cho Bùi Minh, dường như ngày nào ta cũng vô tình chạm mặt Bùi Dật Chi.
Có đôi khi chỉ là cái lướt qua nhau đầy vô tình dưới mái hiên, lúc lại là do Bùi Minh kéo hắn tới phòng uống rượu giải sầu.
Mỗi bận say sưa, Bùi Minh oán trách hối hận vì đã được ta cứu mạng, thì Bùi Dật Chi lại u sầu than thở người con gái trong mộng đã lên xe hoa về nhà người ta.
Đến khi cả hai đều say khướt, Bùi Minh lại bảo ta dìu Bùi Dật Chi trở về viện t.ử của hắn.
Ta lập tức từ chối thẳng thừng vì chuyện này hoàn toàn bất hợp quy củ. Mỗi lần như vậy, ánh mắt Bùi Dật Chi nhìn ta luôn tràn ngập vẻ tổn thương và tủi thân khôn tả.
Bùi Dật Chi thường xuyên mượn danh nghĩa hiếu kính tẩu tẩu để lén lút tìm kiếm khắp nơi những món đồ chơi kỳ lạ, độc đáo mang về tặng ta.
Khi thì là những chiếc vỏ sò lấp lánh lạ mắt mang về từ vùng biển Đông Hải, lúc lại là những món trân bảo quý giá được hoàng cung ban thưởng.
Sau khi Bùi Minh tạ thế, Bùi Dật Chi buông lỏng mọi gia quy, để mặc ta tự do ra ngoài phủ vui chơi thỏa thích.
Những lúc rảnh rỗi, hắn còn đích thân tháp tùng ta ra ngoài bắt cá, thậm chí nửa đêm canh ba còn cùng ta lội xuống mương lật đá tìm cua, cho dù đôi bàn tay bị cua kẹp đến đỏ ửng, sưng tấy lên nhưng hắn chưa từng hé môi than vãn lấy một câu.
Có một lần hắn không may bị rắn độc c.ắ.n trúng, vậy mà vẫn c.ắ.n răng chịu đựng cơn đau thấu xương, im hơi lặng tiếng không nói nửa lời chỉ vì sợ làm mất đi hứng thú vui chơi của ta.
Mãi đến khi quay trở về phủ, ta vô tình phát hiện sắc môi hắn đã chuyển sang màu tím tái, bước đi loạng choạng không vững.
Gặng hỏi mãi mới biết hắn bị rắn c.ắ.n.