1
Giữa những người bạn học chúng tôi có một truyền thống.
Cứ hai năm một lần, chúng tôi lại tổ chức họp lớp, người đứng ra tổ chức sẽ được chọn xoay vòng theo số thứ tự học sinh. Mấy lần trước tôi đều tìm cớ thoái thác, lần này đến lượt mình, tôi không thể không đứng ra kêu gọi mọi người tụ họp.
Lần họp lớp này là lần đông đủ nhất từ trước đến nay. Lớp chúng tôi có tổng cộng 28 người, lần này có mặt tới 26 người.
Dù là người tổ chức nhưng vì lý do công việc, tôi buộc phải đến muộn một ngày. Ban đầu, tôi không biết nên chọn địa điểm họp lớp ở đâu. Đúng lúc đó, một người bạn cũ đã lâu không liên lạc bỗng nhiên gọi điện cho tôi. Cậu ấy gợi ý tôi nên đặt phòng tại một khu biệt thự nghỉ dưỡng nằm rất xa ngoại ô thành phố. Dù giá cả có hơi đắt đỏ, nhưng nghĩ đến việc hiếm khi mới có cơ hội để cả lớp cùng nhau thư giãn, tôi đã đồng ý.
Ai mà ngờ được, những chuyện kinh hoàng sau đó lại xảy ra.
2
Khi tôi đến nơi, họ đã chơi đùa ở đây được một ngày. Nhiều người đã rời đi trước, và cũng có một số người dự định ngày mai sẽ đi. Khu biệt thự này là do Phương Quân giới thiệu cho tôi từ nửa tháng trước.
Cậu ấy nói trước đây từng đến đây rồi, nơi này sơn thủy hữu tình, không khí lại trong lành như một túi oxy tự nhiên. Tôi đã vắng mặt nhiều năm, tự nhiên không tiện có ý kiến gì khác.
Hơn nữa, hiện tại cậu ấy đang là hiệu trưởng của một trường trung học trọng điểm trong thành phố, nghe nói có rất nhiều mối quan hệ. Chỉ cần tiền bạc đưa đủ, cậu ấy có thể đi cửa sau để giúp học sinh thăng tiến thẳng lên trường chuyên. Cậu ấy có thể coi là người thành đạt nhất trong số tất cả các bạn học của chúng tôi.
Tốt nghiệp nhiều năm như vậy, phần lớn các bạn học đều đã có gia đình riêng. Thế nên tôi hoàn toàn có thể hình dung ra cảnh tượng một nhóm người sẽ vây quanh cầu xin cậu ấy giúp đỡ và nịnh nọt cậu ấy tại buổi tiệc.
Nói đi cũng phải nói lại, đây cũng là lần đầu tiên tôi đến một nơi như thế này. Khi mới vào núi, tôi thực sự có chút phương hướng mơ hồ. Ai mà nghĩ được rằng, đằng sau hồ nước xanh ngắt rộng mênh m.ô.n.g bạt ngàn này lại ẩn giấu một khu biệt thự cơ chứ.
Trời bắt đầu tối dần, lại thêm việc lần đầu tới đây, trước khi xuống xe, tôi đành phải liên lạc với Phương Quân để cậu ấy ra đón tôi vào trong.
Vừa xuống xe, Phương Quân đã nhiệt tình đón tiếp:
“Bao nhiêu năm rồi, cuối cùng cậu cũng chịu đến một lần đại lớp trưởng của chúng tôi ơi!”
Tôi có chút ngượng ngùng, đúng là mấy lần họp lớp trước tôi đều lấy đủ thứ lý do để trốn tránh. Là lớp trưởng mà năm nào cũng vắng mặt, quả thực có chút không phải.
“Đã lâu không gặp, giờ phải gọi cậu là Hiệu trưởng Phương rồi.”
Hai chúng tôi vừa khách sáo khen ngợi nhau vừa đi về phía khu biệt thự. Chúng tôi đi qua một cây cầu treo bằng gỗ, dây cáp hai bên được làm bằng thừng gai thô kệch, phía dưới cầu là dòng nước hồ chảy xiết. Cây cầu treo này cứ lắc lư qua lại, trông thực sự không an toàn chút nào.
Nhưng biết làm sao được, phía bên kia cầu còn rất nhiều bạn học đang đợi tôi. Tôi đành bấm bụng bước lên.
3
Bước vào khu biệt thự, băng qua khoảng sân rộng, tôi tiến vào đại sảnh của căn nhà. Phương Quân cất giọng gọi lớn một tiếng:
“Các bạn ơi! Xem ai đến đây này?”
Mọi người nghe tiếng liền vây quanh lại: “Trời đất! Khách quý nha, đây không phải là lớp trưởng của chúng ta sao?”
Tôi đưa mắt quét qua đám đông một lượt, lập tức nhìn thấy cô ấy — Trần Cẩn. Bạn gái thời đại học của tôi. Cô ấy thấy tôi đang nhìn mình liền mỉm cười, vẫy vẫy tay với tôi. Tôi cũng ngượng ngùng gật đầu chào lại.
Tôi vội lảng sang chuyện khác với Phương Quân: “Khu biệt thự cậu giới thiệu đúng là rất tuyệt.”
“Chuyện! Mùa hè năm ngoái tớ tới đây tránh nóng là nhớ mãi không quên, lúc nào cũng muốn quay lại lần nữa. Tiện có dịp họp lớp này, làm cậu phải tốn kém rồi!”
Tôi lắc đầu, tỏ ý không có gì. Tôi sực nhớ ra cây cầu treo hai đứa vừa đi qua phải dài tới cả trăm mét. Qua khỏi cầu treo là một khuôn viên sân vườn mang phong cách Trung Hoa cổ kính. Ngay chính giữa sân là một căn biệt thự ba tầng. Căn biệt thự được thiết kế theo phong cách cổ điển truyền thống, hai bên trái phải có hai con sư t.ử đá lớn trông sống động như thật.
Phía sau biệt thự có vài căn nhà nhỏ được bố trí theo hình bán nguyệt. Có lẽ để tạo không gian thơ mộng, chúng được trang trí giống như những ngôi nhà trên cây. Phía sau những ngôi nhà trên cây đó là một ngọn núi lớn vô cùng vách đá dựng đứng, nhìn không thấy đỉnh và hoàn toàn không có đường lên núi. Những mảng đá màu đen xám tạo cho người ta một cảm giác vô cùng kỳ dị và quỷ quái.
Phía bên tay phải là một vách đá rạn nứt, tuy có lắp lan can bảo hộ nhưng trông vẫn vô cùng nguy hiểm. Đi dọc theo rìa vách đá, vịnh tay vào lan can, có thể thấy dòng nước hồ uốn lượn, cây cối xung quanh xanh tươi rậm rạp.
“Đi thôi đi thôi, lớp trưởng khó khăn lắm mới đến một lần, hôm nay không say không về!”
Tôi bị Phương Quân đẩy vào trong nhà hàng, mọi người lần lượt ngồi xuống theo thứ tự. Phương Quân cứ nhất quyết bắt tôi ngồi vào ghế chủ tọa, tôi làm sao dám đồng ý. Dù tôi là người tổ chức, nhưng cuối cùng tôi vẫn nhường chiếc ghế đó cho vị hiệu trưởng như cậu ấy.
Tôi vừa mới ngồi xuống thì có tiếng nói vang lên:
“Đại lớp trưởng Bành, cậu đến muộn nhất, không biết điều chút sao?”
“Tôi xin tự phạt một ly.”